Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 91:
"Thập Thất, kh là coi trọng tiểu nha đầu kia đó chứ?" Âu Dương Hoài An nghi ngờ nói.
Nạp Lan Cẩn Niên đứng lên, nhàn nhạt quét mắt ta một cái: " suy nghĩ nhiều , nàng mới bao nhiêu tuổi?"
Âu Dương hoài an nghĩ đến dáng vẻ tiểu nha đầu kia đúng thật khó làm ta nghĩ đến vấn đề kia, rõ ràng đã mười một tuổi mà còn chưa dậy thì.
"Vậy vì lại đối xử khác thường với nàng như thế?"
"Bổn vương đối xử khác thường với ai cũng cần lý do ? Bổn vương th nàng thuận mắt, kh được ?"
Âu Dương Hoài An: "..."
Nói như vậy, Nạp Lan Cẩn Niên là muốn bồi dưỡng nha đầu kia thành thân tín trung thành của ?
mà Nạp Lan Cẩn Niên th thuận mắt kh thành đệ tốt của thì chính là thành thân tín của !
Hơn nữa mỗi thân tín của này đều là vang d một phương.
Nha đầu kia tuổi còn nhỏ mà đã y thuật như vậy cũng là bản lĩnh, Âu Dương Hoài An lập tức cảm th bản thân đã hiểu đúng .
"Ta về kinh m ngày, động tĩnh bên này giao cho ".
Nói về chính sự, Âu Dương hoài an nhớ tới một chuyện: "M ngày hôm trước một là đại tướng thân tín của Hoài Nam xuất hiện ở huyện Ninh Viễn, sau khi của chúng ta phát hiện đã theo dõi ta. Nhưng mà sau đó lại bị mất dấu ở trấn trên, phương hướng của ta là đến Phùng gia thôn hoặc Ôn gia thôn. khi nào Hoài Nam vương biết ở trên núi hay kh?"
Nạp Lan Cẩn Niên híp híp mắt: "Kh khả năng."
nói ra lời này rời .
Trong xe ngựa.
"Thập Nhị." Nạp Lan Cẩn Niên trống rỗng gọi một tiếng.
nh một thân ảnh dừng ở vị trí ều khiển xe ngựa, này đeo mặt nạ màu xám bạc nên kh th rõ dung mạo: "Chủ tử."
"Đi ều tra bên cạnh Hoài Nam vương tên là Uy Viễn tướng quân."
"Tuân lệnh." Một bóng bay ra khỏi xe ngựa, nháy mắt biến mất ở trên đường lớn bên trong rừng rậm.
Nạp Lan Cẩn Niên lười biếng dựa vào vách xe ngựa, khóe mắt về phía ánh vàng trong một góc, mắt lạnh hơi trầm xuống.
Mẫu hậu sẽ kh vô duyên vô cớ tứ hôn.
duỗi tay ra, một quyền đ.á.n.h vào kh khí, quyển trục màu vàng nằm ở trong tay , cứ thế ném ra ngoài cửa sổ xe.
Trên xe ngựa chỗ bột phấn màu vàng theo gió bay hoà vào trong thiên nhiên.
thu tay lại, tầm mắt vừa lúc dừng ở trên cái hộp nhỏ được làm bằng trúc ở trên bàn nhỏ.
Băng lạnh trong mắt yên lặng mà dịu .
vươn tay, ngón tay sạch sẽ thon dài nhẹ nhàng mở cái hộp ra.
Chỉ th bên trong từng khối ểm tâm hình đóa hoa được xếp ngay ngắn chỉnh tề.
Dưới đáy hộp một tầng là trúc mới mẻ mới ngắt xuống, trên lá cây x biếc, lẳng lặng nở rộ nhiều đóa hoa trắng, như thơ như tr.
cầm l một khối ểm tâm bỏ vào trong miệng, mùi thơm ngọt của hoa quế nháy mắt tràn đầy trong khoang miệng.
Cứ thế buồn bực tan , tâm tình khẽ tốt lên.
Một nơi khác, sau khi Ôn Noãn cùng Ôn Gia Thụy rời khỏi nha môn, lập tức tìm môi giới, tìm được Phan Thế Xương.
Lần này ruộng bán, hơn nữa là ruộng của Tiền tú tài ở Tiền gia thôn, tổng cộng hai mươi mẫu ruộng tốt thượng đẳng, năm mẫu ruộng cạn, ruộng tốt thượng đẳng năm lượng bạc một mẫu, ruộng cạn ba lượng một mẫu.
Hơn nữa những ruộng này kh ở Tiền gia thôn, mà là ở Điền gia thôn, gần biên giới Phùng gia thôn, cách thôn bọn họ cũng kh tính quá xa.
Phan Thế Xương: "Những ruộng tốt cùng ruộng cạn này là do quan phủ tịch thu, sáng nay mới mang ra bán. Quan phủ quy định giá chính là năm lượng, nhưng mà loại phiến ruộng tốt này những môi giới chúng đều bán được sáu đến bảy lượng bạc một mẫu. vẫn kh nói ra ngoài, biết muốn, cho nên định hỏi qua muốn bao nhiêu, sau đó mới nói ra ngoài. Tin tức này nói ra ngoài, lập tức sẽ mua."
Bởi vì Phan Thế Xương quen biết với Ôn Gia Thụy, hơn nữa cho rằng muốn vài mẫu, đúng thật kh định kiếm bạc từ , vì vậy đã đưa ra giá thấp nhất nói cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-91.html.]
Đồng ruộng của nhà Tiền tú tài ? Ôn Gia Thụy chút do dự.
Ôn Noãn lôi kéo : "Cha, ruộng tốt cùng ruộng cạn đều mua. Khó được."
