Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 307:
Ra khỏi cửa thành, một quãng kh xa, Phong Niệm Trần và Ôn Nhiên tạm biệt với Ôn Noãn theo con đường khác.
Phong Niệm Trần dẫn theo Ôn Nhiên lên núi hái thuốc, làm quen với các loại sinh thảo dược.
Sẵn tiện dạy nàng các tập tính sinh trưởng của một vài loại thảo dược.
Còn m Ôn Noãn thì xem vùng đất xây xưởng.
Đoàn thêm vài dặm đường về phía ngoại ô.
Liền đến mảnh đất hoang lúc trước Nạp Lan Cẩn Niên phái tìm.
Chỗ này, được tìm dựa trên yêu cầu của Ôn Noãn.
Ôn Noãn khắp nơi, thoáng qua đại hình: " tốt, đúng thật phù hợp để xây xưởng làm gi. Tối nay về sẽ vẽ bản thiết kế xây dựng xưởng, ngày mai thể bắt đầu tìm đến xây."
Giờ phút này trong lòng Ôn Noãn đã ý tưởng thiết kế xưởng làm gi.
Nạp Lan Cẩn Niên thoáng qua Lôi Đình: "Ngày mai ngươi thuê một vài ở m thôn lân cận đến đây làm việc."
"Vâng!"
Ôn Noãn: "Chúng ta đến chỗ khác xem thử !"
Đầu tiên nàng muốn tìm hiểu thêm về huyện Nam Ninh, mới thể nhập gia tùy tục biến huyện Nam Ninh từ một huyện thâm sơn cùng cốc, trở thành một huyện giàu và đ đúc.
Hôm nay, Ôn Noãn hầu như đường cả ngày, từ thôn này đến thôn khác, từ ngọn núi này đến ngọn núi khác!
Bát c chúa thân kiều thịt quý, đâu chịu nổi, chân cũng mỏi nhừ. Nhưng mà nàng kh hừ một tiếng nào cả, vẫn kiên trì.
Ôn Noãn th nàng mệt, huýt sáo một tiếng, Đại Hôi quên mất phong độ quý , tung ta tung tăng chạy đến.
"Bát c chúa, cô trèo lên lưng đại hôi ngồi !"
Đại Hôi hơi ghét bỏ.
Ôn Noãn chỉnh mũ giúp nó: "Quý nên phong độ của quý ."
Đại Hôi: "..."
Đại Hôi cố gắng mà làm!
Nạp Lan Cẩn Niên nhíu mày, nhưng cũng kh nói gì.
Tiếp theo, thể cưỡi ngựa thì cưỡi ngựa, kh thể thì cứ tiếp tục bộ, từ sáng sớm đến tối, đến mức lòng bàn chân cũng đau, Ôn Noãn kh kêu mệt.
Mặt trời dần lặn xuống ở phía tây.
Cuối cùng đoàn cũng về đến phủ quận chúa, Nạp Lan Cẩn Niên sẵn tiện săn vài con mồi ở trên núi.
Giữa trưa tiểu nha đầu chỉ gặm m miếng ểm tâm, ăn kh nhiều lắm.
Chắc là do quá mệt mỏi nên kh ăn uống được.
Mà hương vị đồ ăn của tửu lầu ở đây cũng chẳng ra làm , tối nay tiểu nha đầu cũng ăn kh nhiều lắm.
Nạp Lan Cẩn Niên đưa m con mồi cho một nha sai trong nha môn huyện Nam Ninh.
"Xử lý m cái này , sẵn tiện tìm một con dê mang về đây. Tìm thêm chút rau hẹ tươi, củ cải, ngô non... , bổn vương muốn nướng dê nguyên con, chuẩn bị m thứ đó ."
Vô Lỗi: "..."
Tối nay, muốn g.i.ế.c dê ăn?
Vô Lỗi là tay sai do Tô Minh Tân sắp xếp vào phủ quận chúa.
