Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 21:
Nạp Lan Cẩn Niên cúi mắt bàn tay nhỏ đang nắm c.h.ặ.t t.a.y kéo chạy băng băng xuống núi.
Tay của vốn kh chút cảm giác nào hơn một năm nay, vậy mà… lúc này lại thoáng truyền đến tê dại nhẹ, như một sợi tơ tơ run lên trong da thịt c.h.ế.t lặng.
hơi ngẩn ra.
Nàng kéo thế nào, liền để mặc nàng kéo thế .
Gió núi thổi, tay nhỏ nóng hổi, chân nàng chạy loạng choạng như chỉ cần chậm lại một chút là ngã… nhưng lực nắm lại vô cùng cố chấp.
bỗng th buồn cười.
Đến chân núi
Ôn Noãn kéo chạy một hơi đến tận chân núi, bu tay ra liền gập xuống, hai tay chống gối, miệng há to thở dốc như cá mắc cạn.
cuối cùng mệt đến mức chịu kh nổi, nàng ngã phịch xuống dựa lưng vào thân cây, ngồi bệt xuống đất.
Sắc mặt đỏ lên như quả táo chín.
Trái lại Nạp Lan Cẩn Niên đứng cạnh nàng, hơi thở ổn định như chưa từng vận động, sắc mặt kh đổi, khí tức vẫn lạnh nhạt mà trầm ổn.
nàng:
“Kh chứ?”
Giọng mát lạnh, như suối mùa hè trượt qua đá, khiến tâm thần nàng run nhè nhẹ.
Lúc này Ôn Noãn mới bừng tỉnh
Trời ơi, nàng lại kéo chạy xuống núi!
…Hoàn toàn kh cần thiết chút nào!
Nàng giả bộ nghiêm túc để che giấu sự hồ đồ của bản thân:
“Kh… kh ! Khụ… khụ. C t.ử muốn… về nhà ngồi một chút kh? xem mạch lại cho , xem d.ư.ợ.c tác dụng kh.”
Nàng nghĩ chắc c sẽ từ chối.
Ai ngờ
“Cũng được.”
Ôn Noãn: “…”
Nàng… chỉ khách khí nói cho .
Nhưng đã nói thì đành chịu.
Hơn nữa về sau mỗi ngày đều lên núi chữa tay cho , chi bằng để nhà th mặt luôn, để nàng đỡ bị hỏi “con đâu”.
Thế là nàng lập tức dẫn về nhà.
May mà nhà nàng ở cuối thôn, sát chân núi, chẳng ai th.
Trong sân nhà Ôn gia
Ôn Noãn mở cổng:
“Đây là nhà ta, mời c t.ử vào.”
Nạp Lan Cẩn Niên bước vào, thần thái ung dung.
lia mắt bốn phía: tường trúc, nhà trúc, sân đất đỏ còn mới. Tất cả đều mộc mạc nhưng sạch sẽ, giản dị mà chút linh khí.
“Mới dọn đến?” nhớ trước kia dưới chân núi chỉ một căn nhà tr rách nát.
“Đúng, mới vài hôm.”
Ôn Noãn kéo chiếc ghế trúc lại: “C tử, mời ngồi.”
Nhà chỉ hai gian dùng để ngủ, kh tiện tiếp khách nên nàng chỉ thể để ngồi ở sân.
Nàng xoay rót nước.
Nạp Lan Cẩn Niên tùy ý ngồi xuống, bàn tay trái đặt lên bàn trúc, dáng ngồi cao quý đến mức… giống như đang ngồi trên long ỷ chứ kh ghế trúc đơn sơ.
Ngay bên cạnh, Đại Hôi cũng “bốp” một cái nhảy lên chiếc ghế khác, ngồi thẳng lưng như một vị hộ vệ lạnh lùng.
Ôn Noãn bưng hai bát nước ra, cảnh tượng trước mặt mà thiếu ều muốn cười phì:
Một – một sói nghiêm trang đến mức như đang tiếp đãi trong Kim Loan Điện.
Nàng đặt hai bát nước xuống:
“Nhà ta kh trà, thật thất lễ. C t.ử uống tạm bát nước vậy.”
Nàng chắc c sẽ kh uống.
Dù gì là “ là biết kh phú tức thì cũng quý”.
Nhưng
Nạp Lan Cẩn Niên cầm l chiếc bát sứ thô ráp, nước trong veo bên trong.
chưa từng dùng bát uống nước.
Cũng chưa từng uống nước đun sôi nguội…
Nhưng kỳ lạ là lại chẳng th khó chịu chút nào.
nâng bát lên, uống một hơi, kh sót một giọt.
Đặt xuống, ánh mắt vẫn bình tĩnh như thường.
“…” Ôn Noãn kinh ngạc đến mức quên cả phản ứng.
… khát đến vậy ?
Một bát nước to thế kia, vậy mà uống sạch kh chừa nổi một giọt!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-21.html.]
Đại Hôi cũng học theo, ừng ực làm sạch bát.
