Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 22:
Ôn Noãn vội vàng đứng bật dậy, lau mồ hôi trên trán nói ngay:
“Nhị ca, chính là đã cứu từ dưới s hôm đó.”
Ôn Gia Thụy và Ôn Thuần đang đẩy xe đẩy bước vào sân thì lập tức dừng lại.
Vương thị và Ngô thị theo sau, vừa th bóng dáng Nạp Lan Cẩn Niên thì đồng loạt sững . Gương mặt Vương thị lập tức đỏ bừng vì kích động:
“C t.ử chính là ân nhân cứu mạng Noãn nhi của nhà . Ân c, cảm ơn cháu đã ra tay giúp đỡ!”
Ngô thị cũng luống cuống nói:
“Ân c, hôm đó chúng vội vàng đưa Noãn nhi đến y quán, quên hỏi tên, quên hỏi nhà… muốn đến bái tạ cũng kh biết đâu. Thật sự lỗi vô cùng.”
Nhưng thái độ nhàn nhã của vị c t.ử này, lại việc đang mặt ngay trong sân nhà , hai kh khỏi giật thêm lần nữa.
Vừa nghe xong, Ôn Gia Thụy cùng hai con trai lập tức bu xe đẩy, bước nh tới chắp tay thi lễ:
“Đa tạ ân c đã cứu mạng tiểu nữ ngày !”
Nạp Lan Cẩn Niên nhẹ nhàng nâng tay, ngữ khí thản nhiên:
“Chỉ là chuyện nhỏ, kh tốn sức. Mọi kh cần hành lễ.
Ngược lại, Ôn cô nương đã giúp một đại ân, mới là cảm tạ.”
Cả nhà đồng loạt về phía Ôn Noãn.
Ôn Noãn thở dài đúng là kh thể giấu được.
Nàng đơn giản nói:
“Hôm qua con gặp một con diều hâu bị thương, nên chữa giúp nó. Kh ngờ đó lại là thú nuôi của c tử. Con diều hâu trúng độc ở cánh, độc này cũng chính là loại khiến tay c t.ử bị ảnh hưởng. Hôm nay c t.ử đến tìm con để xem thể chữa trị hay kh.
M thứ thịt trong sân đều do diều hâu và c t.ử mang tới.”
Ôn Nhiên lập tức vỗ tay:
“Thì ra là vậy! còn thắc mắc vì hôm đó con chim diều hâu kia đến cả gà cũng kh bắt được. Hóa ra là bị độc!”
Đúng lúc đó, Tiểu Hắc bay ngang trời đáp xuống, trong móng vuốt còn quắp theo hai con thỏ hoang. Nó đặt thỏ xuống đất, xoay vòng qu Ôn Noãn, kêu một tiếng như đang tr c.
Khung cảnh này hoàn toàn chứng thực lời Ôn Noãn nói.
lớn ngại ngùng, nhỏ cảm kích
Vương thị đống “quà tặng” trong sân, càng thêm mất tự nhiên:
“Ân c là ân nhân cứu mạng Noãn nhi, chúng còn dám nhận đồ của c tử?”
Ôn Gia Thụy cũng gật đầu:
“Noãn nhi giúp c t.ử là chuyện làm. Chúng còn chưa đến cửa dập đầu tạ ơn, nay c t.ử mang nhiều lễ vật đến như vậy… thật sự hổ thẹn vô cùng.”
Nạp Lan Cẩn Niên bình thản đáp:
“Kh . Đều là Tiểu Hắc và Đại Hôi bắt về bày tỏ cảm tạ với Ôn cô nương.
đứng thứ mười bảy trong nhà, mọi cứ gọi là Thập Thất.”
Ôn Noãn th nhà bắt đầu khách khí quá mức liền chen vào:
“Bà nội, mẹ, con đã mời c t.ử ở lại ăn cơm. Mọi vào giúp con chuẩn bị !”
