Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 528: Quá không có thành ý
Bạch Nhiêu diện một bộ vest c sở, trang ểm theo phong cách chuyên nghiệp, dáng vẻ thư ký chuẩn mực. Lớp trang ểm trên mặt khác hẳn với lần gặp 2 ngày trước khiến đầu óc Ngọc Khê chút kh theo kịp. Chẳng hôm qua cô ta mới ngất xỉu ?
Vương Phúc Lộc th Ngọc Khê cứ chằm chằm thư ký của bèn giới thiệu: "Mới tuyển dụng hôm nay đ, từng làm ở Đ Phương nữa cơ!"
Ngọc Khê: "......."
Tốc độ này hơi nh quá kh? Nhịp sống bây giờ đã nh như tên lửa ? 2 ngày trước còn chưa , hôm qua còn đứng trước cửa nhà cô ngất xỉu vào bệnh viện cơ mà!
Hôm nay đã ứng tuyển . sắc mặt kìa, vẫn còn yếu ớt lắm, bệnh chưa khỏi hẳn. Trong chốc lát, Ngọc Khê ngẩn . Đây là thiếu thành ý nhất mà cô từng gặp, đã bảo là nhắm trúng Niên Phong cơ mà? Tổng cộng mới được m ngày!!
Bạch Nhiêu cũng xấu hổ, đúng là oan gia ngõ hẹp: "Chào ngài."
Ngọc Khê mặt lạnh t: "...... Ừ."
Vương Phúc Lộc nheo mắt. Cô thư ký mới tuyển này, liếc mắt cái là thấu, chính là loại hám tiền. Ông cũng vui vẻ nhận, kh sợ phụ nữ tâm cơ, ngược lại còn thích, tính khiêu chiến, huống chi lại là sinh viên đại học. Nhưng thái độ của Lữ Ngọc Khê, hình như giữa họ chuyện gì đó?
Ngọc Khê đồng hồ: "Đạo diễn Trương khi nào đến?"
"Ông vừa gọi ện bảo tắc đường, ít nhất nửa tiếng nữa."
Ngọc Khê đứng dậy: " ra ngoài một lát."
"Được."
Bạch Nhiêu th vậy cũng đứng lên: "Tổng giám đốc Vương, cũng xin phép ra ngoài một chút."
Vương Phúc Lộc kh để ý lắm: "Đi !"
Ngọc Khê từ nhà vệ sinh ra thì th Bạch Nhiêu đứng ở cửa. Tâm trạng cô đối với Bạch Nhiêu phức tạp, ngược lại dáng vẻ quyến rũ này lại th thuận mắt hơn! Cô cảm th nhịp sống nh quá, cô chút theo kh kịp.
Bạch Nhiêu: "Cái đó... kh tốt, muốn mồi chài đại gia, nhưng cũng nguyên tắc, sẽ kh tìm đàn đã vợ, thật đ!"
Ngọc Khê: "......"
ra . Nhắm trúng Niên Phong biết kh cửa, quay ngoắt sang tìm mối khác ngay. Vương Phúc Lộc cũng kh vợ, nhưng tình nhân thì cô biết cũng vài .
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Bạch Nhiêu chút xấu hổ nói: " kh cảm th theo đuổi tiền bạc gì sai, tuy tam quan kh được chính lắm nhưng cũng kh định sửa. Cái đó, muốn nói là, Tổng giám đốc Niên tốt, một chút nữ sắc cũng kh màng."
Thật uổng c cô ta giả làm đóa hoa trắng ngây thơ, th tin sai lệch hại c.h.ế.t ta!
Ngọc Khê: " một thắc mắc."
"Chị hỏi ."
"Cô d sách mục tiêu kh?"
Bạch Nhiêu cười khan một tiếng: "......... ."
Từ lúc ở trường cô ta đã nghiên cứu làm thế nào để trở thành giàu , th ai trên tạp chí đều ghi nhớ, trọng ểm là kh vợ.
Ngọc Khê: "......."
