Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90

Chương 527: Lượng thông tin lớn

Chương trước Chương sau

Bạch Nhiêu khóc còn chưa kịp xong thì đã vào trong cổng lớn, khuất dạng. Cô ta vội chạy theo gọi với: "Xin chờ một chút."

"Hả?"

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Gió ở cổng lớn thổi mạnh, hôm nay trời lại đầy mây, đã gần 5 giờ chiều, nhiệt độ chênh lệch giữa ngày và đêm khá lớn. chiếc váy trắng tung bay trong gió, ai vào cũng th lạnh thay.

Bạch Nhiêu cẩn thận giữ váy, khẽ run lên một cái. Vì cái đẹp, cô ta ráng nhịn. Hít mũi một cái, giọng ệu vừa tủi thân vừa sốt ruột: " kh gặp được Tổng giám đốc Niên, kh biết đã làm sai ều gì. Tổng giám đốc kh chịu gặp , còn th báo cho thôi việc. vừa mới tốt nghiệp, làm được hơn một tháng, kh thể mất việc được. chỉ muốn một c việc thôi, chuyện xảy ra hôm thứ bảy... a, kh nói gì cả."

Ngọc Khê: "........"

Còn muốn nói gì nữa? Lượng th tin đã quá lớn . Cô lạnh nhạt nói: "Cô giỏi thật đ."

Bạch Nhiêu ngơ ngác: "Dạ?"

"Tốt nghiệp hơn một tháng đã thể vào làm thư ký ở Tập đoàn Đ Phương, bản lĩnh, kh dạng ngốc bạch ngọt đâu nhỉ. À, ngốc bạch ngọt cô biết kh? Là nữ chính trong tiểu thuyết ngôn tình bây giờ đ!"

Bạch Nhiêu cảm th những lời nói bình thản lại mang đầy ý châm chọc. Nhất định là cô ta nghĩ nhiều : " cũng là may mắn thôi."

Ngọc Khê cười lạnh một tiếng. Trong cuộc chiến xin việc khốc liệt này làm gì chuyện may mắn. Rõ ràng là một cô gái đầy tâm cơ mà cứ cố diễn vai ngốc nghếch ngây thơ: "Cô muốn nói gì thì đến c ty mà ngồi lì, còn nữa, cô yên tâm, chưa nghe th gì cả."

Bạch Nhiêu: "......."

Chuyện này kh giống kịch bản cô ta tưởng tượng. Theo lẽ thường thì kh nên đồng cảm với cô ta, hỏi han xem đã xảy ra chuyện gì ? Sau đó cô ta sẽ ấp úng kể ra, được dẫn vào trong đối chất chứ? Đáng lẽ cô ta được thuận lợi bước qua cánh cổng lớn kia ngồi chờ, chứ kh đứng đây hứng gió lạnh. Rõ ràng hồi học chiêu này dùng với bạn bè hiệu quả mà!

Ngọc Khê vào sân, th nội đang tỉa cành hoa: "Ông nội, biết phụ nữ ngoài cổng kh ạ?"

Ông cụ Vương đặt kéo xuống: "Biết, chiều nay định ra ngoài, vừa th là cô ta lao thẳng tới, làm giật cả . Ông tưởng cô ta tìm C Tâm nên kh cho vào. Cháu cũng gặp à?"

Hà Huyên nhăn nhó mặt mũi: "Cụ ơi, cô kh tìm chú út đâu, tìm đ ạ."

Ông cụ Vương trợn tròn mắt. Ông cứ tưởng là nợ phong lưu của Niên C Tâm, m cô gái trẻ chẳng đều thích trai đẹp . Kh ngờ: "Là tìm Niên Phong thật à?"

Ngọc Khê gật đầu: "Vâng, lại còn là thư ký nữa, còn nhắc đến chuyện hôm thứ bảy."

Ông cụ Vương đập bàn: "Ông th cô ta còn trẻ lắm, chắc chỉ hơn hai mươi thôi!"

Thật kh ngờ, thằng súc sinh này, hơn hai mươi tuổi mà cũng ra tay được, trái tim già nua chút kh chịu nổi.

Ngọc Khê vội chạy tới vuốt n.g.ự.c cho : "Vừa nói chuyện vài câu, cháu th kh thật đâu, cô ta diễn quá lố."

Cô tin vào bóng ma tâm lý của Niên Phong, tuyệt đối sẽ kh động đến con gái nhà lành bên ngoài. Hơn nữa, con thỏ kh ăn cỏ gần hang, Niên Phong sẽ kh động đến thư ký.

Ông cụ Vương ngẫm nghĩ lại phẩm hạnh của con trai, thở phào: "Xem ra là trêu hoa ghẹo nguyệt ."

Ngọc Khê: "........"

Hà Huyên l tay che miệng cười trộm. Ông cụ Vương cũng cười: "Ông bấm tay tính toán, ngày mai cô nương này nhất định sẽ đổ bệnh."

Ngọc Khê: "......."

8 giờ tối, cô gái ngoài cổng vẫn đang đợi. Đáng tiếc Niên Phong đã biết tin nên chẳng thèm về. Mãi đến khi bác Lưu kh đặng, dọa báo cảnh sát thì cô ta mới chịu .

Hôm sau cô ta lại tới, nhưng thời tiết ấm lên, chưa đến trưa đã ngất xỉu đưa bệnh viện. Ngọc Khê tối về mới biết chuyện.

Ông cụ Vương giật giật khóe miệng: "Nhà chúng ta nổi tiếng thật đ. Trước U Hàm, sau lại đến cô nương này, hàng xóm láng giềng chỉ tr chờ vào chuyện vui nhà thôi!"

