Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ

Chương 455:

Chương trước Chương sau

Chỉ là Ôn Noãn kh nhịn được mà nghĩ, chẳng lẽ cuối cùng nọ cũng biết ngay cả hôn cũng kh biết, cho nên tìm tìm sách học tập một chút?

Ôn Noãn nghĩ đến cái gì đó, gương mặt càng đỏ hơn!

Vạn Quân: "..."

Xem ra là sự thật!

Ôi chao, vậy làm bây giờ?

Quận chúa còn nhỏ tuổi!

Hơn nữa quy định lúc thành thần của hoàng gia cực kỳ nghiêm khắc!

Kh được, nàng hỏi Vinh ma ma một chút!

Vạn Quân vội vàng rời .

Ôn Noãn kh biết trong lòng Vạn Quân suy nghĩ cái gì, nàng lắc đầu, đuổi suy nghĩ trong đầu , vo gi thành một đoàn, ném vào sọt trúc đựng rác rưởi, vùi đầu tiếp tục viết nhạc khúc.

-

Lâm Phong trở lại phủ Cẩn Vương phủ, dự định ném cuốn sách vào trong bệ bếp, nhưng nghĩ lại, cảm th nói kh chừng sau này chủ t.ử sẽ sử dụng thì !

Về sau lúc chủ t.ử cần sử dụng, ta biết tìm ở đâu?

Lâm Phong nghĩ vậy bèn cất cuốn sách vào trong lòng ngực, sau đó mới cầm hộp thức ăn đến đưa cho Nạp Lan Cẩn Niên.

Nạp Lan Cẩn Niên th là Lâm Phong cầm hộp thức ăn vào, Ôn Noãn kh đến đây.

Gương mặt xụ xuống.

Lâm Phong đã sớm luyện ra bản lĩnh thể nhận biết mỗi cử động của Nạp Lan Cẩn Niên là muốn biểu đạt ý gì!

Lâm Phong lập tức nói: "Chủ tử, quận chúa đang vội vàng soạn nhạc, cho nên kh thể đến đây, nhưng mà quận chúa bảo buổi tối ngài đến tìm quận chúa".

Lúc trước Ôn Noãn thật sự dặn dò lời này.

Nạp Lan Cẩn Niên nghe vậy, sắc mặt đẹp hơn một chút, đứng lên, tiếp nhận hộp thức ăn trong tay Lâm Phong, trực tiếp trèo tường tìm Ôn Noãn.

Hiện tại chính là buổi tối, mặt trời đã lặn xuống núi !!

Lâm Phong bóng dáng rời của Nạp Lan Cẩn Niên: "..."

Cho nên, vừa chủ t.ử kh trực tiếp qua phủ Thế Xương bá ăn cơm ?

Làm ta chạy qua chạy lại chơi vui ?

Nhưng mà Lâm Phong nghĩ đến gần đây mỗi buổi tối chủ t.ử đều chạy vào khuê phòng của quận chúa.

ta lại l cuốn bí kíp kia ra.

An Thân Vương thật đúng là đưa than ngày tuyết!

Một ngày nào đó chủ t.ử sẽ sử dụng tới cuốn sách này!

Lâm Phong đến bên kệ sách, đặt cuốn sách kia vào một góc bí ẩn.

Như vậy chủ t.ử sẽ kh phát hiện, đến lúc chủ t.ử muốn dùng thì thể tìm ra được ngay.

-

Phủ Tam hoàng tử.

Tam hoàng t.ử xua tay ra hiệu cho mặc quần áo màu đen lui ra, ta ngồi trên ghế ngắm một chuỗi ngọc châu trên cổ tay.

Tam hoàng t.ử phi bưng một chén c sâm vào, th vẻ mặt phức tạp của Tam hoàng tử, tò mò hỏi:

"Thế nào? An Thân Vương thúc c l ra ?"

Nếu đã l ra, vậy chắc hẳn hai kia dùng hết sức lực phá hủy nó!

Hoặc là nội dung trên di chiếu của tiên hoàng kh là chiếu chỉ kh nói đến vấn đề kế vị?

Vẻ mặt của Tam hoàng t.ử phức tạp, lắc đầu nói: "Đồ vật quan trọng mà An Thân Vương thúc c nói kh liên quan đến di chiếu."

An Thân Vương kh giống như Ninh Vương, uống say sẽ dễ nói ra lời nói thật.

An Thân Vương uống say thì sẽ ngủ như c.h.ế.t!

Cơ hội duy nhất chính là nhân lúc phát bệnh thăm dò di chiếu ở nơi nào.

"Đó là thứ gì?" Tại vừa lại loại biểu cảm như vậy?

Tam hoàng t.ử kéo Tam hoàng t.ử phi tới, ôm l nàng, nói một câu ở bên tai nàng ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-455.html.]

Sau đó nói tiếp: "Sớm biết là đồ vật quan trọng như vậy, bổn hoàng t.ử cũng đến đó nhận một cuốn! Hiện tại thật là đáng tiếc! Bổn hoàng t.ử cũng muốn thử với hoàng t.ử phi."

