Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 177:
Những kẻ này đều là những tên du côn trong thôn bên cạnh đã làm kh ít chuyện trộm cắp!
Nghe th Ngô muốn giao bọn họ cho quan phủ, đã dọa bọn họ sợ hãi!
Cả đám vội vàng cầu xin tha thứ.
"Đại gia, chuyện kh liên quan đến , là Lôi Tiểu Đ nhờ chúng giúp bắt , oan đầu nợ chủ, muốn đưa thì cứ đưa mỗi Lôi Tiểu Đ đến quan phủ !"
"Đúng vậy! Chúng cũng chỉ thu bạc làm việc cho ta mà thôi! Đại gia, chuyện này kh liên quan đến chúng ta!"
Lôi Tiểu Đ đau muốn c.h.ế.t, ta cười xòa nói: "Ông th gia, cũng chỉ đùa giỡn với Cảnh Hoan và Cảnh Chí thôi! Ông đừng tưởng là thật! Nếu kh tin cứ chờ bọn họ tỉnh dậy sẽ biết là thật hay đùa!"
Ôn Noãn cười lạnh, kh chút khách khí mà đ.á.n.h cây gậy lên đùi của : "Đi mau! Những lời này ngươi để dành nói với huyện lệnh đại nhân !"
Lôi Tiểu Đ đau đến mức trực tiếp quỳ xuống!
Ngô Tịnh Mỹ học theo Ôn Noãn đ.á.n.h gậy lên đùi vào những tên khốn này, quát lớn một tiếng: "Nh lên!"
Đánh xong một cây lại đ.á.n.h một cây khác.
Trong lòng của đám Trương thị cũng tức giận!
học theo, một tay nắm đầu dây leo một tay cầm cây gậy đ.á.n.h tiếp!
"Đi mau! gì muốn nói thì cứ để dành nói với th thiên đại lão gia!"
M đó bị đ.á.n.h cho t.h.ả.m thiết kêu gào! Cứ như vậy bị đuổi xuống núi như m con bò!"
Muốn chạy trốn nhưng kh chạy trốn được!
Bị ta bắt được vốn là kh trốn khỏi, nếu trốn sẽ bị con sói kia đuổi theo và tấn c đưa về đây, hơn nữa còn bị c.ắ.n một cái!
Những khác th vậy đều bị dọa sợ muốn tè ra quần, làm còn dám bỏ chạy!
Cứ như vậy bị ta đưa xuống núi, trên đường còn gặp kh ít thôn dân!
Nghe nói là cữu cữu bắt c cháu ngoại trai để vơ vét bạc và tài sản của th gia!
Mọi đều phỉ nhổ đám Lôi Tiểu Đ!
còn nói với Trương thị: "Trương thị, bà mau về nhà xem ! Con dâu thứ hai của bà đã dọn sạch nhà bà !"
Cả nhà nghe xong cũng biến sắc.
Vội chạy về nhà.
Ôn Noãn nh chóng đem năm cột vào củng nhau trên một gốc cây đại thụ giữa thôn.
"Đại Hôi, mày c chừng bọn họ, đừng để bọn họ chạy!"
Đại Hôi nghe lời nằm dài cách đó kh xa, dáng vẻ lười biếng những đó.
M kia ánh mắt của Đại Hôi cũng kh dám tè!
Kh biết là ai, từ trong nhà đã hất một xô nước thối lên bọn họ!
Sau đó những khác cũng chạy về nhà giống như được gợi ý.
Nhà ai kh con nhỏ, mọi đều thù hận những như vậy!
Tiếp theo bê một ki hốt rác bằng tre bên trong còn những rác thải sinh hoạt cùng lá cây, còn mang theo một thùng nước phân heo...
Tất cả đều dùng những thứ đó hất lên bọn họ!
nh trên của bọn họ đầy những thức ăn hư, trứng thối, phân heo, phân gà...
Đai Hôi ngồi xổm dậy, ghét bỏ mà cách xa ra một chút.
-
Đám Trương thị vội vàng chạy về nhà, phát hiện trong nhà giống như ăn trộm!
Tất cả những gì giá trị đều đã bị l !
Cánh cửa phòng của Trương thị cũng bị cạy ra, tất cả đồ vật của nhà Ôn Noãn đưa đến cũng kh còn!
Trên đất đều là những quần áo cũ, là loại được may vá khắp nơi!
Mỗi một cửa phòng đều bị cạy tung, đồ đạc trong tủ đều bị lục tung ra ngoài, đồ vô giá trị thì vứt lung tung đầy đất, đồ giá trị thì kh còn!
Cả nhà đều bừa bộn!
Hễ là cái gì thể bán ra bạc thì đều kh còn.
Kiệt tác này do ai làm ra, kh cần hỏi cũng biết!
Cả nhà mọi thứ trước mắt, ánh mắt đều thẳng táp.
"Tạo nghiệt mà!" Trương thị hô to một tiếng ngồi bệch xuống đất khóc lên.
Vẻ mặt Diệp thị như khó thể chấp nhận!
Cuộc sống này kh thể tiếp tục sống nữa.
Ông Ngô giận đến mức khí huyết cuồn cuộn, chỉ cảm th trời đất xoay chuyển, thân thể choáng váng, Cảnh Chí trên lưng của cũng rơi xuống mặt đất.
Ôn Noãn biến sắc vội nh chóng đến đỡ l , kh để cho té ngã, trong lúc túm chặt l , nàng đã truyền mây tía cho .
Ông Ngô nh chóng tỉnh lại.
Ôn Noãn thở phào một hơi.
