Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 456:
Sau khi Nạp Lan Cẩn Niên nghe xong, ngoài đau lòng cũng chỉ còn lại đau lòng.
Kiếp trước nàng thế nhưng vì cứu mà sống sờ sờ bị thiêu c.h.ế.t?
Như vậy đau đớn đến mức nào?
Hơn nữa nàng đang ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời, bởi vì gia tộc đột nhiên biến đổi, vì gánh vác trách nhiệm của gia tộc, nàng kh một ngày, một năm nào sống cho bản thân.
Như vậy sẽ bao nhiêu tiếc nuối?
Nạp Lan Cẩn Niên biết kiếp trước là nàng đã c.h.ế.t như thế nào, lại tình nguyện kiếp trước của nàng giống như những lời nàng đã lừa lúc trước, một tướng c yêu thương nàng, một đôi song bào t.h.a.i đáng yêu, tương thân tương ái, hạnh phúc mỹ mãn sống đến già c.h.ế.t thọ ở nhà!
ôm chặt nàng, một đời này, sẽ dốc hết sức lực che chở nàng, làm nàng bình an sống lâu trăm tuổi!
Đột nhiên Nạp Lan Cẩn Niên nghĩ đến nếu bị khác biết nàng là "xuyên kh" đến đây.
Như vậy tất nhiên sẽ nhân cơ hội kêu gào muốn thiêu sống nàng.
Hiện tại là bởi vì nên đã bắt đầu đối phó nàng.
Vẻ mặt của nghiêm túc: "Việc này đừng với những khác, cho dù là ai cũng kh được nói!"
Thế giới này thật sự đáng giá tín tưởng, nhưng cũng nhiều chuyện ngoài ý muốn thể hủy diệt phần tin tưởng đó.
Ôn Noãn trừng một cái: "Chuyện này là đương nhiên. Ta cũng kh ngốc! Đến bây giờ ta chưa từng nghĩ tới sẽ nói cho ai. Nói với , chỉ là bởi vì ta nhiều chuyện làm, ừm, khác nghi ngờ ta, vậy làm phiền ngươi giúp ta che đậy !"
"Được!" Trong lòng Nạp Lan Cẩn Niên kh ngăn cản được sự vui mừng, nàng kh muốn nói cho khác, nhưng nàng lại nói cho !
Điều này chứng minh là đáng tin nhất trong lòng nàng!
Suy nghĩ này đã làm tâm trạng của Nạp Lan Cẩn Niên trở nên vô cùng tốt đẹp!
Mà che chở nàng chính là trách nhiệm của , đâu cần nàng nhờ vả.
Nạp Lan Cẩn Niên siết chặt vòng tay ôm Ôn Noãn
" còn chưa ăn cơm ? Đồ ăn đã nguội ." Ôn Noãn gây mất hứng chỉ vào đồ ăn trên bàn.
Nạp Lan Cẩn Niên tràn đầy nhu tình mật ý đều bị lời nói này của nào đó cắt ngang.
"Ăn, đút cho ta? Bả vai của ta đau."
Ôn Noãn trừng một cái: Xứng đáng!
Bảo dưỡng thương cho tốt, lại chạy khắp nơi!
"Thích ăn thì ăn! Ai bảo kh nghe lời. Ta còn muốn vẽ một bức tr, kh rảnh!"
Nói xong Ôn Noãn rời khỏi cái ôm của nào đó, trở về án thư tiếp tục vẽ tr!
Ôn Noãn dự định vẽ một bức tr trẻ con, vẽ hài t.ử kết hợp những ưu ểm trên gương mặt của Ngôn Khải Nghiệp và Ôn Gia Mỹ.
Treo ở phòng ngủ, mỗi ngày xem, đương nhiên tâm trạng của Ôn Gia Mỹ sẽ tốt!
Nạp Lan Cẩn Niên: "..."
Tiểu nha đầu kh lương tâm.
Kh thể ở trong lòng n.g.ự.c lâu một chút , làm nũng gì đó?
Trời biết bao nhiêu nữ nhân muốn nhào vào trong lòng n.g.ự.c của ?
Chỉ một nàng là kh hiếm lạ.
Cho nên mới lo lắng thể là nàng vẫn còn nhớ tướng c ở kiếp trước, nhịn kh được mà đố kỵ ghen ghét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-456.html.]
Nạp Lan Cẩn Niên Ôn Noãn đứng bên cạnh án thư, bóng dáng bắt đầu bận rộn.
Nhưng mà thể làm bây giờ, chỉ thể chiều nàng thôi.
Nếu kh trái tim của sẽ kh đồng ý!
Ngày hôm sau.
Sáng sớm, Ôn Noãn đã cùng đám Ngô thị ra ngoài mua vải dệt và các loại vật phẩm khác.
Ôn Linh và Ôn Thiến cũng cùng ra ngoài.
Hai cũng sắp trở về, đều muốn mua một ít quà tặng cho cha mẹ và bạn bè thân thích ở quê nhà.