Gương mặt của Tam hoàng t.ử phi đỏ bừng, rụt cổ lại: "Tam hoàng t.ử già mà kh đứng đắn!"

"Ha ha... Ai bảo hoàng t.ử phi của bổn hoàng t.ử quá đẹp!"

Phủ Thế Xương hầu.

Nạp Lan Cẩn Niên ôm hộp đồ ăn vào.

Đúng lúc Ôn Noãn đã viết xong những khúc nhạc t.h.a.i giáo, nàng đặt bút xuống, về phía lăn lộn mù quáng nào đó một cái: " lại đến đây? Vậy vừa Lâm Phong đến đây làm gì? Chạy qua chạy lại, kh đói bụng ?"

"Đói! Muốn ăn cùng ta." Nạp Lan Cẩn Niên đặt hộp đồ ăn lên trên bàn tròn, vào ngồi xuống bên nàng: "Bận xong ?"

"Ừm, kh sai biệt lắm." Ôn Noãn làm khô nét mực trên gi, sau đó cất một cách cẩn thận.

" lại làm nhiều nhạc khúc như vậy?" Nạp Lan Cẩn Niên cầm một tờ gi lên xem.

"Đây là nhạc khúc cho tiểu cô làm t.h.a.i giáo." Ôn Noãn thuận miệng nói.

Lại là t.h.a.i giáo? Bàn tay cầm tờ gi của Nạp Lan Cẩn Niên trở nên cứng đờ.

yên lặng thả xuống, nhàn nhạt lên tiếng: "À."

Sau đó quay về bàn tròn, tự mở hộp đồ ăn ra, l đồ ăn bên trong ra.

Bắt đầu kh nói một lời, yên lặng ăn!

Ăn từng ngụm, từng ngụm!

Ừm, chút tức giận vì quá keo kiệt!

Dứt khoát dùng đồ ăn lấp đầy đáy lòng, miễn cho chứa đầy dấm chua.

Ừm, lần này đồ ăn kh gan heo, xem ra gan heo đặc biệt chuẩn bị cho đã bị Lâm Phong ăn hết!

tốt! Lần sau gan heo sẽ thưởng cho Lâm Phong! Nạp Lan Cẩn Niên hung tợn nhai đồ ăn trong miệng, trong miệng tràn đầy thức ăn lung tung nhét vào, nghĩ thầm như vậy.

Ôn Noãn gấp m tờ gi nhạc phổ lại, đặt ở một bên, sau đó liếc nào đó một cái.

Gương mặt nghiêng của nào đó đã kh lạnh lùng như ngày thường, gương mặt hoàn mỹ đó bị đồ ăn trong miệng làm cho phình phình.

Giống như đồ ăn trong miệng thù oán với vậy!

Dùng sức nhai!

Giống như lo sợ khác kh biết kh vui vậy.

như vậy đã kh còn khí chất ưu nhã cao quý của ngày thường, mỗi cái giơ tay nhấc chân đã thiếu một phần ngạo cốt lăng nhiên, bễ nghễ hết thảy, kiêu ngạo và tự phụ, thêm một chút pháo hoa nhân gian.

Thực sự là đáng yêu!

Ôn Noãn vừa bực vừa buồn cười qua, từ phía sau lưng ôm l , cười nhẹ nói: "Lừa gạt !"

Cơ thể Nạp Lan Cẩn Niên cứng đờ, nh chóng nuốt đồ ăn trong miệng, lại bởi vì còn kh hoàn toàn nhai nhuyễn nên suýt chút nữa đã kh nuốt xuống được!

Đồ ăn mắc ở trong thực quản chậm rãi trôi xuống, đè ép đến làm trái tim của mơ hồ chút đau.

Nhưng mà cũng kh rảnh lo, xoay lại ôm thiếu nữ vào trong lòng, gấp kh chờ nổi mà hỏi: "Gạt ta cái gì?"

"Đương nhiên là gạt nói tướng c lại hài tử."

Nạp Lan Cẩn Niên: "..."

Cho nên nửa ngày nay ăn dấm miễn phí ?!

"Ta nói chuyện kiếp trước của ta cho !..." Ôn Noãn nhỏ giọng nói.

Giọng nói của nàng chút mờ mịt, làm ta kh nắm bắt được cảm xúc của nàng.

Ôn Noãn kể đơn giản ngắn gọn về chuyện ở kiếp trước.

Nàng tin tưởng , cho nên mới nói ra.

Lại nói, cho dù biết được sẽ sợ , sẽ kh xem bình thường, Ôn Noãn cũng kh sợ.

Ừm, nếu muốn hại , Ôn Noãn cảm th nàng vẫn cách g.i.ế.c c.h.ế.t .

Đương nhiên Ôn Noãn tin tưởng kh như vậy, là thật sự tin tưởng nên mới nói ra.

Một chỉ mới suy đoán ở trong lòng cũng đã bắt đầu thực hiện hành động bảo vệ nàng.

Một toàn tâm toàn ý che chở nàng như vậy, làm nàng kh muốn gặt .

Huống chi sau khi nói ra, về sau nàng làm việc thể càng thêm kh cần kiêng kỵ gì cả!

Chuyện gì cũng che lấp giúp .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...