Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 87:
Từ Đình Chi vẫn luôn lộ vẻ mặt nghiêm túc, nghe vậy thì ngước mắt nàng ta một cái: "Kh , đến xem."
Ôn Ngọc lộ ra ánh mắt quả nhiên là như vậy!
"Lão bá, kh đến bán đấu giá thì thể ra phía sau ngồi được kh? Đừng cản trở những muốn bán đầu giá đồ vật như chúng , đại ca của còn kh vị trí ngồi đây này!"
Từ Đình Chi nghe vậy, gương mặt vẫn luôn nghiêm túc kh biểu cảm nào khác, kh rõ là vui hay giận, đứng lên ra phía sau.
Ôn Ngọc chép miệng, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Một quỷ nghèo mà kh biết thân biết phận chút nào cả."
Hai bên trái của Ôn Ngọc đều là ăn mặc ngăn nắp, nàng ta kh tiện bảo ta nhường chỗ ngồi, quả hồng chọn quả mềm mà bóp, cho nên nàng ta liếc mắt một cái đã trúng Từ Đình Chi mặc quần áo cũ nát ở phía sau.
Từ Đình Chi thoáng qua Ôn Ngọc, cũng kh để ý đến lời nói của nàng ta, trực tiếp ra phía sau.
Ôn Ngọc nhướng mày một cái: Xem như quỷ nghèo này biết thời thế.
Nàng ta quay đầu lại, vẫy tay gọi Chúc Trấn Hiên: "Trấn Hiên ca, mau đến ngồi phía sau này."
"Được." Chúc Trấn Hiên đã tới, ngồi xuống phía sau nàng ta.
Vị trí phía trước Ôn Noãn kh ai ngồi cách một hàng ghế, chúc Trấn Hiên trùng hợp ngồi ở phía trước Ôn Noãn.
Từ Đình Chi ra phía sau, vừa lúc ngồi xuống ở vị trí phía sau, hơi nghiêng về bên so với vị trí của Ôn Noãn.
Ôn Noãn ngửi được một mùi thơm mực tím, nàng quay đầu lại thoáng qua.
Từ Đình Chi th nàng xoay lại, theo bản năng nàng một cái, ánh mắt hai giao nhau.
Từ Đình Chi th gương mặt của Ôn Noãn, gương mặt nghiêm túc thoáng ngẩn ngơ một chút.
Ôn Noãn lễ phép cười với , sau đó xoay ngồi thẳng lưng.
Ánh mắt của Từ Đình Chi nhịn kh được mà gáy của Ôn Noãn, cô nương này là nữ giả nam trang.
Suy nghĩ này chợt xuất hiện trong đầu Từ Đình Chi, sau đó kh để ý nữa.
Buổi đấu giá bắt đầu , đầu tiên chính là bán đấu giá thư pháp và tr vẽ, mọi đều dồn hết mọi chú ý vào bán đấu giá thư pháp và tr vẽ.
Những bức tr mở đầu cho buổi bán đấu giá là đều kh tệ, kỹ xảo thành thạo, làm thoáng qua sẽ cảm th đẹp, nhưng cũng chỉ như vậy mà thôi.
Giá cả kh cao, nhưng cũng kh thấp, ba mươi đến năm mười lượng một bức tr.
Ông lão tiên phong đạo cốt ngồi phía trước Ôn Ngọc mua nhiều nhất, hầu như bức tr nào ta cũng đấu giá.
nh đã đến bức tr của Chúc Trấn Hiên, tr của Chúc Trấn Hiên là tr trúc báo bình an, trong tr trúc cũng gà trống, kỹ thuật vẽ tr thành thạo, cây trúc vẽ khá tốt, ít nhất là vẽ ra được một phần vẻ đẹp của cây trúc, còn gà trống thì hình nhưng kh hồn.
Cuối cùng được mua với giá một trăm lượng, đây đã là giá cao nhất lúc này.
"Trấn Hiên ca, vẽ thật đẹp! Thế mà lại được đấu giá đến một trăm lượng bạc. Chắc c Từ đại sư sẽ xem trọng ." Ôn Ngọc quay đầu nói với vẻ mặt sùng bái.
sự sùng bái trong ánh mắt của Ôn Ngọc, được thích ca ngợi, trong lòng Chúc Trấn Hiên giống như ăn mật, tâm trạng vô cùng tốt: "Cũng bình thường thôi, đây là bức tr nửa năm trước của ."
Nửa năm trước tập vẽ bức tr này, một trăm lượng, cũng được! Kh uổng c vì vẽ bức tr này mà ta chạy cây trúc m tháng.
"Trấn Hiên ca, nửa năm trước đã vẽ ra bức tr đẹp như vậy, chắc c hiện tại sẽ càng lợi hại hơn!"
Ôn Ngọc lớn tiếng nói, lão phía trước quay đầu lại hai một cái.
Lúc này Chúc Trấn Hiên chỉ cười kh nói chuyện, xem như cam chịu.
Th lão đạo cốt tiên phong kia quay đầu lại, trái tim hai bọn họ như bầy chim sẻ chui vào, nhảy nhót tung tăng!
Lúc này bức tr của Ôn Ngọc cũng được l ra bán đấu giá, nàng ta vội vàng ngồi ngay thẳng.
Ông lão cũng ngồi thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-87.html.]
Bức tr của Ôn Ngọc vừa được mở ra, mọi cảm th trước mắt sáng ngời, tiếng ca ngợi vang lên kh ngớt: "Bức vẽ đẹp!"