Hai đời cộng lại cũng chưa từng th qua ai từng làm chuyện quá đáng, kh biết xấu hổ như vậy! Trong lòng cũng nổi lên cơn tức giận!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-177.html.]
"Ông ngoại đừng tức giận, vì như vậy mà tức giận sẽ kh tốt cho thân thể!"
Ông Ngô nghĩ đến chuyện vừa cũng sợ: "Kh giận, kh giận!"
Từ nay về sau Lôi thị sẽ kh còn là nhà của họ, cũng kh tức giận chút nào!
Lúc này Ngô Khải Hoa cùng Ngô Khải Diệp kéo hai xe đất thó trở về.
Th thôn dân vây qu ngoài cửa nhà bọn họ đang bàn tán sôi nổi.
Đầu Ngô Khải Nghiệp "ong" một tiếng, chẳng lẽ phụ nữ kia lại làm ra chuyện gì?
"Mọi nhường đường nào, tất cả đều vây qu nhà của chúng làm gì!" Ngô Khải Hoa lớn tiếng nói.
Nghe th th âm, quay đầu th hai đệ trở về vội vàng nói:
"Khải Nghiệp, trở về ! phụ nữ kia đã đem tất cả đồ đạc trong nhà hết !"
"Ai ui, Khải Nghiệp, cuối cùng cũng đã trở lại! Em vợ của cùng bên ngoài thôn bắt c hai đứa con trai của đó!"
"Khải Nghiệp về , cha và nương của sắp tức c.h.ế.t..."...
Từng câu từng chữ đều khiến kh thể tiếp nhận được, suýt chút nữa đã làm sụp đổ một đàn !
th ngôi nhà bừa bộn trước mặt.
Mẹ thì đang gào khóc.
Trưởng tẩu thì ngẩn .
Cháu trai cháu gái ngơ ngác.
Con trai nằm trên mặt đất kh biết sống c.h.ế.t.
Còn cha thì ngồi trên ghế, sắc mặt khác lạ.
Em rể và cháu gái ngoại đang vội vàng chăm sóc phụ thân. ...
Ngô Khải Nghiệp quỳ xuống, cuộc sống này kh còn gì luyến tiếc nữa.
Con trai đã làm gì sai?
Cha mẹ rốt cuộc đã làm gì sai.
Cả nhà đại ca của đã làm gì sai?
Nhà của tiểu cũng làm gì sai?...
Ôn Noãn th vẻ mặt của Ngô Khải Nghiệp khác lạ, nàng lập tức đẩy một cái: "Nhị cữu, Nhị biểu ca cùng biểu đệ kh ! Chỉ là đã hít quá nhiều t.h.u.ố.c mê nên còn đờ đẫn! Nhị cữu mau mời đại phu, chẳng lẽ nhị cữu bu tha cho Lôi thị như vậy ?!"
tìm việc gì đó để làm!
Ngô Khải Hoa đá một cái: "Mau mời đại phu !"
Ngô Khải Nghiệp l lại tinh thần đứng dậy, muốn mời đại phu.
Lúc này thôn dân dẫn đại phu đến.
Sau một số chuyện ồn ào.
Đại phu nói hai đứa nhỏ vì hít nhiều t.h.u.ố.c mê nên sẽ ngủ lâu một chút, còn Ngô chỉ là tức giận khiến cho khó thở, may mắn là thân thể của vẫn tốt, kh gì nghiêm trọng!
Chỉ một Ôn Noãn biết, kh gì nghiêm trọng là do nàng đã dùng mây tía kịp thời.
May mắn nàng đã kh sử dụng mây tía để cứu Cảnh Chí cùng Cảnh Hoan tỉnh lại, chính là muốn Ngô Khải Nghiệp đau lòng một chút.
trong thôn định nói gì đó với Ngô Khải Nghiệp, nhưng cuối cùng cũng chưa nói gì chỉ lắc lắc đầu rời .
thể phá mười cái chùa, nhưng kh nên phá một cuộc hôn nhân.
nhiều muốn khuyên bỏ vợ nhưng ngẫm lại cũng kh nói ra khỏi miệng.
Lôi thị là đàn bà đ đá! Kh thể chọc vào!
Đợi sau khi thôn dân đã rời hết.
Ông Ngô mạnh mẽ nói: "Bỏ! Sớm nên bỏ !"
Cưới vợ thất đức, tai họa ba đời!
Hiện tại làm hại tới Cảnh Chí và Cảnh Hoan!
Sau này phụ nữ này còn hại tới con cái của Cảnh Chí và Cảnh Hoan!
Ông trước kia nghĩ kh kỹ! Kh cho con trai bỏ vợ vì thương hai đứa cháu trai.
Đứa nhỏ kh mẹ thì làm ? Hiện tại xem ra cũng như kh!
Ngô Khải Nghiệp bình tĩnh gật đầu.
Tâm đã sớm phai nhạt, cũng kh gì lưu luyến cả!
Ông bế hai đứa con quay về trên giường, muốn tìm chăn đắp cho tụi nhỏ nhưng nhận ra kh th tấm chăn mới kia đâu.
Trên mặt lộ ra nụ cười mỉa mai, nhặt một cái chăn vừa cứng vừa cũ ở dưới đất đắp lên cho hai đứa nhỏ.
Bàn tay to lớn thô ráp sờ vào trán của cả hai, hai đứa thật lâu bước ra ngoài.
Lúc này Diệp thị cùng Trương thị đang cùng m đứa nhỏ thu dọn đồ đạc.
Ôn Noãn cũng phụ giúp.
Ôn Gia Thụy cùng Ngô Khải Hoa thì đưa m kẻ bắt c đến quan phủ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.