Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ

Chương 175:

Chương trước Chương sau

Ôn Gia Thụy vừa mới làm xong một cái bàn xoay, để Ôn Noãn thử xem.

Chân nhỏ Ôn Noãn đạp lên trên bàn đạp, thử chuyển động một chút th trôi chảy, nàng cười nói: "Kh tồi! Chờ m cữu cữu mua được đất thó thì thể luyện tập làm gốm ".

Ôn Gia Thụy bàn xoay mà làm được cũng vừa lòng: "Cha lại làm m cái, mọi đều thể học."

"Được."

Lúc này trong sân truyền đến từng tiếng đập cửa kèm theo từng tiếng gọi vội vàng: "Yến nương! phu! Ở nhà kh? Yến nương..."

Là giọng nói của đại cữu nương Diệp thị!

Ôn Noãn nh chóng chạy tới mở cửa.

Đại Hôi càng nh hơn một bước mở cửa ra.

Ôn Noãn sờ sờ đầu của nó.

Đại Hôi chạy về nói với tiểu tức phụ: Th kh, đây là chuyện mà một con ch.ó làm.

Tiểu Bạch càng mơ mơ hồ hồ: "Gâu gâu..."

Ta cho rằng đó là chuyện mà sói nên làm -

Đại Hôi: "..."

Thật sự sống kh còn gì luyến tiếc!

Ôn Noãn kh rảnh quan tâm hai con vật nghịch ngợm.

Diệp thị ở ngoài cửa sốt ruột nói: "Noãn nhi, nương của cháu đâu?"

Ôn Noãn tránh ra để bà tiến vào: "Ở trong phòng ạ! Đại cữu nương làm vậy?"

Ôn Gia Thụy th Diệp thị gấp gáp như vậy, cũng bu c cụ trong tay ra, mà tới: "Đại tẩu, làm vậy?"

"Cảnh Chí cùng Cảnh Hoan bị bắt, nọ cho mang tờ gi cho chúng ta, nói muốn chúng ta bỏ ra ba trăm lượng để chuộc ! Nếu mà trước khi trời tối vẫn kh chuẩn bị đủ bạc đưa tới nơi được chỉ định thì về sau chúng ta sẽ kh th được hai đứa nhỏ nữa."

Ôn Gia Thụy nghe xong sắc mặt thay đổi, sợ hãi buột miệng thốt ra: "Cái gì?"

Ôn Noãn: "..."

Chuyện bắt c như này, là bắt đầu từ cổ đại đã ?

Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu, Ôn Noãn lại nghĩ bắt c như vậy cũng kh bình thường!

Diệp thị cảm th nàng kh hiểu, nên lo lắng lặp lại lời nói: "Cảnh Chí cùng Cảnh Hoan đã bị ta bắt, nọ muốn chúng ta đưa ba trăm lượng thì mới thả ! Nếu trời tối mà bạc vẫn chưa đưa đến nơi đã chỉ định thì bọn họ sẽ g.i.ế.c đứa nhỏ!"

Diêp thị là đến để l lại một trăm lượng kia và vay thêm bạc, hiện tại bọn họ lo lắng gần c.h.ế.t.

Tiểu thúc cùng tướng c đều đến huyện bên cạnh mua đất sét.

Nếu Cảnh Chí cùng Cảnh Hoan gặp chuyện kh may, thì bà làm mặt mũi nào đối diện với chú em!

Ôn Gia Thụy nghe xong cũng cởi bỏ tạp dề chạy về phòng: "Đại tẩu, tẩu đợi một chút, đệ kéo xe ngựa, đệ và tẩu về nhà một chuyến."

Ôn Noãn cầm l bàn tay đang run lên của Diệp thị: "Đại cữu nương đừng sợ, mọi phát hiện ra biểu ca cùng biểu đệ bị ta bắt c vậy?"

"Cảnh Hoan và Cảnh Chí mỗi ngày đều sẽ dắt bò vào ruộng, buổi sáng hôm nay vừa ăn sáng xong, hai đứa đã cùng nhau dắt bò, cả hai vừa ra ngoài được nửa c giờ thì đã một tiểu hài t.ử trong thôn chạy đến đưa tờ gi cho ta, bên trên viết muốn chúng ta chuẩn bị ba trăm lượng, đặt ở trên một xà nhà trong một căn nhà kh ai ở sau núi. Nếu đến khi trời tối mà vẫn chưa chuẩn bị xong bạc thì bọn họ sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t hai đứa nhỏ. Còn kh cho chúng ta báo quan, báo quan sẽ trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t cả hai! Chúng ta đã chạy đến trong ruộng và trên núi tìm một lần đều kh th đâu!"

"Đại cữu nương hỏi đứa nhỏ trong thôn rằng biết đã đưa tờ gi cho thằng bé kh?"

"Ta đã hỏi, nhưng thằng bé nói chưa từng gặp này bao giờ." Cho nên mới khiến Diệp thị cảm th sợ hãi!

"Nhị cữu nương đâu ạ?"

"Lôi thị còn đang khóc ở nhà!" Nói đến đây thì Diệp thị đã nổi giận.

mẹ nào vừa khóc vừa cầm một chén cháo lớn để ăn kh?

"Chuyện này khi nào do đệ đệ của nhị cữu nương làm kh?" Ôn Noãn đem suy đoán trong lòng nói ra.

Diệp thị trừng lớn mắt: "Làm thể?!

Nếu là nhà mẹ đẻ Lôi thị làm, thì làm Lôi thị lại kh biết?

mẹ nào l tính mạng con ra làm trò đùa chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-175.html.]