Hai vừa nghe lập tức bận rộn.
Ôn Lạc và Ôn Nhiên chạy theo hỗ trợ.
Ôn Thuần và Ôn Hòa đem số ốc nước ngọt ngâm vào thùng nước trong.
Ôn Gia Thụy ngồi lại trò chuyện với Nạp Lan Cẩn Niên.
Ban đầu còn hơi câu nệ dù chỉ cần khí chất của vị c t.ử này cũng biết thân phận kh tầm thường.
Nhưng Nạp Lan Cẩn Niên lại chủ động hỏi chuyện ốc nước ngọt, hỏi vì cả nhà lại bắt nhiều như vậy.
Từ chuyện ốc chuyển qua làm ruộng, từ làm ruộng lại chuyển qua thảo luận thời tiết mùa màng.
Một từng đọc sách, một kiến thức sâu rộng nh đã chuyện trò sôi nổi, kh còn chút xa lạ nào.
Nửa c giờ sau một bàn thức ăn đầy ắp
Chỉ nửa tiếng, Ôn Noãn và mọi đã bày lên bàn một bữa trưa phong phú đến nỗi chính trong nhà cũng hiếm khi th.
C rau chân vịt và cải ngồng trắng, gà hầm t.h.u.ố.c bắc, thịt thỏ kho tàu, thịt dê nấu gừng, c sườn dê hầm thủ ô, gà luộc chấm muối tiêu, ốc nước ngọt xào cay, tôm s xào hẹ.
Gà t.h.u.ố.c bắc thơm mà kh ngán, đầy đủ ngũ vị, c hiệu bồi bổ thân thể.
C sườn dê thủ ô c hiệu bổ m.á.u dưỡng nhan, nhưng mà kh táo đỏ, thêm chút táo đỏ thì càng tuyệt vời.
Thịt thà đều do khác cung cấp, còn chỗ tôm là hôm nay khi bắt ốc nước ngọt ở dưới s, vận khí tốt, Ôn Gia Thụy bắt được, số lượng ít, chỉ được mười m con, nhưng mà loại tôm s này hương vị ngọt th ngon miệng.
Trong lúc Ôn Noãn bận rộn dưới bếp, mùi thức ăn từng đợt lan ra, hòa cùng gió chiều mà nhẹ nhàng chui vào mũi . Nạp Lan Cẩn Niên vốn chỉ nghĩ đồ nàng nấu “chắc cũng kh tệ”, nhưng đến khi th một bàn đầy đủ sắc – hương – vị, ngay cả cũng thoáng sững .
Phòng bếp chỉ là bếp lộ thiên, đứng cách đó kh xa đã th rõ.
Vậy mà tiểu cô nương gầy trơ xương
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-22.html.]
tay chân thon nhỏ, tóc buộc đơn giản
lại thể làm ra mâm cơm phong phú đến mức trong phủ lớn cũng chưa chắc đã được ăn hàng ngày.
Con gái n hộ mà nấu được thế này ?
Ôn Gia Thụy lúc này đã quen hơn với Nạp Lan Cẩn Niên, cũng quý sự lễ độ, kiến thức sâu rộng của nên giọng ệu thân thiện th rõ:
“Thập Thất, mời ăn cơm.”
Nạp Lan Cẩn Niên ngồi xuống, mắt vẫn dừng trên đĩa thịt gà kho đậm màu trước mặt, giọng bình thản mà mang theo ý tán thưởng rõ:
“Ôn cô nương đa tài thật. Tuổi còn nhỏ, kh chỉ hiểu y thuật mà tay nghề nấu ăn cũng hiếm th.”
