Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 306:
Hai vừa dứt lời, một sinh vật lạ màu đen đội một chiếc mũ kì lạ trên đầu bổ nhào vào trên của cả hai.
Sau đó "Rẹt" một tiếng, quần áo trước n.g.ự.c của cả hai bị xé rách.
Một xấp ngân phiếu từ trên của cả hai bay xuống mặt đất.
Rải rác khắp nơi.
một ngàn lượng, năm trăm lượng, thậm chí còn cả một vạn lượng, ít nhất cũng là một trăm lượng!
Bốn phương tám hướng đều rơi vào yên tĩnh đến quỷ dị.
Những dân này tuy kh biết chữ, những vẫn biết được ngân phiếu!
Tô Minh Tân: "..."
bảo là chỉ mang theo một trăm lượng?
Sinh vật kỳ lạ kh rõ kia liền vươn móng vuốt về phía trước, đem ngân phiếu trên mặt đất đẩy vào cùng một chỗ, sau đó há miệng c.ắ.n l ngậm ngân phiếu bỏ chạy.
Tốc độ của nó nh như tia chớp, một luồng gió thổi bay cả chiếc mũ trên đầu, rơi xuống đất, để lộ khuôn mặt sói.
-
Bên này.
Quần áo che trước n.g.ự.c của Giả Tĩnh Như bị xé rách, lộ ra cái yếm bên trong, khuôn mặt nàng ta lúc thì trắng bệch như bột mì, lúc lại đỏ bừng như cà chua.
Nàng ta nh chóng che n.g.ự.c lại, cúi đầu chạy!
Mọi : "..."
Hơn hai vạn lương trên Lý Chí Hạo bị một cái đầu sói cướp mất, ta còn muốn đuổi theo nhưng đã bị một thường dân đến lượt khám bệnh kéo lại: "Thần y! Ngươi đừng ! Chẳng đã nói chữa bệnh miễn phí một ngày ?"
Những khác cũng vây qu thần y muốn bỏ chạy, bọn họ còn đang chờ để xem bệnh đó!
Cũng kh thể để thần y bỏ chạy được!
Lý Chí Hạo tức giận: "Kh , ngân phiếu của !"
Tô Minh Tân lúc này mới l lại tinh thần, chợt cảm th chút bị sỉ nhục, tuy ta quyên bao nhiêu bạc là chuyện của họ, nhưng mà ngươi cũng đừng nói ngươi đã quyên hết toàn bộ bạc trên chứ.
Khiến cho vừa còn th cực kỳ cảm động!
Hóa ra là đã quyên góp tờ ngân phiếu nhỏ nhất trên !
Dối trá!
Quá dối trá!
Đúng là một tên ngụy quân tử!
Ông ghét nhất loại ngụy quân t.ử như thế này.
Tô Minh Tân nghiêm túc nói: "Chẳng thần y nói đã đem toàn bộ bạc trên quyên góp hết ? Nếu như vậy còn đuổi theo làm gì? Lời nói của quân t.ử đáng tin, thần y vẫn nên xem bệnh cho dân đang xếp hàng ! Y thuật của thần y ở Thần Y Cốc cao siêu, thể khiến c.h.ế.t sống lại, làm xương trắng mọc ra thịt, huyện Nam Ninh chúng cũng kh đại phu nào tốt như vậy, cầu xin thần y thể xem bệnh giúp dân của chúng ! Tất cả mọi đều xin ! Van xin cứu giúp dân của chúng !"
"Đúng vậy, thần y, xin đừng chạy! ở nơi đây đã xếp hàng nửa ngày , xin hãy cứu đứa con của !"
"Thần y, mẹ của bệnh sắp c.h.ế.t , đại phu trong thành đều nói kh cứu được, nghe nói ở Thần Y Cốc y thuật cao siêu, thể làm c.h.ế.t sống lại, van cầu thần y hãy cứu l mẹ ! Van cầu thần y hãy tiếp tục ở lại chữa bệnh miễn phí ! Chúng thật sự cần thần y!"
Đám vây qu Lý Chí Hạo khiến cho ta muốn cũng kh được, ta cũng nh chóng nổi nóng!
-
Ở một đầu khác.
Đại Hôi bỏ chạy vào thành nh như chớp, nó vừa chạy, đầu sói vừa xung qu, sau đó th một gian cửa hàng liền vội chạy vào.
Hiệu t.h.u.ố.c bắc Bình An, tùy tùng của Tô Minh Tân vừa vào, đem hai trăm năm mươi lượng ngân phiếu giao cho chưởng quầy của hiệu t.h.u.ố.c bắc, hơn nữa còn dặn dò một phen.
Chưởng quầy còn kh ngừng khen ngợi Lý Chí Hạo cùng Giả Tĩnh Như là vô cùng lương thiện.
Lúc này một bóng dáng màu đen chạy vào.
Một sinh vật to lớn mặc quần áo kỳ quái, thả xuống gì đó, sau đó hai chân trước của nó dựa trên quầy.
"Sói!!!" Chưởng quầy sợ đến mức liên tục lùi về sau, cả thân thể cũng va vào tủ t.h.u.ố.c phía sau.
Tùy tùng của Tô Minh Tân cũng sợ đến vội trốn xa!
Đại Hôi cho bọn họ một ánh mắt xem thường.
Sợ cái gì mà sợ!
Lão t.ử muốn c.ắ.n các ngươi, thì các ngươi đã sớm c.h.ế.t !
Đai Hôi đem một sấp ngân phiếu bỏ lên trên quầy, Đại Hôi nâng chân trước lên vỗ lên sấp ngân phiếu lộn xộn, sau đó móng vuốt sói lại chỉ vào tùy tùng của Tô Minh Tân.