Đầu tiên, một nhà dạo tiệm vải chọn mua đủ loại vải dệt màu sắc và hình dáng khác nhau.
Xưởng dệt nhà Ôn Noãn hợp tác với Ninh Hoài Kiệt cũng vào quỹ đạo, cũng chuẩn bị mở tiệm vải.
Mặc dù trong nhà tiệm vải, nhưng mà tiệm vải bên ngoài cũng vải dệt tốt, mỗi tiệm vải đều loại vải đặc sắc riêng, cho nên các nàng cũng sẽ mua ở bên ngoài.
Sau khi mua vải vóc xong, bảo tiệm vải đưa đến phủ Thế Xương hầu, sau đó đoàn lại tiệm trang sức mua một ít trang sức.
Ngô thị mua một cái khóa trường mệnh cùng và một vòng tay bằng vàng cho tiểu hài tử.
Sau đó lại mua một phần quà tặng cho tất cả thân ở nhà mẹ đẻ của .
Thân thích nhà mẹ đẻ , bà cũng kh quên mua một phần cho thân thích bên nhà chồng.
Mua cho hai phu thê Ôn Gia Quý, cũng mua cho Ôn Thiến và Ôn Linh, cũng kh thiếu phần một nhà ba Ôn Gia Tưởng.
Chọn kiểu dáng kh giống nhau, nhưng giá cả đều tương đương nhau.
Sau đó lại mua tặng một số quan hệ thân thiết trong thôn, đặc biệt là những nhà c nhân làm c trong nhà xưởng, đều mua một ít quà nhỏ xem như quà tặng ngày Tết Đoan Ngọ.
Ôn Thiến và Ôn Linh cũng mua một ít đồ vật, đều là do Ngô thị trả bạc, cuối cùng hai đều ngượng ngùng mua quá nhiều.
Mọi mua đồ vật xong xuôi, ra khỏi cửa hàng trang sức, chuẩn bị lên xe ngựa về phủ thì tình cờ gặp Ôn Uyển và Ôn Ngọc vừa mới đưa tiễn xong.
Sáng sớm Ôn Uyển đã ra khỏi thành tiễn Ôn Lượng nhậm chức, một nhà đại phòng đều theo, chỉ để lại một Ôn Ngọc ở Kinh Thành.
Ôn Uyển ở trên xe ngựa th m Ôn Noãn, lập tức bảo xa phu dừng xe lại.
Nàng ta được nha hoàn dìu xuống xe ngựa, gương mặt vui mừng đến bên Ôn Noãn, cười nói: "Tứ thẩm, Noãn nhi, mọi tới mua trang sức à?"
Ngô thị thoáng qua th là nàng ta, gật đầu nói: "Ừ."
Ôn Uyển giả vờ như kh phát hiện thái độ của Ngô thị kh thân thiện, nàng ta cười nói: "Vừa ta tiễn m đại ca và nội ra khỏi thành. Hôm nay đại ca của ta nhậm chức. Ta còn định lúc trở về sẽ qua phủ Thế Xương hầu thăm hỏi một chút, kh ngờ lại gặp mọi ở chỗ này. Đi thôi! Ta theo tứ thẩm cùng nhau về phủ."
Ôn Noãn kh chút khách khí trực tiếp từ chối: "Xin lỗi, hôm nay trong phủ chiêu đãi khách, kh tiện tiếp đãi cô".
Ôn Noãn là nói thật, ngày mai Vương thị và Ôn Thuần xuất phát quay về huyện Ninh Viễn, hôm nay Ninh Hoài Kiệt và cha mẹ của , còn Lâm Đình Hiên, Lương T.ử Vận, Bát c chúa đến chơi, muốn tiễn bọn họ.
Vẻ mặt của Ôn Uyển cứng đờ một chút, nhưng nàng ta vẫn cười nói: "Vậy ! Vậy lần sau ta lại thăm hỏi vậy".
Ôn Ngọc theo sau Ôn Uyển bước xuống xe ngựa, lập tức trợn mắt xem thường, thật là cho mặt mà kh biết xấu hổ!
Phi t.ử của Đại hoàng tôn cũng dám từ chối!
Ôn Uyển nói xong lại về phía Ôn Linh và Ôn Thiến: "Thiến nhi, Linh nhi, đã lâu chúng ta kh tụ hội với nhau. Kh biết hôm nay thời gian kh, đại tỷ muốn tụ hội với các một chút. Ta cái này tặng cho các , các theo ta về phủ Đại hoàng t.ử ngồi một chút được kh?"
Ôn Thiến trực tiếp lắc đầu: "Hôm nay kh thời gian, trở về giúp đỡ gói bánh chưng, đợi lần sau !"
Ôn Uyển về phía Ôn Linh.
Ôn Uyển đoán chắc là chỉ cần nàng ta nhắc đến phủ Đại hoàng t.ử thì Ôn Linh sẽ kh từ chối.
Chưa có bình luận nào cho chương này.