Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 176:
Diệp thi nh chóng l ra hai bộ quần áo cùng hai cái khăn ra.
Quần áo cả nhà thay ra tối qua cũng may sáng nay chưa kịp giặt.
Ôn Noãn nhận l đưa cho Đại Hôi ngửi: "Đại Hôi, nhớ kỹ mùi này?"
Đại Hôi gật đầu.
Ôn Noãn về phía Ôn Gia Thụy: "Cha, bây giờ chúng ta tìm !"
Mắt Ôn Gia Thụy sáng lên, Noãn nhi quá th minh, cách như vậy cũng thể nghĩ ra!
Ông nhớ rõ trước kia trên sách nói mũi của ch.ó nhạy, tiểu hài t.ử của một nhà mất tích, lớn đã mang con ch.ó nuôi trong nhà tìm ra được!
Ôn Gia Thụy vác cái cuốc ở góc tường lên trên vai: "Đi"
Ông muốn xem cái tên khốn nào dám làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy!
Diệp thị cũng vội vớ l một cái cuốc đuổi theo.
Ôn Noãn thì kh mang theo gì, nàng chỉ mang theo bộ quần áo ngồi trên lưng con sói, dẫn đường cho Đại Hôi.
Lôi thị th ba đầy khí thế bước , trong lòng bà ta hoảng sợ.
Cái con ch.ó kia sẽ kh thật sự tìm được Cảnh Chí cùng Cảnh Hoan chứ!
Còn hai trăm lượng bạc nợ chỗ đ.á.n.h bạc thì làm bây giờ?
Còn m kia nữa, bà ta đã đồng ý với họ sau khi chuyện này thành c sẽ cho bọn họ bạc!
Lôi thị gấp đến mức xoay qu ở trong nhà.
Đại Hôi mang theo Ôn Noãn chạy về hướng núi.
Cổ đại nhiều nơi chưa khai phá, cái gì cũng kh nhiều nhưng nhiều núi.
Hơn nữa xưa chú trọng việc dựa núi ăn núi, gần nước nhờ nước, nên luôn tìm một số nơi gần s núi để ở.
Cho nên nhiều thôn hoặc bên cạnh thôn đều núi.
Đại Hôi chở Ôn Noãn trên lưng chạy một đường lên núi.
Ôn Gia Thụy cùng Diệp thị cũng đuổi theo phía sau.
Nửa đường còn gặp đám Trương thị và Ngô cũng leo lên núi tìm một lần nhưng kh th.
Mọi nghe bọn họ vào núi tìm , cũng vào núi theo.
Diệp thị cũng kh cảnh cáo hai đứa nhỏ kh được vào núi.
Cả hai cũng đã lớn , một đứa mười bốn một đứa mười ba, cũng đã đến lúc trải qua vài chuyện để học hỏi một chút, th một chút thì sau này trưởng thành mới kh hoảng sợ, cũng sẽ biết được nên xử lý thế nào.
Cứ Noãn nhi , chỉ mới mười một tuổi mà đã bình tĩnh như thế nào!
Trên trời, Tiểu Hắc kh ngừng bay qu một chỗ.
Đại Hôi chạy được một đoạn lại quay đầu chờ phía sau một chút, nó hiểu chuyện, kh hề nóng nảy.
Ôn Noãn xoa đầu của nó: "Ngươi làm tốt lắm, trở về sẽ cho ngươi ăn ngon!"
Đại Hôi lắc đuôi vui mừng!
Tiếp tục chạy về phía trước.
Kh bao lâu, tốc độ của Đại Hôi đã chậm lại.
Nó đứng trên sườn núi, th một cái miệng hang núi.
Nơi đó m đang vây qu một đống lửa để nướng gà.
"Tiểu Đ, đến lúc đó thật sự chia cho chúng mỗi mười lượng bạc chứ?"
"Thật, ngọc trai còn chưa chân thật được như vậy!"
"Nhà chồng của tỷ tỷ thật sự ba trăm lượng?"
"Nhà chồng của tỷ tỷ kh , nhưng nhà của bên chồng của tỷ tỷ thì ! Nghe tỷ tỷ nói, em chồng kia của tỷ kh biết vì lại phát tài! một căn nhà ở lớn, hơn nữa vào lúc mừng nhà mới còn nhiều quý nhân đến tặng nhiều lễ vật vô giá, cái gì mà vàng bạc châu báu, san hô mã não, lụa sat, sơn hào hải vị, cái gì cần đều , nghe nói còn cả giường bằng ngọc!"
M kia nghe xong thì mắt đều phát sáng!
"Giường làm bằng ngọc! Vậy chắc tốn kh ít bạc?"
" lẽ cũng m chục vạn lượng!"
"Uây!"
"Đúng là ngủ trên bạc!"
Đám đó ta đầy ghen tị: "Tiểu Đ, tỷ tỷ của thương như vậy, mà tỷ của còn thân giàu như thế. . sau này giàu to !"
"Giàu cái rắm! Nhà chồng của tỷ keo kiệt! Cả nhà của em gái chồng tỷ thì còn keo kiệt hơn!" Lôi Tiểu Đ nói xấu nhà họ Ôn cùng nhà họ Ngô.
"Tiểu Đ, nói xem cơ hội nào để l được đồ gì từ nhà đó kh?"
" kh được! M tự nghĩ cách !"
Đám Ôn Gia Thụy lúc này mới đuổi đến, bọn họ vừa thở dốc vừa lúc nghe được đám Lôi Tiểu Đ nói m lời này, tức đến mức thất khiếu(*) cũng xì khói!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-176.html.]
