Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 309: Khó hiểu
Niên Quân Mân: “Thiết bị theo dõi, nhờ Lý Nham kiếm giúp, tìm bạn bè l về cho hai cái. thử xem , định lắp ở cổng khu chung cư xem ai là đổ nước làm băng.”
Ngọc Khê sờ sờ thiết bị: “ biết dùng cái này à?”
Niên Quân Mân đắc ý nói: “ từng mày mò vài lần, nghiên cứu qua . Còn cả máy tính nữa, cũng từng chạm vào, chỉ là bộ gõ Ngũ Bút khó học quá nên kh hứng thú lắm.”
Ngọc Khê: “Em biết đ, để học đ.á.n.h máy em đã khổ luyện một phen. Khi nào thời gian em dạy .”
Niên Quân Mân sững sờ: “Em định mua máy tính à?”
Ngọc Khê gật đầu: “Vâng, c ty cần dùng, tiện thể mua một cái để ở nhà luôn, ghi chép số liệu tiện.”
Niên Quân Mân: “ bỏ tiền ra mua.”
Ngọc Khê: “Tiền lương của đều ở chỗ em, l đâu ra tiền.”
Lời đến bên miệng Niên Quân Mân lại nuốt trở vào, cười nói: “Vậy l tiền lương mua.”
Ngọc Khê cười: “Được , làm cả năm cũng chẳng đủ tiền mua đâu.”
Niên Quân Mân m lần định mở miệng đều nhịn xuống. Đúng lúc bụng réo ùng ục, Ngọc Khê nói: “ cứ làm việc , em ra ngoài nấu cơm.”
“Được.”
Sáng sớm hôm sau, Ngọc Khê kh cần đến c ty, thời gian cùng tập phục hồi chức năng. Cô ngồi một bên Quân Mân mồ hôi đầm đìa tập luyện mà xót xa vô cùng, trong lòng thầm cầu nguyện cho nhất định hồi phục thuận lợi.
Ăn trưa xong, hai siêu thị sắm đồ Tết. Mua trái cây biếu các , trong nhà cũng sắm sửa, ra Tết họ hàng bên nhà bác cả sẽ đến chơi nên chuẩn bị trước.
Ngọc Khê đẩy xe: “Chúng ta giống như đang sống cuộc sống hôn nhân thật sự vậy.”
“Trừ việc chưa đăng ký kết hôn ra thì đúng là đang sống chung .”
Ngọc Khê cười: “Đúng vậy, chúng ta tính là sống thử trước hôn nhân kh?”
“Em kh hổ d là biên kịch, kh bao giờ thiếu từ ngữ mới mẻ, còn sống thử nữa chứ.”
“Đây là sức sáng tạo đ.”
Niên Quân Mân chỉ về phía trước: “Lát nữa đồ bị tr cướp hết bây giờ.”
“Á, tôm tích của em.”
Chân cẳng Niên Quân Mân kh tiện nên đứng bên ngoài Ngọc Khê chen vào đám đ. Cô như một phú bà vậy, mở miệng ra là mua năm cân. xung qu đều sửng sốt. cười khẽ, ánh mắt dịu dàng Ngọc Khê. Điều theo đuổi thực ra đơn giản, một hạnh phúc bình dị, yêu, con cái, thân thật lòng yêu thương.
Ngọc Khê xách túi, giơ cao tôm tích lên: “Em giỏi chưa này, cướp được , còn tôm càng x và cua nữa.”
Niên Quân Mân nhận l túi, bỏ vào xe đẩy: “Em là giỏi nhất.”
Được khen ngợi, Ngọc Khê càng hăng hái, chen chúc ở mọi quầy hàng tươi sống. Cô chỉ nhớ hồi nhỏ những năm 80, sắm Tết cứ như đ.á.n.h trận vậy, đã bao nhiêu năm kh cảm giác này.
Trái cây nhập khẩu mua kh ít, còn mua hai chai rượu vang, chất đầy cả xe đẩy toàn đồ ăn.
Niên Quân Mân: “May mà lái xe .”
“Đi, th toán thôi.”
Xếp hàng th toán mất nửa tiếng đồng hồ. Cặp đôi Ngọc Khê và Niên Quân Mân thu hút nhiều sự chú ý, kh chỉ vì mua nhiều đồ mà ểm chú ý lớn nhất là cái chân của Niên Quân Mân.
đ, may mà xe đẩy thể đẩy ra ngoài, nếu kh xách từng túi một chắc mệt c.h.ế.t. Xe đẩy chỉ được đẩy đến cửa, rào c.
Niên Quân Mân nói: “Em tr đồ, xách ra xe.”
Ngọc Khê: “Để em cho, kh nhiều lắm đâu, hai chuyến là xong.”
Niên Quân Mân cười: “ một tay thể xách hai túi, để .”
Nói xách đồ . Trong lòng Ngọc Khê vừa ngọt ngào lại vừa chua xót. Cô thương Quân Mân, nếu chân kh bị thương thì đâu đến nỗi bị ta chỉ trỏ bàn tán, cô chỉ giả vờ kh nghe th mà thôi.
Hai chuyến là chuyển hết đồ lên xe. Ngọc Khê mở cửa xe để Niên Quân Mân vào ngồi trước.
Ngọc Khê vừa định bước vào thì bên cạnh một chiếc xe lùi vào. Thật sự kh liên quan gì đến Ngọc Khê, kia lùi xe kh chú ý, cửa xe của cô quẹt vào xe đối phương, trên thân xe xuất hiện một vết xước rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-309-kho-hieu.html.]