Đũa trong tay Ôn Gia Thụy thoáng khựng, bật cười:
“Noãn nhi bẩm sinh thiếu hụt, bệnh tật ốm yếu, nên đọc sách nhiều. Bệnh lâu thành y! Con bé th minh, từ nhỏ kh giúp việc nặng được, rảnh rỗi chỉ đọc sách giải buồn. Trong thôn đứa cháu thư viện Lộc Sơn, mỗi lần về đều đem cho nó vài quyển. lẽ là học trong sách cả thôi. Mời c t.ử nếm thử tay nghề tiểu nữ.”
Ông kh hề hay biết
sách kh dạy nấu món ngon đến mức này.
Nạp Lan Cẩn Niên gật đầu, kh hỏi thêm.
Dù lời giải thích này cũng đủ kín kẽ, hợp lý vào tai ngoài.
Vì khách, mọi ăn theo quy củ
Bàn bát tiên kh đủ chỗ, mà quy củ trong thôn lại kh cho phụ nữ chen vào bàn đàn , nên Vương thị dẫn Ôn Noãn và Ôn Nhiên vào phòng ăn bên cạnh.
Nhà nhiều thịt, nên phần của ai cũng giống nhau.
Ôn Noãn còn đặc biệt chuẩn bị một bồn thịt to cho Đại Hôi, một tô to cho Tiểu Hắc. Hai con vật vừa ăn vừa hít hà như sợ ai giành mất.
Trong khu nhà trúc đơn sơ, tiếng ăn uống vang lên rộn ràng
Đây là lần đầu tiên từ khi chuyển đến đây, căn nhà ấm áp đến vậy.
Ngay cả Nạp Lan Cẩn Niên cũng ăn đến nỗi… no căng.
đống xương trước mặt:
“…”
Ta… ăn nhiều vậy ?
liếc sang đám Ôn Gia Thụy.
Mọi đều ăn chậm rãi.
thì trước mặt lại là… một ngọn núi nhỏ.
Sắc mặt đẹp trai lập tức đỏ lên.
vội nghiêng đầu phía bếp
Đại Hôi đang xử lý bồn thịt to một cách cuồng nhiệt, ăn còn nhiều hơn .
Tiểu Hắc cũng đang chôn mỏ vào tô thịt, xương văng tứ tung.
Sự xấu hổ trong lòng bỗng tan như chưa từng .
Ít nhất…
kh chỉ ăn khỏe đến mức dọa .
Sau khi ăn xong
Nạp Lan Cẩn Niên nói rõ thời gian:
“Chiều mai, ta sẽ bảo Đại Hôi đến đón cô nương lên núi trị thương.”
Ôn Noãn gật đầu, chào hỏi gia đình Ôn gia vài câu, dắt theo một sói một chim, kh nỡ rời bữa cơm nhưng vẫn trở về núi.
Trên đỉnh núi
Phong Niệm Trần đang mặt mày sầm sì ngồi trên tảng đá, th liền nhào tới, hô to:
“Thập Thất! Nhân sâm và linh chi ta trúng bị ai đào mất !
Tên rùa đen nào to gan như vậy!”
chưa kịp để Nạp Lan Cẩn Niên mở miệng, đã xoay thẳng vào Đại Hôi:
“Đại Hôi! Kh ngươi c giữ đỉnh núi ? Một bóng cũng kh dám x vào! Vậy ai đào mất nhân sâm và linh chi của ta? Ngươi th kh?”
Đại Hôi ôm cái bụng căng tròn, đôi mắt tròn vo hiện rõ vẻ “sói vô tội”, lắc đầu mạnh đến mức tai rung theo, lảo đảo về ổ
hình như… buồn ngủ vì ăn no.
Nhân sâm là cái gì? Linh chi là cái gì?
Trong đầu nó lúc này chỉ mỗi hai chữ: buồn ngủ.
Phong Niệm Trần nghẹn một bụng tức, lại quay sang hỏi Tiểu Hắc:
“Tiểu Hắc! Ngươi bay trên trời suốt, chẳng lẽ kh th đứa nào gan lớn như trời đào mất bảo bối của ta?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.