Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nông Môn Thần Y Bận Rộn Trồng Trọt

Chương 133:

Chương trước Chương sau

Cảnh Ninh Phong xách giỏ trúc đến cửa nhà Giang Ngư Miên, dưới ánh trăng th cửa lớn đóng chặt, hàng l mày rậm hơi nhíu lại, vươn tay đẩy thử, quả nhiên bên trong đã khóa trái.

bu hàng mi đạm mạc xuống chiếc giỏ trúc trong tay, lại bờ tường trước mặt, khóe môi khẽ cong, đánh giá bốn bề kh một bóng , bèn ngậm giỏ trúc vào miệng, trực tiếp vọt lên, leo lên bờ tường, dùng sức chống một cái, thân hình cao lớn vững vàng đáp xuống sân nhà Giang Ngư Miên.

Đêm đen như mực, bốn bề tĩnh lặng, ngay cả con ch.ó hoang lớn nhà Lý Tiến Tài cũng đang nằm trong ổ ngủ say sưa, căn bản kh ai chú ý đến hành động của Cảnh Ninh Phong.

dùng tay xách giỏ trúc, hơi sửa sang lại y phục chút lộn xộn, sau đó về phía Tây phòng nơi Giang Ngư Miên đang ở.

Giang Ngư Miên vừa ngâm chân bằng nước nóng, đang định cởi xiêm y thì nghe th tiếng bước chân khẽ khàng bên ngoài cửa sổ, vội vàng mặc lại y phục, kéo lê dép nhẹ nhàng đến trước cửa sổ.

Nàng xem rốt cuộc là tên tiểu tặc nào to gan, dám cả gan đến nhà nàng trộm đồ, đáng ghét!

Đôi mắt sáng như nước của Giang Ngư Miên quét khắp căn phòng, cuối cùng nàng tìm th một chiếc kéo ở góc tường, chắc là Liễu thị để quên khi làm rèm giường cho nàng, giờ thì vừa hay dùng được.

Đan Đan

“Xoạt.” Một tiếng, cửa sổ bị đẩy ra.

Giang Ngư Miên kh thèm , trực tiếp cầm chiếc kéo trong tay đ.â.m thẳng ra, miệng còn mắng: “Tiểu tặc, xem chiêu!”

Cảnh Ninh Phong th chiếc kéo đột ngột xuất hiện, vội vàng né tránh, nghe lời Giang Ngư Miên nói, trong lòng nhất thời cạn lời, trực tiếp vươn tay khống chế tay Giang Ngư Miên đang cầm kéo, nh nhẹn nhảy từ cửa sổ vào phòng.

“Là ta.”

Bỗng dưng bị nắm chặt cổ tay, Giang Ngư Miên còn muốn giãy giụa, nhưng ngay sau đó lại nghe th giọng nói đạm mạc, tuy chỉ hai chữ đơn giản, song nàng lại biết đến là ai, trong lòng thoáng nhẹ nhõm.

“Thì ra là Ninh Đại ca.” Giang Ngư Miên mặt hơi ngượng ngùng, nh chóng rút tay cầm kéo về, đặt trước , nói với Cảnh Ninh Phong.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Cảnh Ninh Phong dáng vẻ thận trọng của nàng, hàng l mày nhíu chặt hơi giãn ra, th nàng đặt chiếc kéo trước , liên tưởng đến dáng vẻ nàng trực tiếp đuổi , trong lòng xác nhận một việc, sắc mặt lại trở nên lạnh lùng.

Giang Ngư Miên Cảnh Ninh Phong vẫn còn chút cảnh giác, tuy đã giúp nàng kh ít, nhưng dù cũng là một nam tử, lại còn đến nhà nàng vào đêm khuya, ai mà biết muốn làm gì, hơn nữa cửa nhà nàng rõ ràng đã khóa , vậy làm mà vào được?

“Ninh… Ninh Đại ca, việc gì ?”

Giang Ngư Miên th Cảnh Ninh Phong vẻ kh vui, bèn cẩn thận hỏi.

Cảnh Ninh Phong đưa chiếc giỏ trúc trong tay qua, kh mặt Giang Ngư Miên, đạm mạc nói: “Ta đến để trả đồ.”

“Ồ.”

Giang Ngư Miên vội vàng nhận l chiếc giỏ trúc, phát hiện bát đĩa bên trong đều đã được rửa sạch sẽ, chút kinh ngạc, liếc Cảnh Ninh Phong, trong lòng thầm nghĩ, trả đồ mà cần đến vào giữa đêm khuya .

“Vậy… vậy làm mà vào được?”

Cảnh Ninh Phong liếc Giang Ngư Miên một cái, th nàng vẻ mặt tò mò, khóe môi hiện lên nụ cười nhạt: “Leo tường thôi!”

Giang Ngư Miên nghe vậy, chút hóa đá, cái quái gì mà vì m cái bát đĩa lại giữa đêm khuya leo tường vào nhà khác, xem ra còn vẻ khá vui vẻ nữa, thật là cạn lời.

Nhưng tường sân nhà nàng hình như kh thấp lắm nhỉ, ít nhất cũng cao hai trượng chứ, leo tường chút khó khăn đó.

Giang Ngư Miên ánh mắt đảo qu Cảnh Ninh Phong, th chiều cao của lập tức hiểu ra, tên này tuy mới mười sáu tuổi, nhưng tr cao hơn Giang Hoành Văn nhiều, hơn nữa còn võ c, leo tường quả là dễ như trở bàn tay.

“Ngươi đã quên chuyện gì kh?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...