Nỗi Oán Hận Sau Cùng
Tôi là con gái của nữ chính trong truyện ngược.
Trong câu chuyện đã đi đến hồi kết này, tôi đã tận mắt chứng kiến mẹ mình qua đời.
Ba ngày sau khi bà mất, nam chính đến muộn, câu đầu tiên hắn nói khi bước vào nhà là: “Văn Nhạc, tốt nhất là cô nên chết thật đi, nếu không thì tôi sẽ cho cô biết hậu quả của việc không nghe điện thoại của tôi!”
Tuy nhiên, trong phòng chỉ có một cái xác nằm trên giường và tôi đang co ro bên cạnh.
Sau này, trước bia mộ của mẹ, hắn vừa khóc vừa cười với tôi: “Hoan Hoan, mẹ của con đã qua đời.
“Cô ấy bỏ rơi bố mà đi! Sao lại tàn nhẫn như vậy?!”
Chưa có bình luận nào.