Hai : "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-306.html.]
lẽ động tác của Đại Hôi khá nhân tính, hơn nữa vẻ mặt của nó là vẻ mặt ghét bỏ, sau một lúc, chưởng bắc của hiệu t.h.u.ố.c bắc cũng kh sợ nữa.
Nhưng mà vẫn kh dám đến gần, cả ta dựa lưng vào tủ thuốc, hai tay thì nắm chặt hộp thuốc, thử nói: "Ngươi nói ngân phiếu này là của ?"
Đại Hôi lại cho một ánh mắt xem thường.
Ngu xuẩn!
Tiểu tỷ tỷ chỉ cần liếc mắt đã thể ra nó ý gì!
Nói chuyện với kẻ ngu xuẩn cũng th mệt.
Đại Hôi kiên nhẫn lắc đầu, lại chỉ vào ngân phiếu mà Tô Minh Tân vừa giao cho tùy tùng của đang được chường quầy cầm trong tay.
Tùy tùng của Tô Minh Tân như nghĩ đến cái gì, kinh ngạc nói: "Ngươi nói đây là ngân phiếu ngươi dùng làm tiền t.h.u.ố.c men cho dân nghèo!"
Đại Hôi gật đầu sau đó thu chân về.
Cả thân thể sói lần nữa rơi xuống mặt đất, cái thân phì nhiêu này đã được Ôn Noãn rèn luyện cơ bụng thành hình giọt nước.
Đai Hôi bước từng bước quý ra ngoài.
Hai : "..."
Con sói này thành tinh ?
Nhưng mà vì nó lại ngân phiếu?
Mà đâu cần quản vì nó lại ngân phiếu làm gì, tùy tùng của Tô Minh Tân vội cung kính hành lễ với Đại Hôi: "Lang đại thiện nhân, cảm ơn ngài, thay mặt dân huyện Nam Ninh cảm ơn ngài, lang đại thiện nhân thong thả!"
Đại Hôi nghe th câu lang đại thiện nhân, nó nâng nâng đầu, khí vũ hiên ngang.
Đại Hôi nâng bước chân, cũng kh quay đầu lại, tiêu sái, vẫy vẫy tay:
Kh cần cảm ơn, ai bảo nó là quý !
Quý thì phong độ của một quý !
Sau đó Đại Hôi vừa thu móng vuốt lại, muốn học theo bộ dáng của Ôn Noãn, soái khí vuốt một đường trên mép mũ, nó mới phát hiện cái mũ quý của nó kh biết đã rớt từ lúc nào!
Rốt cuộc Đại Hôi kh thể nện từng bước ôn tồn lễ độ như một quý được nữa.
Nó co bốn cái chân sói xinh đẹp lên chạy vụt !
Mong cái mũ quý của nó đừng bị ta nhặt mất!
Tiểu Bạch thích bộ dáng kia của nó.
-
Lần này Đại Hôi cũng ngồi trong xe ngựa cùng đến đây, khoảng thời gian trước Bát c chúa cảm th hơi nhàm chán, Ôn Noãn liền dâng trào tâm huyết, may cho Tiểu Bạch, Tiểu Hắc và Đại Hôi m bộ quần áo.
Cùng nhau mở show thời trang cho động vật!
Bắt đầu từ lúc đó ba con vật nhỏ cũng thích mặc quần áo.
Con cần mặt mũi, lộ cổ gì đó cũng nói mất mặt xấu hổ.
Nó cũng là một con sói yêu cầu mặt mũi, bây giờ ngày nào cũng mặc quần áo chỉnh tề.
Hôm nay Đại Hôi mặc một bộ tây trang. Trên cổ còn thắt một chiếc nơ bướm màu đỏ, trên đầu còn đội một cái mũ quý màu đen.
Quả thật là kh rõ cái hay đực, kh rõ giống loài, soái khí lại thần bí!
Bộ tây trang này là quần áo cặp với Tiểu Bạch, Đại Hôi thích, bởi vì Tiểu Bạch luôn dùng ánh mắt lấp lánh toàn nó.
Chứng minh nó mặc thế này cực kỳ đẹp trai!
Tiểu Hắc cũng thần bí, nó mặc quần áo bay giữa kh trung, m con chim cái trong rừng rậm đều vây qu nó!
Nói thật, ở trong đàn chim ưng thì Tiểu Hắc được đ.á.n.h giá là vẻ ngoài khá xấu, trước kia kh con chim ưng nào chú ý đến nó!
Bây giờ thì khác!
Quả thật nó là con chim ưng được hoan nghênh nhất.
Nó vẫy vẫy cánh, liền một đống chim ưng cái bay đến!
Nhưng mà Nạp Lan Cẩn Niên lại ghét bỏ gần c.h.ế.t.
Bộ dáng hận kh thể nhét nó về lại lò cải tạo.
Cho nên Đại Hôi kh dám xuất hiện trước mặt Nạp Lan Cẩn Niên, đành theo bọn họ từ đằng xa.
Sau đó thật sự kh quen hai dối trá kia ra vẻ, nên mới một màn lúc nãy.
Đại Hôi chạy về tìm, cuối cùng cũng tìm được cái mũ quý bị rớt dưới đất, nó há mồm, vừa nhấc cằm, mũ bị vứt lên kh trung, sau đó vững vàng đáp xuống đầu của Đại Hôi.
Đại Hôi nện bước soái khí thân sĩ, kh nh kh chậm về phía trước, tìm tiểu tỷ tỷ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.