Thật sự . Cô gái này thể vào được Tập đoàn Đ Phương, vượt qua bao nhiêu đối thủ, bản lĩnh nhất định , chỉ là tam quan đích xác lệch lạc!
Bạch Nhiêu: "Chị xem, cũng đâu leo cao thành c, cũng chưa lừa gạt gì chị. Chị đại nhân đại lượng, đừng nói cho Tổng giám đốc Vương biết nhé." Trong lòng cô ta tiếc hùi hụi, Niên Phong là mục tiêu trọng ểm trong d sách đ!
Lại nhớ tới lúc ngu ngốc đứng hứng gió ở cổng lớn, trong lòng lại đau nhói. cô ta lại cho rằng Tổng giám đốc Niên thích kiểu nhu nhược giả vờ chứ. Đồng thời cũng tự kiểm ểm lại bản thân, ở trường học vẫn còn non quá. Cô ta thể lừa được bạn học, nhưng kh lừa được những chủ khôn khéo, ngay cả Lữ Ngọc Khê cũng thấu cô ta, nói vài câu là hiện nguyên hình. Nghĩ lại bộ dạng ngu ngốc lần trước, đúng là một bài học nhớ đời.
Ngọc Khê mặt vô biểu tình Bạch Nhiêu kh biết đang nghĩ gì mà sắc mặt thay đổi liên tục. Cô đâu thánh mẫu mà quản được tất cả mọi , đường ai n , cô chỉ quan tâm đến những gì liên quan đến .
Bạch Nhiêu nghe tiếng bước chân xa, liền thay đổi sắc mặt, lại cười tủm tỉm. Thế này coi như là đồng ý nhỉ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-528-qua-khong-co-th-y.html.]
Ngọc Khê trở lại phòng bao, Vương Phúc Lộc như kh th hai một trước một sau vào, ngược lại cười nói: "Phim của đạo diễn Trương đã trong giai đoạn chuẩn bị. Lần này cô thật sự hợp tác với đạo diễn Trương, địa vị trong giới biên kịch sau này sẽ vững chắc."
Ngọc Khê cũng hiểu. Đừng cô hai bộ phim ện ảnh, nhưng thực ra kh được c nhận lắm. Bộ đầu tiên là ăn may, nếu kh do đề tài thì chưa chắc đã được giải. Bộ thứ hai cũng ăn may, phần lớn là tái hiện lịch sử, chưa th được sức tưởng tượng của cô. Đương nhiên cũng th được một chút năng lực, nhưng b nhiêu đó còn xa mới đủ.
Cho nên hai bộ phim thành c mà chẳng ai tìm cô viết kịch bản, buồn ơi là sầu. Cô kh muốn chỉ viết cho c ty ện ảnh của , cũng muốn chứng minh bản thân, lần này là cơ hội.
Vương Phúc Lộc thân với đạo diễn Trương, từng hợp tác, cũng muốn đầu tư vào bộ phim này nên đạo diễn Trương cũng đến.
Đạo diễn Trương đến nơi áy náy: "Tắc đường, tắc đường quá."
Vương Phúc Lộc cười: "Chúng cũng mới đến thôi, món ăn đã gọi , phần lớn là món thích, vừa ăn vừa nói chuyện nhé?"
"Được, được."
Vương Phúc Lộc giới thiệu Ngọc Khê, lại giới thiệu đạo diễn Trương với Ngọc Khê.
Đạo diễn Trương khách sáo với Ngọc Khê. Chưa bàn đến năng lực hay quen biết, nhưng c nhận c ty của cô, tiền là vốn đầu tư: "Chào cô, nghe nói m diễn viên c ty cô cũng kh tồi."
Ngọc Khê: "Cảm ơn, được gặp đạo diễn Trương là vinh hạnh của ."