Suýt chút nữa thì kẹp trúng Ngọc Khê, may mà cô lùi lại một bước kịp thời.
Xe kia là xe mới, biển số xe Ngọc Khê cũng nhận ra, BMW đ. Lôi Tiếu từng phổ cập kiến thức cho cô, cô kh biết các dòng xe nhưng cũng biết là đắt, chắc c trên 50 vạn.
Dù cũng kh lỗi của cô, cô lý, đứng chờ chủ xe xuống.
Xe tắt máy, chủ xe đẩy cửa chạy ra, cũng chẳng thèm Ngọc Khê, đau lòng vết xước dài ngoằng trên thân xe, tr thật khó coi.
Chủ xe tức ên , quay đầu quát Ngọc Khê: “Cô kh th lùi vào à? cô lại mở cửa xe?”
Ngọc Khê ngạc nhiên, chủ xe còn quá trẻ, tr còn nhỏ tuổi hơn cô. Cô bình tĩnh nói: “ nói câu này mới đúng, lái xe kiểu gì thế, kh biết gương chiếu hậu à, kh th đang mở cửa xe .”
Chủ xe chỉ vào Ngọc Khê: “Cưỡng từ đoạt lý (cãi cùn), lùi xe đàng hoàng, rõ ràng là vấn đề của cô. Thật là đen đủi, vừa mới về nước đã bị xước xe, vẫn là ở nước ngoài tốt hơn.”
Ngọc Khê kh nghe ta lầm bầm phía sau: “ nói sự thật, trách nhiệm chính thuộc về .”
Chủ xe tức ên: “Đồ nghèo kiết xác, cô cứ nói thẳng là cô đền kh nổi , đồ xe rác.”
Ngọc Khê lạnh mặt: “Xin lỗi.”
Chủ xe hừ một tiếng: “Thế này , biết cô đền kh nổi. Cô nói to ba tiếng xin lỗi, sẽ cho cô .”
Ngọc Khê cười lạnh: “Nực cười, rõ ràng là lỗi của .”
Niên Quân Mân xuống xe, lại trở thành đối tượng c kích của chủ xe: “Ui chà, còn một tên què nữa này. Nể tình tàn tật, kh thèm so đo với các , coi như làm việc thiện.”
Trong mắt Ngọc Khê như đóng băng, cô nh như chớp túm l cổ áo chủ xe: “Miệng mồm sạch sẽ một chút.”
Chủ xe cười nhạo: “ võ à? Kh khéo, cũng võ đ.”
Nói , vung nắm đ.ấ.m tới. Ngọc Khê vội lùi lại. Niên Quân Mân đỡ l, chặn được nắm đ.ấ.m của chủ xe. Chủ xe dùng sức nhưng kh rút tay về được, ánh mắt trở nên nghiêm túc, tung một cú đá tới.
Niên Quân Mân đứng vững bằng chân sau, vung nạng lên đ.á.n.h vào chủ xe: “Vì hành vi vừa của , xin lỗi.”
Chủ xe xoa chân, nheo mắt: “ cứ kh xin lỗi đ, các làm gì được ?”
Lúc này tiếng chu di động vang lên trong xe BMW. Chủ xe kh biết nghe được gì, cúp ện thoại, trừng mắt hai Ngọc Khê một cái lái xe bỏ .
Ngọc Khê và Niên Quân Mân nhau, chẳng hiểu ra làm .
Đám đ giải tán, Ngọc Khê và Quân Mân lên xe: “ ta lại bỏ thế nhỉ?”
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Niên Quân Mân: “Kh biết, chắc là việc gấp.”
Ngọc Khê cũng nghĩ mãi kh ra. Chủ xe vừa là biết con nhà giàu, quen thói đại thiếu gia, thể dễ dàng bỏ qua như vậy.
Xe của Ngọc Khê vừa , chiếc BMW lại quay lại. Một phụ nữ từ trung tâm thương mại ra, chủ xe oán trách: “Mẹ, mẹ ý gì thế, mẹ lại bảo con thôi ? Xe mới đ, ba mà th nhất định kh cho con lái nữa đâu.”
phụ nữ thất thần: “Kh việc gì, thể là mẹ nghĩ nhiều thôi. Thôi, coi như làm việc thiện, đừng bực bội nữa, về nhà.”
Về đến nhà, Ngọc Khê sắp xếp tủ lạnh. Sắp xếp được một nửa thì Lôi Tiếu dẫn Lôi Lạc về.
Lôi Lạc đứng ở cửa, kh dám vào.
Ngọc Khê: “ thế, sợ ăn thịt à?”
Lôi Lạc cứng cổ: “Ai sợ chị chứ.”
Lôi Tiếu lại gần giúp đỡ: "Chị, chị mua nhiều đồ ăn thế!"
Ngọc Khê cười: "Đúng vậy, tủ lạnh cái gì cũng , chị còn mua một ít Coca nữa, hai đứa ở nhà, đừng tiết kiệm."
Lôi Tiếu: "Hai chúng em ăn 6 món là đủ ."
"Kh được, ít nhất 6 món, ngụ ý tốt lành, nghe chị."
"Vâng."
Ngọc Khê sắp xếp xong xuôi, mặc áo khoác vào: "Vậy bọn chị đây, hai đứa ở nhà, tối đừng ra ngoài chơi, nửa đêm đừng mở cửa cho lạ, nghe th chưa?"
Lôi Tiếu: "Em nghe ạ."
Mặt Ngọc Khê vốn đang tươi cười, xuống dưới lầu thì tắt ngóm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.