"Nét vẽ kia sôi nổi hiện trên gi, sinh động như thật, xuất thần nhập hóa, kh tệ, kh tệ!"
"Hoa kia, chim kia, thật sự vẽ sống động, giống!"
" giống phong cách của Từ đại sư..."
Tiếng ca ngợi hết đợt này đến đợt khác vang lên.
"Năm mươi lượng!" vừa ra tay đã hét ra giá cao.
"51 lượng!"
"150 lượng!" Tiếng kêu giá liên tục vang lên, nh đã kêu ra giá cao thứ hai trong ngày hôm nay.
Hơn nữa đúng là lão ngồi chính giữa kia kêu giá.
Nụ cười trên gương mặt Ôn Ngọc càng lúc càng lớn, đến cuối cùng vẻ mặt đắc ý kia là kh thể kìm nén được.
Cuối cùng bức tr này được lão đạo cốt tiên phong kia mua với gia cao tới 150 lượng.
Cơ hội thế này, đương nhiên Chúc Trấn Hiên sẽ kh quên xum xoe, ta nhích m.ô.n.g về phía trước, tay đặt lên lưng ghế phía sau chiếc ghế Ôn Ngọc đang ngồi, đầu dựa tới: "Ngọc Nhi, quá tài giỏi, 150 lượng một bức tr, đây đúng là trình độ đại sư!"
Trong lòng Ôn Ngọc cũng hài lòng, bình thường chỉ một số họa sĩ nổi tiếng mới thể bán tr vẽ cao hơn một trăm lượng.
Bản thân nàng ta còn chưa d tiếng gì cả, đương nhiên đây cũng là chuyện kh sớm thì muộn, trước kia nàng ta giấu dốt mà thôi, chưa từng bán đấu giá, cũng chưa tham gia triển lãm thi họa...
"Cũng kh biết thể lọt vào mắt của Từ đại sư hay kh." Khóe miệng nàng ta nhếch lên thật cao, lại hơi khiêm tốn nói.
"Chắc c thể, hôm nay kiếm lời được chút bạc, lát nữa Trấn Hiên ca dẫn chọn một bộ trang sức tặng cho , chúc mừng trở thành đệ t.ử của Từ đại sư."
Hai nhỏ giọng nói chuyện, những khác cũng bàn tán sôi nổi.
Dù cái giá này đã đủ chứng minh kỹ thuật vẽ tr của nàng ta! Đã bước vào bậc cửa đại sư!
"Trên bức họa viết là Ôn Ngọc vẽ, Ôn Ngọc là ai vậy? Là họa sĩ mới nổi ? cá trong tương lai chắc c cô nương này sẽ nổi tiếng!"
"Ôn Ngọc? Tên hay, ôn nhuận như ngọc, tr vẽ giống như , là một khối ngọc thô thể mài giũa!!"
"Nghe của phòng đấu giá giới thiệu nàng chỉ mới mười ba tuổi, mười ba tuổi đã thể vẽ ra được bức tr xuất thần nhập hóa, sống động như thật như vậy, đúng là một thiên tài."
"Hậu sinh khả uý! Lại một thế hệ t sư sắp ra đời!"
Ôn Ngọc nghe tiếng ca ngợi của mọi , trong lòng nhịn kh được mà đắc ý.
Nàng ta thoáng qua lão ngồi ở phía trước, th gật đầu, trong lòng càng chắc c hơn.
Chúc Trấn Hiên cũng lộ vẻ mặt cùng chung vinh dự nàng ta, sự yêu thích trong đáy mắt càng ngày càng nồng đậm hơn. Ngọc Nhi thật đúng là cũng như tên, như một khối ngọc thô, chỉ cần hơi êu khắc một chút là thể tỏa ra ánh sáng chói mắt.
Kh giống nào đó, Ôn Noãn? Cái tên cũng thật tùy tiện, nói chuyện thô lỗ, giống như viên than đen thấp kém, kh làm ấm áp khác, ngược lại khiến ta ngạt c.h.ế.t!
Nghe Ôn Ngọc nói m ngày nay ôn thần kia khỏe hơn một chút, làm hại nhà Ôn Ngọc vấp nhiều vấn đề, làm tửu lầu buôn bán ế ẩm.
Thật đúng là ôn thần khiến mệt mỏi!
Kh biết vì lúc trước bà nội lại chọn cuộc hôn nhân như vậy cho , may mắn đã lui hôn!
Kh được, ôn thần kia đã khỏe, khi nào nàng ta lại đến tìm kh? Trở về lập tứ nói mẫu thân tìm bà mối đến nhà họ Ôn cầu hôn mới được, nếu kh bà nội lại làm bậy thì làm bây giờ?
Ôn Noãn và Ôn Gia Thụy vẫn luôn bức tr bên trên, kh kêu giá, khi th bức tr của Ôn Ngọc, Ôn Gia Thụy nhỏ giọng hỏi: "Noãn nhi, con cảm th bức tr này thế nào?"
Ôn Gia Thụy cảm th khá đẹp, nhưng vẫn kém hơn bức tr của con gái.
Ôn Noãn đang ở nhắm mắt nghỉ ngơi, tối hôm qua vẽ tr thức hơi muộn, hôm nay còn thức dậy sớm, nàng ểm mệt rã rời, nghe vậy nàng mở to mắt tùy ý thoáng qua bức tr bên trên, nói với giọng ệu đều đều: "Chẳng ra gì, tốt mã dẻ cùi, kh linh hồn."
Chưa có bình luận nào cho chương này.