Nạp Lan Cẩn Niên th phản ứng ngơ ngác của , lạnh lùng một cái: " vấn đề gì ?"
Ánh mắt lạnh thấu xương, ánh mắt như băng tuyết.
Vô Lỗi sợ tới mức giật một cái: "Kh, tiểu nhân chuẩn bị ngay."
Vô Lỗi nh chóng xin chỉ thị của Tô Minh Tân.
Lúc này đèn đã sáng một lúc lâu.
Tô Minh Tân còn đang phê duyệt c văn, nghe xong lời này, tức giận nói: "Vậy chuẩn bị !"
Lên núi săn một ngày trời, kh thu hoạch được gì, lại bắt đầu "Hao tài tốn của"!
Tối nay, biết bao nhiêu nghèo trong huyện chỉ ăn một đến hai bữa, kh nỡ ăn cơm chiều, liền ngủ.
Vương gia, c chúa, quận chúa, m hoàng thân quốc thích đó thật khó hầu hạ!
Mỗi ngày ba bữa toàn là thịt ngon, còn muốn nướng thịt ăn khuya.
-
Nạp Lan Cẩn Niên dặn dò xong, liền vào nhà ở của Ôn Noãn.
Vừa hay Vạn Quân vừa bước từ trong phòng ra, trong tay nàng cầm một cái bình ngọc, th Nạp Lan Cẩn Niên, nàng hành lễ: "Vạn Quân, gặp qua chủ tử."
"Quận chúa rửa mặt chải đầu xong chưa?"
"Mới vừa rửa mặt chải đầu xong, chân bọt nước, đang bôi thuốc. Quận chúa bảo nô tỳ đưa t.h.u.ố.c cho Bát c chúa."
Nạp Lan Cẩn Niên kh biểu cảm gì: "Đi ."
Nạp Lan Cẩn Niên nhấc chân bước vào.
Ôn Noãn đang ngồi trên ghế quý phi cúi bôi t.h.u.ố.c vào chỗ bị trầy da trên chân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-307.html.]
Tiểu cô nương mặc áo ngủ màu trắng giản dị, viền lá sen, kiểu dáng hiện đại.
Ống quần rộng thùng thình được nàng vén lên, lộ ra đôi chân trắng tinh mượt mà như ngọc.
Mái tóc đen bóng, tùy ý xõa ngang eo nhỏ, lọn tóc vẫn còn hơi ướt.
Ánh sáng nhu hòa như dạ minh châu, phủ lên của nữ hài, giống như tinh linh trong đêm tối.
Nạp Lan Cẩn Niên bước vào, ngồi xổm xuống bên cạnh nàng.
Bàn tay to đẹp, cầm l bàn tay nhỏ n mềm mại của nàng.
"Để ." đoạt tăm b trong tay nàng, ném vào trong thùng rác làm bằng tre.
Ôn Noãn: "..."
Nam t.ử tuấn mỹ vô trù, ngồi xổm xuống bên cạnh nữ hài, cúi đầu, nghiêm túc bôi t.h.u.ố.c cho nàng.
Biểu cảm chuyên chú, giống như đối đãi với một món bảo bối vô giá.
Ôn Noãn cũng mệt mỏi, nàng nằm sụp trên ghế quý phi, thưởng thức mỹ nam, mi mắt cũng nhíu lại, chìm vào giấc ngủ lúc nào kh hay.
Nắm bàn chân ngọc ngà trong lòng bàn tay, mềm mại yêu kiều, nhận th tiếng hô hấp quen thuộc của nữ hài truyền đến.
Trong lúc mơ hồ Ôn Noãn cảm th cả bay lên kh trung, hoảng sợ!
Còn chưa mở mắt, nàng đã vung một quyền qua theo bản năng.
Một cú đ.ấ.m bay đến, Nạp Lan Cẩn Niên quay đầu theo bản năng, thân thể xoay tròn một cái.