(*) Thất khiếu: Gồm hai tai, hai mắt, hai lỗ mũi và miệng.
Ông Ngô th Lôi Tiểu Đ thì trong lòng tức giận phập phồng kịch liệt, kh ngờ được thế mà lại là em vợ bắt c cháu ngoại để tống tiền nhà rể!
"Hưu!" Ông Ngô gầm lên một tiếng, sau đó lao xuống sườn núi.
Lần này đừng nói gì nữa!
Mẹ của Cảnh Hoan và Cảnh Chí cũng như kh!
Những khác cũng chạy xuống theo.
Đại Hôi cõng Ôn Noãn lao tới.
Phía dưới m phát hiện trên sườn núi lao xuống, dọa cho họ đần ra!
Lôi Tiểu Đ th đám đến là Ngô thì đã sợ đến mức mặt trắng bệch: "Mau, mau đưa !"
Nếu như bị Ngô đưa Cảnh Hoan cùng Cảnh Chí , thì ba trăm lượng kia sẽ kh còn nữa!
Dứt lời, ta vội cản lại!
Những khác vội chạy vào hang núi, dùng bao tải chụp lên đầu hai đang hôn mê, sau đó khiêng ra ngoài chạy trốn.
Những đến đây đều là bà con của Lôi Tiểu Đ, chẳng lẽ còn thể đ.á.n.h c.h.ế.t , cho nên cả đám kh sợ chút nào!
Ôn Noãn th Lôi Tiểu Đ lại muốn đưa bỏ chạy, để thể l được bạc.
Nàng trực tiếp leo lên lưng sói bay ra ngoài, đá một cái ngã lăn!
Những khác th vậy cũng ồn ào cầm vũ khí lao lên!
Ôn Noãn chạy đến.
Đại Hôi cũng di chuyển.
Bóng dáng một một sói nh như tia chớp!
Đôi lúc ánh sáng vàng lóe lên.
Sau đó những khác đều bị đá bay.
Bọn họ nằm trên mặt đất cầm l một bàn tay, đau đớn kêu rên!
"A! Tay của ta!"
"Tay của ta, tay của ta vì kh thể cử động!"...
vài tay bị Đại Hôi c.ắ.n rớt vài ngón.
vài kh hiểu vì kh thể cử động được cánh tay!
Ôn Noãn một chân giẫm lên n.g.ự.c của Lôi Tiểu Đ, những trên mặt đất xung qu: "Là em họ của cô nãi nãi mà ngươi cũng dám bắt c? Nhà của bà cô này mà ngươi cũng dám để ý đến? Được! Tốt lắm! Ta về nhà sẽ mở cửa chờ các ngươi đến l giường ngọc của ta! Kh tới dọn thì chính là đồ vô dụng!"
Nàng cam đoan sẽ kh c.h.é.m gãy chân bọn họ!
"Đau... Nữ, nữ hiệp tha mạng!" Lôi Tiểu Đ cảm giác lồng n.g.ự.c như bị xé nát!
Những khác lúc này mới chạy xuống.
Ôn Noãn cũng rút chân về.
Ông Ngô giơ nắm đ.ấ.m và đ.á.n.h vào Lôi Tiểu Đ đang nằm trên mặt đất!
Ôn Noãn đến trước một , đá đá vào chân của đó: "Vừa ngươi muốn l vật gì đó từ nhà của ta ra ngoài ? Được thôi! Đến ngày nào vậy? Ta mở cửa cho ngươi!"
nọ cảm th xương cốt như bị gãy: "Kh... Kh ! Ta kh , nữ hiệp tha mạng! Ta mười cái gan cũng kh dám!"
Tầm mắt Ôn Noãn về phía những khác.
Những đó sợ đến mức lập tức cầu xin tha thứ.
"Ta kh ! Nữ hiệp xin tha mạng!"
"Nữ hiệp tha mạng! Ta cũng kh nghĩ đến nhà của cô! Ta nào dám!"...
Con quỷ này từ đâu đến vậy!
Diệp thị cùng Trương thị lúc này cũng chạy đến cởi trói cho trong bao tải.
Th hai tôn t.ử còn bất tỉnh, Trương thị suýt chút nữa cũng ngất theo!
Ôn Gia Thụy kéo một số dây leo, buộc chặt m trên mặt đất.
Ôn Noãn đến bắt mạch cho hai Cảnh Chí một chút, cả hai bị ta dùng t.h.u.ố.c mê khiến cho bất tỉnh: "Bà ngoại, kh cần lo lắng, cả hai chỉ bị ta dùng t.h.u.ố.c mê thôi! Cảnh Hoan tuổi còn nhỏ, bị dùng t.h.u.ố.c mê nhiều quá sẽ kh tốt cho thân thể, mau đưa bọn họ về trước đã!"
Mất trí !
thể nhẫn tâm bỏ t.h.u.ố.c mê hai đứa nhỏ như vậy!
Trương thị nghe xong lập tức nói với Ngô: "Lão nhân, đừng đánh, trước tiên đưa Cảnh Hoan cùng Cảnh Chí về nhà đã!"
Ông Ngô cõng Cảnh Hoan còn Ôn Gia Thụy cõng Cảnh Chí.
Ôn Noãn bẻ m nhánh cây đưa cho Trương thị, Diệp thị cùng Cảnh Thần và Tịnh Mỹ mỗi một cây: "Mọi dùng nhánh cây này đ.á.n.h đuổi đám này xuống núi!"
Ông Ngô đám đó căm hận nói: "Đưa xuống núi giao cho quan phủ!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.