Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 86:
Lúc này Ôn Gia Thụy mới phản ứng kịp, bây giờ đang dịch dung!
Chúc Trấn Hiên th ánh mắt của hai đều về phía Ôn Ngọc ở bên cạnh, ta lập tức duỗi tay che ở trước mặt Ôn Ngọc, dáng vẻ sử giả hộ hoa, che chở Ôn Ngọc ra ngoài, trừng mắt hai một cái, lo sợ bọn họ đụng vào Ôn Ngọc.
Ôn Ngọc cũng thoáng qua hai họ, nhỏ giọng nói: "Trấn Hiên ca, hay cảm th này chút cảm giác giống tứ thúc của kh."
Cơ thể Ôn Gia Thụy trở nên cứng đờ, Ôn Noãn lại như kh việc gì mà phía trước.
Chúc Trấn Hiên thoáng qua hai Ôn Noãn: "Kh giống, bọn họ thể mặc quần áo tốt như vậy ?"
Nhạc phụ cũ của ta kh chỉ mặc quần áo đã giặc đến trắng bệch, còn cả đều là mụn vá, kh chỗ nào lành lặn.
Quần áo của hai này vừa đã biết là kh rẻ, ít nhất cũng hai lượng bạc, sa cơ thất thế kia làm thể mua nổi?
Chỉ cần nghĩ đến Ôn Noãn và gương mặt thẹo của Ôn Gia Thụy là Chúc Trấn Hiên lại cảm th ghê tởm, đều là bọn họ hại ta mất mặt.
Ôn Ngọc cười khẩy: "Cũng đúng, trên mặt tứ thúc của vết sẹo, vẻ mặt hung ác, tr đáng sợ. Trấn Hiên ca, cảm th bức tr này của tiến bộ kh? nọ sẽ trúng chứ?"
"Ngọc Nhi, vẽ tr đẹp như vậy, chắc c thể được Từ tiên sinh khen ngợi." May mắn lúc trước ta từ hôn với ôn thần kia, nếu kh thì tư cách đứng cùng một chỗ với Ôn Ngọc ưu tú như vậy chứ.
Ôn Ngọc nghe được lời này thì cười khẽ: " xác định hôm nay Từ tiên sinh sẽ đến nhà đấu giá chứ?"
Ôn Ngọc muốn bái Từ đại sư làm sư phụ, nhưng mà kh cửa để vào.
Từ đại sư là Thái Sơn Bắc Đẩu của giới thi họa, tr chữ của đến cả Thái Hậu và Hoàng Thượng cũng đền khen ngợi hết lời.
Bức tr của giá trị ngàn vàng, được khác tr đoạt cất chứa.
5 năm trước, tung ra tin đồn muốn nhận một đồ đệ vẽ tr hồn, nhưng tiếc là nhiều năm qua vẫn kh nhận được một ai.
Từ đại sư là bạn thân nhiều năm của Lâm thái phó, bởi vì Lâm thái phó làm sơn trưởng ở thư viện Lộc Sơn, nghe nói thư viện Lộc Sơn xuất hiện nhiều nhân tài, vì vậy cũng tìm tới đây, ở trong thư viện nguyên một năm.
Việc này ít biết, nhưng mà năm nay Quách phu t.ử thi vào làm tiên sinh của thư viện Lộc Sơn, trong lúc vô tình đã biết được chuyện này. Ca ca của nàng ta chính là đệ t.ử đắc ý của Quách phu tử, còn là con rể tương lại, cho nên nàng ta mới biết tin này.
Chỉ là Từ đại sư vẫn luôn ru rú trong nhà, nàng ta nhiều lần th qua Quách phu t.ử gửi nhiều thiệp xin được thăm hỏi, nhưng đều bị từ chối, nàng ta chỉ thể đưa ra hạ sách này.
"Xác định, ngày đó ở trong thư viện, trong lúc vô tình nghe được." Cho nên hôm nay ta và Ôn Ngọc mới cùng nhau đến nhà đấu giá bán đấu giá tr vẽ, mục đích là muốn làm Từ đại sư chú ý.
Chúc Trấn Hiên là học sinh của thư viện Lộc Sơn, cho nên Ôn Ngọc mới ta với ánh mắt khác.
Bởi vì Chúc Trấn Hiên là học sinh của thư viện Lộc Sơn, duy nhất của trấn trên thi đậu, cho nên ta luôn tự cho cao, đương nhiên là chướng mắt như Ôn Noãn.
Ôn Ngọc nghe được lời này thì an tâm: "Vậy vào nh lên, xem Từ đại sư ngồi ở vị trí nào."
Một trẻ tuổi trong nhà đấu giá nghe được đoạn đối thoại của hai bọn họ, nói: "Thì ra cô nương kia là muốn bái Từ đại sư làm sư phụ, tr vẽ của nàng ta đẹp, hồn, nếu Từ đại sư thật sự đến buổi đấu giá thì chắc c thể lọt vào mắt của Từ đại sư."
Một lão ăn mặc quần áo nho sĩ ở bên cạnh ta cũng hiếm khi đáp lời một câu: "Đúng là vẽ kh tệ."
Từ đại sư là khách quen của nhà đấu giá bọn họ, mỗi lần nhà đấu giá nhận được bức vẽ đẹp cũng đều th báo cho Từ đại sư đến xem, nhưng mà việc này ngoài trong nhà đấu giá biết ra, những khác đều kh biết.