Nạp Lan Cẩn Niên th nàng cứ trợn mắt , ánh mắt như đang hỏi cần uống đến thế kh, đành mở miệng, tự nhiên:
“Nước ngọt.”
Đại Hôi lập tức gật đầu lia lịa, đuôi quét đất đ.á.n.h phạch phạch: Đúng là siêu ngọt.
Ôn Noãn: “…”
“À… nước suối mà, đúng là hơi ngọt.” Nàng lúng túng nói, “C t.ử muốn uống thêm bát nữa kh?”
Nạp Lan Cẩn Niên lắc đầu: “Kh cần, cảm ơn.”
Thêm bát nữa chắc bụng nổ mất.
Kh khí rơi vào vài giây im lặng.
Ôn Noãn bắt đầu th khó chịu
này… vẫn chưa định ?
Mà nào đó hoàn toàn kh ý thức được đang khiến chủ nhà lúng túng, thần thái vẫn phong lưu bình lặng, tự nhiên như ở sân sau phủ đệ của .
Cuối cùng, nàng ho nhẹ:
“Để xem mạch lại cho .”
Cứ chữa xong tiễn . Tự nhiên nam nhân đẹp đến mức chói mắt ngồi giữa nhà nàng, xấu hổ muốn c.h.ế.t.
“Được.”
Nạp Lan Cẩn Niên đưa tay trái ra, đặt lên cái bàn gỗ cũ nát nhưng được chùi sạch bóng.
Ôn Noãn ngồi xuống bên cạnh, đầu ngón tay chạm lên mạch môn .
Nạp Lan Cẩn Niên cúi mắt đôi tay nàng
gầy trơ xương, tái nhợt, mạch m.á.u x hiện rõ dưới làn da mỏng như gi.
Đầu ngón tay chạm vào da , lạnh như nước đầu thu.
Thân thể nàng thật sự quá yếu…
Th tin Lâm Tinh tra được lướt qua trong đầu :
Nàng sinh ra bệnh tật, suýt c.h.ế.t kh biết bao lần. M ngày trước lại rơi xuống nước, bệnh càng nặng hơn. Ôn gia vì sợ nàng “xui”, ảnh hưởng mệnh cháu đích tôn nên đuổi cả nhà ra ngoài…
Một như vậy, đến thân thể còn chữa kh nổi, thể trị độc cho ?
Vậy mà… nhân sâm nàng nhận ra, phỉ thúy nàng cũng trúng
đang mải suy nghĩ thì Ôn Noãn thu tay về, cắt ngang dòng suy tưởng.
“Dược đã đúng bệnh. Độc trong tan bớt .
Uống thêm ba ngày t.h.u.ố.c nữa, ngày mai bắt đầu châm cứu.”
“Được.”
Ánh mắt bình tĩnh trở lại.
quét mắt căn phòng trúc đơn sơ: mùa đ đến, gió lùa bốn phía, l gì mà chống rét?
Ôn Noãn th một một sói vẫn bình thản ngồi đó, là lập tức căng thẳng:
“Nếu c t.ử kh chê, thì ở lại ăn chút cơm hãy về! Đại Hôi và Tiểu Hắc mang nhiều con mồi lắm.”
Nạp Lan Cẩn Niên còn chưa kịp từ chối
Đại Hôi đã gật đầu cái rụp, đuôi vẫy như cối xay gió, quay sang gật thêm m cái với để nhấn mạnh.
Nạp Lan Cẩn Niên: “…”
Rõ ràng là nó muốn ăn chứ kh .
“Vậy… đành làm phiền cô nương.”
thản nhiên đáp. Thật ra cũng kh muốn ăn đồ Viên quản gia nấu.
Ôn Noãn: “…”
này đúng là kh biết thế nào là khách khí.
“Vậy c t.ử chờ một chút.” Nàng xoay vào bếp, bắt tay nấu nướng.
Đầu tiên là đun nước để vặt l m con gà rừng Tiểu Hắc mang tới.
Tiếp đó nàng rửa rau, rửa d.ư.ợ.c liệu và m thứ hái được sáng nay.
Nồi nước vừa sôi, Ôn Noãn chuẩn bị bưng nồi nước sôi đổ vào bồn gỗ.
Nào ngờ…
Kh biết từ khi nào Nạp Lan Cẩn Niên đã đứng sau lưng nàng, cau mày kéo nàng sang một bên:
“Để ta.”
thực sự lo. Thân thể nhỏ bé như vậy, lỡ trượt tay, nước sôi đổ lên thì làm chịu nổi.
Ôn Noãn định nói kh cần
nhưng th chỉ dùng một tay nắm một bên quai nồi, nhẹ nhàng xách cả nồi nước sôi lên.
Kh một giọt nào tràn ra ngoài.
…Thôi được .
dù chỉ một tay, vẫn giỏi hơn nàng hai tay.
“Cảm ơn. C t.ử ra ngoài ngồi . Chuyện còn lại làm được.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.