Vạt áo màu bạc theo tốc độ xoay tròn, tạo ra một vòng cung.
Một tiếng "Ph" nặng nề vang lên.
Hai cùng ngã xuống chiếc giường lớn khắc hoa văn.
Ôn Noãn đè lên trên Nạp Lan Cẩn Niên.
Ôn Noãn: "..."
Ngoài cửa, Vạn Quân quay lại sau khi đã đưa t.h.u.ố.c xong: "..."
Vạn Quân nh chóng đóng cửa lại giúp hai : "Chủ tử, quận chúa, hai cứ tiếp tục, tiếp tục!"
Làm m chuyện kiểu này lại kh đóng cửa chứ!
Nhưng mà quận chúa còn nhỏ như thế, chủ t.ử thể xuống tay được?
Chắc sẽ gây hại cho cơ thể !
Vạn Quân vuốt cổ nói: "Chủ tử, tuy rằng quận chúa qua chẳng giống cô nương mười hai tuổi, tính theo tuổi mụ cũng chỉ mới mười lăm tuổi! Nhưng mà nàng vẫn chưa đến tuổi cập kê!"
Hai trong phòng: "..."
Ôn Noãn nh chóng bò dậy: ""
Nạp Lan Cẩn Niên bình tĩnh ngồi dậy, vẻ mặt quan tâm nói: "Ngã đau hay kh?"
"..."
Đối diện với gương mặt tuấn mỹ cộng thêm sự nghiêm trang, giống như kh quan tâm đến việc gì khác, Ôn Noãn kh thể bộc phát tính tình được!
"Kh, thì ?" Lúc nãy biến thành cái đệm bằng thịt !
Khóe miệng Nạp Lan Cẩn Niên nhếch lên nói một câu: "Kh , cô nhẹ như thế."
Ôn Noãn: "..."
Đại Hôi ôm Tiểu Bạch tựa vào một góc trong ổ chó, trợn trắng mắt.
Đánh c.h.ế.t nó cũng kh tin, lúc nãy con âm hiểm nào đó kh cố ý.
Âm hiểm, thật sự quá âm hiểm!
Nó vừa nhấc móng vuốt, chiếc chăn mỏng lập tức che phủ lên một sói một chó.
Kh thể tiếp nổi nữa!
Tiểu Hắc nằm trong tổ chim cũng trợn trắng mắt, nó kêu một tiếng, đắp chăn đàng hoàng cho , tiếp tục ngủ.
Ôn Noãn: "Lúc nãy ..."
"Lúc nãy cô ngủ quên, sợ cô bị cảm lạnh, cho nên ôm cô lên giường ngủ. Kh nghĩ tới thế mà cô lại đ.á.n.h !" Nạp Lan Cẩn Niên nghiêm trang nói.
Ôn Noãn: "..."
Cho nên là do nàng sai?
"Cô muốn ăn chút đồ ăn khuya kh? nướng thịt cho cô ăn!" Nạp Lan Cẩn Niên th bộ dáng ngơ ngác của Ôn Noãn, giả bộ như kh việc gì, ra vẻ nhẹ nhàng bắt đầu nói sang chuyện khác.
giả vờ như lúc nãy chẳng chuyện gì xảy ra.
Nói xong còn duỗi tay vuốt ve lọn tóc rũ xuống trước n.g.ự.c Ôn Noãn.
Giống như tơ lụa, lại giống như con cá chạch nghịch ngợm trốn khỏi đầu ngón tay của -
Phản ứng của Ôn Noãn chậm hơn ngày thường nửa nhịp, nàng lắc đầu: "... Kh cần, muốn ngủ."
Bầu kh khí kỳ lạ, nhưng mà kh biết lạ ở đâu.
Chắc là do vừa mới tỉnh ngủ, đầu óc chưa kịp tỉnh táo, Ôn Noãn nghĩ thầm.
"Ừ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.