Vị đạo diễn Trương này d tiếng lớn, tài, duy chỉ tính tình kh được tốt lắm. Nhưng đóng phim của , diễn viên thể học được nhiều ều, biên kịch lại càng kh cần nói, đây là cơ hội trưởng thành. Trong giới đạo diễn là sự tồn tại khiến ta ghen tị, là một trong số ít kh cần xin đầu tư mà ngược lại nhà đầu tư xếp hàng xin dâng tiền.
Thức ăn lục tục được mang lên. Vương Phúc Lộc là mai mối, ra sức khen ngợi Ngọc Khê: "Đừng c ty Tổng giám đốc Lữ làm ăn phát đạt, nhưng năng lực biên kịch thì c nhận. Đạo diễn Trương, tin , Tổng giám đốc Lữ nhất định kh thành vấn đề."
Đạo diễn Trương cười: " đến đây tự nhiên là để trao cơ hội. Tổng giám đốc Lữ thế này nhé, đưa chủ đề câu chuyện cho cô, cô viết một đoạn mở đầu cho xem thử."
Ngọc Khê: "Khi nào ngài muốn xem?"
"Trước mắt kh vội, cũng kh nhắm đến phim chiếu Tết!"
Ngọc Khê thở phào nhẹ nhõm: " chưa đọc sách tâm lý học, cũng chưa tiếp xúc với bác sĩ tâm lý bao giờ, cho nên muốn tìm hiểu kỹ mới viết."
Trong mắt đạo diễn Trương hiện lên ý cười. Ông thích sự nghiêm túc, thái độ chân thành hơn vài phần: "Mười ngày, viết xong mở đầu, sẽ nói ều kiện cho cô. Lát nữa sẽ fax đại cương cho cô."
Ngọc Khê: "Vâng."
Đạo diễn Trương tiếp tục nói: "Câu chuyện này ấp ủ đã nhiều năm, vốn định tự viết, nhưng viết thế nào cũng kh ưng ý, cho nên mới tìm biên kịch."
Vương Phúc Lộc mời: "Ăn cơm, ăn cơm thôi, đồ ăn nguội hết ."
M bụng cũng đói . Ngọc Khê ngồi đối diện Vương Phúc Lộc, vừa ăn vừa Bạch Nhiêu gắp thức ăn cho ta. Càng quan sát khóe miệng cô càng muốn giật giật. Ban đầu Bạch Nhiêu kh gắp, sau khi nhớ kỹ món Vương Phúc Lộc thích ăn thì bắt đầu gắp, hầu hạ Vương Phúc Lộc đến mức mắt ta cười híp lại.
Cô gái này tâm tư bản lĩnh thế này mà cứ nhất quyết dựa vào đàn . Lặng lẽ thu hồi ánh mắt, đây cũng là chuyện riêng của Bạch Nhiêu.
Bữa cơm diễn ra vui vẻ. Ngọc Khê được số ện thoại của đạo diễn Trương, cũng gửi số fax qua.
Lúc xuống lầu, Bạch Nhiêu th toán. Vương Phúc Lộc cười nói: "Những gì hai nói nghe th hết ."
Ngọc Khê: "........"
Vương Phúc Lộc tiếp tục: "Bạch Nhiêu thú vị!"
Ngọc Khê: "........"
Cô chẳng th thú vị chỗ nào, mắt cô kh bộ lọc (filter)!
Trên đường về c ty, Ngọc Khê mua kha khá sách tâm lý học, lại tìm mua các trường hợp tội phạm tâm lý. Về đến c ty thì bản fax cũng đã tới.
Ngọc Khê xem qua đại cương. Phim nam chủ, kh tuyến tình cảm. Nam chính học tâm lý học, chỉ số th minh cao, nói là phạm tội nhưng lại nằm giữa r giới thiện và ác, đối với một số là sự cứu rỗi, nhưng rốt cuộc vẫn là phạm tội, đặc biệt là sự bùng nổ cuối cùng, xem nặng nề.
Cốc cốc, tiếng gõ cửa. Ngọc Khê vừa đặt đại cương xuống: "Mời vào."
Chưa có bình luận nào cho chương này.