Nông Môn Thần Y Bận Rộn Trồng Trọt
Chương 132:
Đang ăn cơm, Giang Ngư Miên mở lời nói với Liễu thị chuyện ngày mai nàng muốn vào núi. Bây giờ đã tách khỏi Giang gia, Liễu thị quản thúc nàng và Giang Hoa nghiêm khắc, để kh khiến Liễu thị lo lắng, nàng liền bẩm báo một tiếng.
Nghe lời nàng nói, đôi đũa của Liễu thị khựng lại một chút, sau đó nàng mỉm cười với Giang Ngư Miên, “Đại Nha, con muốn làm gì thì cứ làm , chỉ cần kh làm chuyện thương thiên hại lý, kh trộm cắp cướp giật, nương sẽ kh ngăn cản. Chỉ là con chú ý an toàn, dù con cũng chỉ là một nữ nhi.”
Giang Ngư Miên nghiêm túc gật đầu, để kh khiến Liễu thị lo lắng, nàng quyết định kh nói chuyện sẽ vào núi sâu, để Liễu thị tưởng rằng nàng vẫn như trước đây chỉ hái thuốc ở hậu sơn.
Ăn xong bữa tối, Giang Ngư Miên dọn dẹp xong, xoa bóp eo cho Liễu thị, mới đun nước nóng mang vào phòng, định ngâm chân để giải tỏa mệt mỏi.
Cảnh Ninh Phong xách giỏ tre trở về hai căn nhà tr rách nát của . Khi còn chưa vào sân đã nghe th tiếng “keng” vang lên bên trong, vốn lạnh nhạt lập tức hai bước gộp thành một lao vào.
Th A bà còng lưng tựa vào cạnh bếp thở hổn hển, dưới đất còn vương vãi khắp nơi những hạt gạo lèo tèo của nồi cháo loãng. Ánh mắt chợt lóe lên, bước tới đỡ A bà dậy, khuyên nhủ,
“A bà, ta chẳng đã nói , hãy nghỉ ngơi , đợi ta về hãy làm những việc này. Với lại trong nhà kh gạo mới mua , lại nấu những thứ cháo loãng này? Ta ăn thì kh , nhưng đã lớn tuổi , ăn những thứ này sẽ kh chịu đựng nổi đâu.”
Cảnh Ninh Phong đỡ A bà ngồi xuống ghế, bắt đầu ngồi xổm dọn dẹp bãi chiến trường dưới đất.
Đan Đan
“A Phong à, là ta vô dụng, trời đã tối thế này , ta muốn làm chút bữa tối cho ngươi về ăn, nào ngờ lại làm đổ mất, thật sự là lỗi quá mà…”
A bà nói đoạn, giơ bàn tay già nua nhăn nheo như vỏ cây khô lên lau những giọt lệ trên mặt.
“Trong nhà gạo cũng tiết kiệm mà ăn, tâm tư của ngươi kh thể toàn bộ đặt vào việc kiếm tiền được. Ngươi là kẻ sẽ thi cử c d đó, nếu làm lỡ việc đọc sách, ta làm xứng đáng với mẫu thân đã khuất của ngươi đây.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cảnh Ninh Phong A bà như vậy, thở dài một tiếng, dọn dẹp xong đống lộn xộn dưới đất, nhấc giỏ tre Giang Ngư Miên đưa cho, đặt trước mặt A bà, trên khuôn mặt lạnh lùng thấp thoáng nét cười.
“A bà, xem, thịt này, nhất định ăn nhiều vào.”
“Ngươi… ngươi l cơm ở đâu ra vậy hả, A Phong, ngươi chẳng lẽ trộm nhà ta , mau mang trả lại , tuyệt đối kh được làm chuyện như vậy. Ngươi là thư sinh, thi cử c d đó.”
A bà đôi mắt đục ngầu những món ăn trong giỏ tre, thịt, bánh ngô, lại còn cháo đặc, ngửi mùi thôi đã khiến ta ăn uống ngon miệng, nhưng nàng vẫn cẩn thận hỏi Cảnh Ninh Phong.
Hai bà cháu bọn họ ở Giang gia thôn là những kẻ bị mọi tránh xa như ôn thần, tuyệt đối sẽ kh ai mang đồ ăn cho họ. Mặc dù nhà nghèo, nhưng A Phong kh thể vào tà đạo được.
Cảnh Ninh Phong kiên nhẫn giải thích với A bà, nói thật sự là tặng, lại còn là một tiểu cô nương tặng. A bà mày giãn mắt cười, còn trêu ghẹo Cảnh Ninh Phong nói rằng, A Phong đã lớn , tiểu cô nương thích đ.
Nghe vậy, Cảnh Ninh Phong ngây , trong đôi mắt lạnh lẽo u ám chợt lóe lên tia nghi hoặc, thích , tiểu cô nương thích ?
Trong đầu hiện lên vẻ xa cách của Giang Ngư Miên khi bảo rời , khóe môi thoáng hiện một nụ cười lạnh, hừ, làm thể chứ, cô nương đó rõ ràng là kh muốn gặp mà.
Ăn tối xong, A bà liền giục Cảnh Ninh Phong mau chóng mang giỏ tre và bát đĩa trả lại cho ta. Vì đó là nhà con gái, nếu ban ngày trả để ta th thì kh hay chút nào, vẫn là nên lợi dụng đêm tối thì tốt hơn.
Cảnh Ninh Phong khó hiểu, chẳng lẽ buổi tối kh càng kiêng kỵ hơn ?
“Hay là cơm do tiểu cô nương lần trước nấu chăng, ngon thật, ta thật muốn xem nàng tr như thế nào.” A bà thúc giục Cảnh Ninh Phong ra ngoài trả đồ, tràn đầy tò mò về cô nương đã đưa cơm cho .
Chưa có bình luận nào cho chương này.