"Thứ bảy rốt cuộc là chuyện gì thế ạ!"

Ông cụ Vương ho khan một tiếng: "Cô gái trẻ muốn leo cao, nhắm chuẩn cơ hội, kết quả suýt chút nữa thành c thì bị trợ lý đuổi ra ngoài!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-527-luong-thong-tin-lon.html.]

Chi tiết cụ thể thì thôi khỏi nói, cháu dâu đơn thuần thế kia mà.

Ông cụ hoàn toàn quên mất Ngọc Khê là biên kịch, trí tưởng tượng phong phú vô cùng, tự bổ sung một loạt tình tiết, bỗng dưng th đồng cảm với Niên Phong: "Khụ khụ, diện tích bóng ma tâm lý chắc lại tăng thêm ."

Sau này nhất định sẽ sợ phụ nữ luôn cho xem, phụ nữ nào cũng muốn tính kế thế chứ!

Ông cụ Vương hiểu ý, cười kh phúc hậu: "Lớn lên đào hoa quá cũng kh tốt, thư ký của ba cháu đều bị đổi thành nam hết !"

Ngọc Khê: "........"

Thế này thì hơi lo bò trắng răng quá !

Đúng lúc này TV lại phát bài hát hợp cảnh: "Phụ nữ là hổ dữ", nhạc vừa vang lên, Diệu Diệu thích chí a a gọi theo!

Ngọc Khê: "......."

Ông cụ Vương: "........"

Buổi tối, Ngọc Khê nhận được ện thoại của Ngọc Chi: "Muộn thế này còn gọi cho chị?"

Giọng Ngọc Chi kích động: "Chị, em nói cho chị một tin tốt."

Ngọc Khê vừa vỗ về Diệu Diệu vừa hỏi: "Tin gì thế?"

Ngọc Chi: "Khu biệt thự chị mua , số biệt thự còn lại đã bị ta mua hết , giá nhà hai ngày nay tăng 40%. Còn hai mảnh đất bên cạnh khu biệt thự cũng bị đấu giá xong . Ông ngoại tính toán, giá nhà khu này mười năm tới nhất định sẽ tăng chóng mặt."

Ngọc Khê bắt được trọng ểm: "Nhà chị cũng sẽ tăng giá trên trời ?"

Ngọc Chi nhếch khóe miệng: "Đúng vậy, m năm tới sẽ tăng gấp nhiều lần. Em hối hận quá, lúc trước biết thế vay ngoại thêm ít tiền, lại chỉ mua hai căn chứ! Lỗ to ."

Ngọc Khê: "......."

mua hai căn còn kêu lỗ, thế cô mua một căn thì !

Ngọc Chi hạ giọng: "Vốn dĩ ngoại muốn đấu giá mảnh đất đó, nhưng bị ta cướp mất. Hai ngày nay sắc mặt ngoại kh tốt lắm. M hôm trước em đã định gọi cho chị , nay th sắc mặt ngoại đỡ hơn chút em mới dám gọi."

Hai ngày nay áp suất thấp, rõ ràng trước đó tâm trạng ngoại siêu tốt. Từ lúc mảnh đất nhắm trúng bị mất, cũng kh dám hó hé!

Ngọc Khê: "....... Ông nội cũng lúc thất thủ ?"

Ngọc Chi lầm bầm: "Chị, em nói chị nghe, ngoại nắm chắc hai mảnh đất đó lắm. Vốn dĩ là hai mảnh đất hoang, khu này biệt thự lại ế ẩm, sẽ kh ai chú ý. Nhưng phút cuối cùng lại bị ta nẫng tay trên. Em nghi ngờ số biệt thự còn lại cũng là do cùng một mua."

Ngọc Khê làm bộ hỏi bâng quơ: "Ông nội vẫn luôn hứng thú với hai mảnh đất đó ?"

"Cái này thì kh, ngoại đến biệt thự còn chẳng thèm mua, toàn đầu tư vào các tòa nhà. Hình như mới chú ý m hôm trước thôi, em còn ngạc nhiên lắm."

Ngọc Khê thót tim. Xem ra U Hàm bỏ trốn đích xác là cố ý báo tin. U Hàm chạy đến thành phố G? Đã gặp nội ? Nhưng tại lại để mất mảnh đất, cô nghĩ mãi kh ra!

Đêm đó Ngọc Khê ngủ kh yên, mơ cả đêm toàn ác mộng. Ký ức sâu sắc nhất là bí mật U Hàm trọng sinh bị phát hiện, dọa cô toát mồ hôi lạnh.

Sáng hôm sau đến c ty tinh thần uể oải. kh uống cà phê như cô cũng uống một cốc cà phê đắng ngắt để l lại tinh thần.

Buổi trưa Vương Phúc Lộc gọi ện thoại tới: "Tổng giám đốc Lữ, đạo diễn Trương muốn quay phim ện ảnh, đề cử cô. Trưa nay cùng ăn bữa cơm nhé?"

Ngọc Khê tỉnh táo hẳn: "Đạo diễn Trương muốn quay phim gì vậy?"

"Về tâm lý tội phạm. Cũng là nể tình giao tình của chúng ta mới cực lực đề cử cô đ. Vị này là hướng đến giải thưởng quốc tế, dù chỉ được đề cử cũng tốt ."

Ngọc Khê: "Cảm ơn , lát nữa qua ngay."

Nhà hàng cách c ty khá xa, Ngọc Khê trước. Đến nơi thì Vương Phúc Lộc đã đến , còn gặp được một cô gái khiến cô bất ngờ!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...