Diệp thị chút kh tin.

Lôi thị ở nơi nào đó đang khóc lóc tới mức nước miếng, nước mũi đều rơi vào chén cháo!

" lẽ sẽ kh, Lôi thị... Cũng kh đến mức đó đâu! Cho dù thế nào thì chúng ta vẫn gom góp bạc! Hai đệ mẹ và nhà ngoại như vậy thì thảm! Nếu như bị của sòng bạc bắt thì chuyện gì cũng đều thể xảy ra."

Diệp thị chỉ một đứa con trai và một đứa con gái, bà tính tình hiền lành, còn Lôi thị là một kh quan tâm đến chuyện gì, nếu kh bởi vì cho con b.ú thì sẽ được ăn ngon, lẽ trước kia bà ta cũng sẽ kh cho con bú!

th thương hai đứa nhỏ nên xem hai đứa con trai của chú em như con trai của .

Đồ mà con của bà thì Cảnh Chí và Cảnh Hoan cũng nhất định sẽ .

"Cháu cũng chỉ đoán thôi, cho dù thế nào thì cũng cứu ra trước sẽ biết."

"Đúng, đúng, đúng, cứu quan trọng hơn!"

Ôn Gia Thụy đã chuẩn bị xong xe ngựa, Ngô thị cầm túi tiền ra, bà ở trong phòng bếp ướp dưa muối, vừa nghe nói chuyện này đã chạy về trong phòng l bạc, tạp dề cũng chưa kịp cởi: "Mẹ qua đó xem !"

Ôn Noãn ngăn lại: "Mẹ, mẹ ở nhà ! Con là được , yên tâm, sẽ kh việc gì đâu."

Ôn Gia Thụy cũng nói: "Noãn nhi qua được , chắc c sẽ cứu được Cảnh Chí cùng Cảnh Hoan trở về, bà cứ ở nhà chăm sóc cho m đứa nhỏ ."

Vương thị kéo Ngô thị lại: "Con cũng kh giúp được gì, những gì họ cần chính là bạc, mà bạc cũng đã đủ , nhiều cũng chỉ khiến xe ngựa kéo chậm thôi!"

Ngô thị nghe xong lời này cũng kh theo nữa, chỉ ở nhà đợi trong bất an.

Ôn Noãn trước, kh biết nghĩ đến cái gì mà cũng kêu Đại Hôi lên xe ngựa cùng.

Ôn Noãn nói với Tiểu Bạch còn đang lăn lộn: "Trong mười ngày ngươi kh giảm được bớt một cân thịt nào thì kh được ăn cơm!"

Tiểu Bạch: "..."

Là ai đã nuôi nó mập như vậy?

Nó muốn tuyệt giao với kẻ đó!

Tiểu Hắc bay lên trời, nó cũng bay theo hướng xe ngựa.

Tiểu Bạch th Ôn Noãn vứt bỏ , nó nghiêng đầu tự hỏi nhân sinh.

Khi Ôn Noãn đến nhà họ Ngô thì đã nghe tiếng khóc của Lôi thị đến tận m cái phố cũng nghe th.

Trương thị cùng Ngô kh ở nhà, hai dẫn đại biểu ca cùng đại biểu tỷ ra ngoài tìm hai đệ Cảnh Chí và Cảnh Hoan, xem tìm được kh.

Ôn Noãn cùng lười liếc Lôi thị một cái.

Ôn Gia Thụy đem ngựa cùng xe ngựa sắp xếp tốt, nhân tiện nói: "Cha tìm xung qu xem thể tìm được kh."

Ôn Noãn kéo lại: "Cha đợi một chút hãy tìm, cứ tìm lung tung khắp nơi như ruồi bọ kh đầu như thế thì cũng kh tìm được".

Ôn Gia Thụy nghe xong lời này về phía Ôn Noãn: "Noãn nhi. con cách nào à?"

Lôi thị nghe xong lời này cũng ngừng khóc về phía Ôn Noãn.

Ôn Noãn: "Chỉ là xem m mối nào kh dựa vào m mối tìm."

Nàng hỏi Diệp thị: "Đại cữu nương, tờ gi kia đâu ạ?"

Diệp thị vội l tờ gi ra đưa cho Ôn Noãn.

Ôn Noãn thoáng qua, chữ trên gi xấu, vả lại còn viết sai vài chữ.

" ở thôn kế bên bao nhiêu biết viết chữ?"

Diệp thị: "Cũng kh bao nhiêu , hiện tại đa số những biết chữ đều học ở học đường, còn m thôn trưởng, Lôi Tiểu Đ cũng từng học vài ngày."

Lôi Tiểu Đ chính là đệ đệ của Lôi thị.

Lôi thị nghe xong lời này thì ánh mắt cũng lóe lên, bà ta lau nước mắt nói: "Đệ đệ của ta chỉ mới học được m ngày, còn chưa biết được m chữ thì làm thể biết viết chữ!"

Trong lòng Ôn Noãn càng thêm chắc c về suy đoán của .

Nàng nói với Diệp thị: "Đại cữu nương, đại cữu nương l giùm cháu hai bộ quần áo mà biểu ca và biểu đệ đã mặc qua đưa cho cháu, hoặc chiếc khăn mà cả hai thường dùng cũng được."

Diệp thị kh chút suy nghĩ đã chạy vào trong nhà l.

Lội thi ngạc nhiên: "Noãn nhi, cháu muốn quần áo cùng khăn của Cảnh Chí và Cảnh Hoan để làm gì?"

Ôn Noãn bà ta cười như kh cười: "Tất nhiên là để tìm ."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...