Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 90:
Hai xám xịt ra khỏi nha môn.
Ôn Gia Thụy là hối hận: "Miếng đất hoang kia m năm nay đều kh mua, tại đột nhiên đã bị mua? Sớm biết thế thì ngày đó cha nên mua thêm vài mẫu."
Ôn Noãn cũng chút thất vọng, nàng đã quy hoạch tốt tất cả miếng đất hoang .
Nhưng chuyện này đã trở thành sự thật, cũng kh cách nào, nàng lắc lắc đầu: "Thôi quên , khi đó cũng kh nhiều bạc như vậy. Chúng ta tìm môi giới xem ai bán ruộng cùng cửa hàng kh!"
Nàng muốn nh chóng mua cửa hàng, mở xưởng kiếm bạc! Mục tiêu là ba vạn lượng!
"Được." Ôn Gia Thụy gật gật đầu.
Nạp Lan quốc pháp luật, dưới bầu trời này, đất nào kh là đất của Thiên tử, dù là đất hoang kh chủ cùng đỉnh núi cũng đều do nha môn địa phương bán cho dân một cái quyền sử dụng.
quyền sử dụng thì dân chỉ cần giao thuế má được quy định mỗi năm cho triều đình, như vậy là thể dùng cả đời, thậm chí truyền lại cho đời đời.
Nhưng mà cũng kh thích gặp gỡ nha môn, mà là tìm trung gian môi giới tới mua.
Nhưng nếu muốn mua tảng lớn thổ địa vẫn là nên tới nha môn mua trực tiếp sẽ lãi hơn, chỉ mất chút phí c việc.
chủ trả cho môi giới tiền thuê, ở triều đại tiền thuê đều đắt, mỗi một cuộc giao dịch rút ra từ một đến hai thành. Cứ xem bức họa vừa của nàng bị trừ mất 700 lượng tiền phí là biết.
Nhưng mà nha môn kh bán cửa hàng, mà đều là đất hoang cùng đỉnh núi kh chủ.
Cho nên nếu bá tánh muốn lén mua bán đồng ruộng, cửa hàng đều sẽ giao dịch với môi giới.
Hai rời khỏi nha môn, lại thay đổi tuyến đường tìm môi giới.
Âu Dương Hoài An đang ra từ bên trong, th một bóng dáng quen thuộc rời , ta dừng lại một chút, xác định bản thân kh hề lầm, sau đó hỏi cấp dưới ở nha môn: "Hai cha con vừa tới nơi này là chuyện gì?"
Quan sai lại kh nghĩ tới huyện lệnh đại nhân sẽ hỏi chuyện này, kinh ngạc một chút vội nói: "Bọn họ là đến mua đất hoang cùng đỉnh núi."
"Ồ? Mua được chưa? Bọn họ muốn mua đất hoang cùng đỉnh núi nào?" Âu Dương Hoài An tùy ý hỏi.
"Kh mua được, bọn họ muốn mua chính là..."
Âu Dương Hoàn An nghe xong lời này vẻ mặt chút kh rõ ràng, nàng lại muốn mua chút đất hoang cùng tòa núi kia?
"Đại nhân quen biết hai kia ?"
"À, lần trước hai bọn họ bị tiểu nhị Trân Bảo Các tìm cướp đồ, đúng lúc bị ta gặp ." Âu Dương Hoài An nói xong thì .
Sau khi Âu Dương Hoài An , huyện thừa lại tới: "Đại nhân vừa hỏi ngươi cái gì?"
Quan sai lại trả lời.
Huyện thừa th chút kỳ lạ: "Đại nhân quen biết hai kia?"
Hai kia muốn mua tòa sơn mạch kia? Kia kh là núi đá ? Bọn họ mua để làm gì?
Huyện thừa quen biết với Ôn Gia Phú, biết Ôn Gia Thụy chính là tứ đệ của Ôn Gia Phú, mà ta nhận ra được Ôn Gia Thụy, bởi vì trên mặt Ôn Gia Thụy vết sẹo khiến khác ấn tượng khắc sâu.
Vấn đề này quan sai cũng kh lắm miệng hỏi, dù thì huyện lệnh đại nhân ở trong lòng bọn họ vẫn là bình dị gần gũi, hơn nữa lại trẻ tuổi, kh hề kiêu ngạo một chút nào .
Âu Dương Hoài An vì mau chóng hiểu biết toàn bộ huyện, ta còn kh hề kiêu ngạo, mà quan hệ thân thiết với mọi trong nha môn, ngay cả bà t.ử quét tước đều thể nói chuyện vài câu, biết heo nhà bà ta lần trước sinh được tám con heo nhỏ.
"Huyện lệnh đại nhân nói, lần trước Lôi đại nhân bắt về m tên du côn chính là cướp của hai cha con nhà kia."
Lôi đại nhân, chính là Lôi Lập, hộ vệ đắc lực của Âu Dương Hoài An võ nghệ cao cường.
Lần trước ta bắt được m tên du côn cùng tiểu nhị Trân Bảo Các cướp bóc ngọc thạch nguyên thạch của khác, việc này ta biết đến.
Huyện thừa đại nhân hỏi vài câu, phát hiện kh hỏi về nên kh hỏi lại nữa.
Gần đây ta nghẹn khuất đến hoảng sợ, do Âu Dương Hoài An nhằm vào khắp chốn, vì vậy ta muốn tìm ngoại thất của để sung sướng một chút.