Nếu kh thì lẽ lần nào tổ chức đấu bán đấu giá, nhà đầu giá của bọn họ nhà cũng đều đấu giá tr vẽ mất!
Ôn Ngọc còn chưa xa, nghe được lời nói của hai bọn họ, khóe miệng khẽ nhếch lên, càng thêm tự tin hơn.
Cằm lại khẽ nâng lên một chút về hướng phòng đấu giá.
Ôn Gia Thụy lạnh lùng thoáng qua bóng lưng của Chúc Trấn Hiên, may mắn Noãn nhi đã từ hôn với tên cặn bã giả văn hóa này!
Một trăm Chúc Trấn Hiên cũng kh xứng với một Noãn nhi!
Ông là đàn , đương nhiên đã ra trong mắt Chúc Trấn Hiên đều là lòng yêu thích Ôn Ngọc, hai quen thuộc như vậy, lại là hàng xóm ở trấn trên, lẽ đã sớm vừa ý nhau từ lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-86.html.]
Loại đàn đứng núi này tr núi nọ, chê nghèo yêu giàu này, gả tới cũng vô dụng!
Ngược lại Ôn Noãn kh suy nghĩ quá nhiều, nàng căn bản kh để hai này vào mắt.
Ôn Noãn kéo ống tay áo của Ôn Gia Thụy: "Cha cái gì vậy?"
Ôn Gia Thụy khôi phục tinh thần trở lại: "Kh."
Hai vào quầy tiếp khách.
Ôn Gia Thụy: "Tiên sinh, chúng một bức tr muốn bán đấu giá."
Lão giả gật đầu, nghĩ thầm, xem ra vẫn kh ít biết hôm nay Từ đại sư sẽ đến đây.
Ông ta l ra một tập văn bản: "Đây là văn bản thỏa thuận giữa hai bên bán đấu giá, ngươi xem một chút, kh ý kiến gì mới thể bán đấu giá."
Ôn Gia Thụy nhận l, nghiêm túc xem.
Ôn Noãn nghiêng đầu thoáng qua, văn bản kh dài, nàng liếc mắt một cái là thể xem hết, trọng ểm là tất cả thương phẩm bán đấu giá ở nhà bán đấu giá bán đều nộp lên hai mươi phần trăm giá giao dịch làm phí bán đấu giá.
Ôn Gia Thụy xem hết, sau đó hỏi ý kiến của Ôn Noãn ký tên.
Ôn Noãn l ra một bức tr, lão bảo nhà đấu giá tùy ý mở ra, sau đó ta ngẩn ngơ, sắc mặt lập tức thay đổi.
Ông ta cẩn thận mở toàn bộ bức tr, ánh mặt lộ ra ý khen ngợi.
Ông ta nh chóng cầm l kính lúp đặt ở bên cạnh, khẽ run rẩy cầm kính lúp chậm rãi di chuyển xem xét từ trên xuống dưới một chút, ý khen ngợi trong đáy mắt càng nồng đậm hơn.
trẻ tuổi bên cạnh kia cũng sáng rực mắt.
ta cảm th lời nói vừa của ta quá mức vẹn toàn, lẽ Từ đại sư bị mù mới thể xem trọng bức tr vừa !
Cái gì mà chút hồn, so sánh với bức tr này thì nó chính là quả rắm!
――
Phòng đấu giá chia làm phòng đấu giá cao cấp và phòng đấu giá bình thường.
M loại vật phẩm sang quý như thi họa, đồ cổ, ngọc bích đều được đặt ở phòng đấu giá cao cấp, vật phẩm bình thường thì đều đặt ở phòng bán đấu giá bình thường.
Ôn Noãn l được hai tấm vé vào phòng đầu giá cao cấp từ trong tay lão kia.
Hai vào, lúc này hàng phía trước đã chật kín .
Ôn Noãn và Ôn Gia Thụy theo đám đến hàng ghế riêng biệt ở phía sau, chọn một vị trí chính giữa kh ngồi phía sau mọi .
Hai Ôn Ngọc và Chúc Trấn Hiên vẫn còn tìm vị trí.
Ôn Ngọc đã gỡ mũ rèm xuống, nàng ta xung qu một vòng, thoáng qua tất cả hơi chút tuổi trong sân, nàng ta muốn xem thử nào là Từ đại sư.
Cuối cùng nàng ta cảm th lão ngồi ở vị trí chính giữa nhất, m phần đạo cốt tiên phong kia thể là Từ đại sư.
"Trấn Hiên ca, chúng ta đến ngồi ở nơi đó ." Dứt lời, nàng ta lập tức dẫn đầu qua đó.
Phía sau lừng lão đạo cốt tiên phong kia chỉ một vị trí trống, Ôn Ngọc muốn ngồi phía sau ta.
Chúc Trấn Hiên đang định nói nơi đó kh chỗ trống, nhưng th Ôn Ngọc đã qua đó, ta chỉ thể vội vàng chạy theo sau.
Ôn Ngọc ngồi xuống, nàng ta quay đầu lại liếc mắt quan sát một lão mặc áo đen ở phía sau, quần áo trên ta đã giặc đến mức trắng bệch, vốn dĩ là màu đen đã sắp biến thành màu xám đậm, cổ tay áo cũng bị mài mòn đôi chút, hoàn toàn kh hợp với những quần áo ngăn nắp ở bên cạnh.
Ôn Ngọc lập túc nói: "Lão bá, cũng tới bán đấu giá à?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.