Ôn Gia Thụy nghe xong cũng kh bối rối nữa: "Được, vậy thì mua !"
Đã rẻ, lại là ở cùng một chỗ, đúng thật là khó được.
Phan Thế Xương kinh ngạc, chẳng lẽ làm chủ vẫn là tiểu nữ oa này?
"Mua bao nhiêu mẫu? Năm mẫu ?"
Ôn Noãn: "Toàn bộ. Còn đồng ruộng khác hay kh, cháu muốn mua nhiều một chút, đất hoang cũng được."
Ruộng của nhà Tiền tú tài khả năng về sau sẽ chút phiền phức, nhưng mà một số việc kh thể bởi vì sợ phiền phức mà lại kh làm, phiền phức thì càng giải quyết.
ít nhà bán ra một mảnh lớn ruộng tốt như vậy, trừ khi nhà nào là tham quan bị xét nhà, hoặc là địa chủ nào đó sinh ra đứa con phá nhà phá của, trong một đêm bán sạch tài sản, nếu kh đa số đồng ruộng bán ra đều là rải rác, nhiều nhất chính là hai ba mẫu liền thành một khối.
Nếu đ mua một khối, tây mua một khối, thì quản lý sẽ kh thuận tiện.
Quan trọng nhất chính là ruộng này vẫn là ở bên cạnh Phùng gia thôn, cách thôn bọn họ kh tính là xa, đường nhỏ trên đồng ruộng ba mươi phút là đến, chính là khi vận chuyển lương thực trở về chút phiền phức, đường lớn mất nửa c giờ.
Hơn nữa đây chính là ruộng của nhà Tiền tú tài!
Quả thật là thiên thời, địa lợi, hết giận!
Cho dù xa cũng mua!
Ôn Gia Thụy gật gật đầu: "Phan đại ca, ruộng của Tiền tú tài này chúng đều mua, gần với Ôn gia thôn chúng còn đồng ruộng khác kh?"
Phan Thế Xương thật sự quá kinh ngạc , Ôn Gia Thụy phát tài lớn ? Ruộng hơn một trăm lượng mà nói mua là mua, mua xong còn muốn mua nữa.
Ra tay hào phóng như vậy th thường chỉ những đại địa chủ mới !
Những thôn dân tích được chút bạc mà muốn mua đồng ruộng đều là mua một mẫu hai mẫu như vậy thôi.
". Nhị Lại T.ử thôn các bán một mẫu ruộng tốt nhưng mà muốn bảy lượng bạc một mẫu." Phan Thế Xương l ra một quyển đăng ký ùng một chồng bản đồ, l ra bản đồ phân bố đồng ruộng trấn Thăng Bình.
Trong tay một bản đồ phân bố một dãy đồng ruộng lớn, trên bản đồ phân bố vẽ đồng ruộng cùng thuỷ lợi của các huyện các thị trấn.
Những đồng ruộng đang bán ra đều dùng chu sa chấm vào một cái ểm đỏ.
"Kh đâu, tuy rằng chỉ một mẫu, nhưng trước tiên cứ mua ! Dù thì gần nhà." Tầm mắt Ôn Noãn kh nhịn được dừng ở m chấm trên bản đồ.
"Phan thế bá, cháu thể xem còn những đồng ruộng nào đang bán ra kh?" Ôn Noãn kh nhịn được hỏi.
"Đương nhiên thể, đều là cho khách xem vị trí cụ thể của mảnh ruộng muốn mua."
Ôn Noãn nghe xong lập tức kh khách khí mở ra xem.
Bản đồ vẽ thật sự kỹ càng tỉ mỉ, các thôn đều dùng đường cong phẩm chất bất đồng tách ra, làm vừa xem hiểu ngay.
Nhưng tính chuẩn xác chắc là kh cao, chỉ ghi chú trạng thái đồng ruộng, mỗi thị trấn là một cái.
Ôn Gia Thụy cũng ghé sát vào xem.
"Phan thế bá, ruộng này cũng đang bán ra ?" Ôn Noãn chỉ vào một ểm nhỏ khối bầu trời ở Phùng gia thôn.
"Đây là phùng địa chủ ở cạnh thôn các cháu đang bán ra năm mẫu ruộng hạ đẳng, bốn lượng bạc một mẫu. Nhưng ruộng này kh tốt!"
"Năm mẫu ruộng hạ đẳng này sản lượng sản xuất lương thực mỗi năm quá thấp, kh lãi, các cháu cũng đừng mua. Đến Phùng địa chủ còn từ bỏ là biết kh ruộng tốt, tuy nói là ruộng hạ đẳng, nhưng sản lượng kh khác gì đất hoang. Vì thế tốt nhất là đừng mua!"
Ôn Noãn kh thèm để ý: "Kh đâu, nếu kh trồng được lương thực thì kh trồng lương thực nữa là được."
Phan Thế Xương lắc lắc đầu, kh trồng lương thực thì mua đất làm gì, như thế kh lãng phí bạc ?
Ôn Noãn lại chỉ một ngọn núi ở Phùng gia thôn: "Đỉnh núi này cũng là bán , bán thế nào?"
"Cái này tốt nhất kh nên mua! Đây cũng là của nhà Phùng địa chủ, giá cả giống với đất hoang, một lượng bạc một mẫu, nhưng mà đỉnh núi này đã khai hoang được bốn năm, đã dưỡng bốn năm đều kh trồng ra được cái gì, trồng cái gì cũng kh sống, mua đất, khai hoang trả cho ta tiền c, hạt giống cũng mất tiền, Phùng địa chủ cũng đã đầu tư hơn hai trăm lượng bạc, thế mà bốn năm một văn cũng kh kiếm được trở về!
Chưa có bình luận nào cho chương này.