Huyện thừa nh chóng rời khỏi nha môn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-90.html.]
Chỉ là được một nửa bước chân thì dừng lại, ngọc thạch nguyên thạch? Núi đá?
Giống như ta đã phát hiện ra một bí mật lớn!
Huyện thừa đại nhân kh đến chỗ ngoại thất nữa mà vội vàng ra khỏi thành.
Huyện thành, ở trong một tòa viện đẹp đẽ, Nạp Lan Cẩn Niên đang ngồi ở trong thư phòng vừa uống trà, vừa chờ Âu Dương Hoài An.
Sau khi Âu Dương hoài an tiến vào, thì tùy ý ngồi ở trên ghế bên cạnh Nạp Lan Cẩn Niên: "Hôm nay ở nha môn tới mua quặng ngọc thạch kia của ".
Bởi vì Nạp Lan Cẩn Niên là tự mua núi non kia ở chỗ Âu Dương Hoài An, nhưng lại quên nói cho phía dưới để cho bọn họ đăng ký tạo sách, cho nên nha môn cũng kh biết được chuyện này.
"Kh bán!" Nạp Lan Cẩn Niên kh chút nghĩ ngợi nói.
" biết kh bán! Nhưng đoán xem vừa th ai ở nha môn?"
" trở về kinh." Nạp Lan Cẩn Niên tùy ý đặt lại chén trà lên bàn trà đứng lên, kh hề một chút hứng thú nào với trò chơi suy đoán của Âu Dương Hoài An.
"Ở nha môn th tiểu nha đầu đang giúp chữa trị tay."
Nạp Lan Cẩn Niên nghe xong lời này mới về phía , một lần nữa ngồi xuống, ý bảo ta tiếp tục nói.
Nha đầu kia nha môn làm gì? Từ từ, vừa này nói muốn mua quặng ngọc thạch kia của ?
Âu Dương Hoài An lại cố ý treo : " về kinh làm gì? Là trở về cảm tạ thánh ân, phụng mệnh thành thân ?"
Nói xong lời cuối cùng, Âu Dương hoài an kh nhịn được vui sướng khi th gặp họa, nhận được tin tức là hoàng thượng vừa hạ chỉ tứ hôn!
Ha ha.
Nạp Lan Cẩn Niên chậm chạp kh muốn thành thân, thậm chí một chút ý muốn đều kh , vì tránh né Thái Hậu thúc giục thành hôn, l lý do trị tay mà tới huyện Ninh Viễn, đã gần một năm mà kh về kinh. Thái Hậu dùng ra đòn sát thủ, trực tiếp bảo hoàng thượng hạ chỉ ban Quách Minh Diễm cho .
Hôm nay cũng mới thu được tin tức.
Tuy rằng Nạp Lan Cẩn Niên tới nơi này chính sự, nhưng mà Thái Hậu kh hề biết!
Hoàng Thượng đã sớm mong Nạp Lan Cẩn Niên thành thân, thậm chí còn tặng m th phòng.
Một đôi mắt lạnh như băng của Nạp Lan Cẩn Niên nháy mắt hiện lên một tia lạnh lẽo, lạnh lùng : "Vui mừng như vậy , vậy để ta bảo hoàng hạ chỉ tứ hôn cho nhé?"
Âu Dương Hoài An cũng đã đính hôn từ nhỏ, lúc ta còn kh hiểu chuyện, đối tượng là biểu của . Mẫu thân thích cháu gái nhà mẹ đẻ này, chẳng qua từ nhỏ ta đã kh thích biểu này, vẫn luôn kh muốn thành thân. Mỗi lần ta nói từ hôn, mẫu thân ta lập tức khóc, còn buộc ta thành thân. ta dứt khoát theo Nạp Lan Cẩn Niên tới Ninh Viễn huyện làm một huyện lệnh nhỏ nhoi.
Âu Dương hoài an lập tức lúng túng. Kh biết vì , rõ ràng biểu ta hoàn mỹ, cho dù là dung mạo, gia thế, lễ nghi hay là tài học thì ở kinh thành đều là kh thể bắt bẻ, đối với cũng cung kính, nhưng mà ta lại kh muốn cưới: "Tiểu nha đầu kia tới nha môn để mua đất hoang cùng quặng ngọc thạch kia của . Nhưng mà bởi vì nha lại nói muốn ba vạn lượng, nàng kh đủ bạc nên kh mua. Lúc trước ta quên nói với phía dưới rằng núi đá kia ta đã bán ."
Nói xong, ta cầm l chén trà uống trà, ở nha môn bận rộn nửa ngày, ta khát nước muốn c.h.ế.t.
Nạp Lan Cẩn Niên kh trả lời vấn đề của ta, ánh mắt thâm sâu của đôi mắt lạnh kia về phương xa, kh biết đang suy nghĩ cái gì: "Lần sau nàng lại đến mua thì bán, một vạn lượng."
Quặng ngọc thạch kia ở trên tay nàng mới tác dụng.
Âu Dương Hoài An phun trà trong miệng ra.
Một vạn lượng, rẻ hơn tận hai vạn lượng!
Nạp Lan Cẩn Niên ghét bỏ ta một cái.
" mua!"
"30 vạn lượng!"
Âu Dương hoài an: "..."
Tiểu nha đầu kia mua thì một vạn lượng, mua thì 30 vạn lượng?
Đây là c khai trọng sắc khinh bạn!
Chưa có bình luận nào cho chương này.