Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nông Nữ Sau Hòa Ly, Vừa Làm Giàu Vừa Nuôi Con

Chương 35: Phụ nhân cãi vã

Chương trước Chương sau

Đại Lang kh biết l đâu ra dũng khí, phồng má lên đến trước mặt Vương Đại Loa, từng chữ từng câu nói: “Chúng ta chính là keo kiệt, chính là kh thu khoai lang của các ngươi, nếu các ngươi cảm th kh vừa mắt, đại thể nhà khác bán! Chẳng ai ngăn cản các ngươi cả!”

Vương Đại Loa bỗng chốc bật dậy khỏi mặt đất, chỉ vào mũi Đại Lang mà mắng: “Cái thằng nhãi r chưa mọc l, dám nói chuyện với lão nương ta như vậy ?!”

Giang Mậu che Đại Lang lại phía sau, trừng mắt Vương Đại Loa chằm chằm. Tiền thị và Lưu Hạnh Phương vừa th Giang Mậu như vậy thì kh dám nói gì nữa, cả đầy cơ bắp cuồn cuộn thế kia, nếu thực sự ra tay, chắc họ nằm liệt giường m ngày mất.

Những dân làng khác th vậy nhao nhao hò hét: “Mau , đứng c ở đó còn làm lỡ chuyện bán khoai lang của chúng ta!”

“Đúng vậy, chỉ biết ăn vạ, ai thèm chịu cái trò này của ngươi!”

Sắc mặt Vương Đại Loa cứng đờ, trong miệng lẩm bẩm mắng chửi, trong lòng hậm hực nghĩ, xem ra hôm nay kh gì tốt lành , chi bằng về nhà trước, sớm muộn gì cũng cơ hội trừng trị bọn họ.

Nói , thị nhấc gánh lên, kết quả tay chợt trượt, giỏ tre đổ nghiêng trên đất, khoai lang rơi hết ra ngoài. Vương Đại Loa th khoai lang lăn đầy đất, vừa xấu hổ vừa tức giận.

“Trời đất ơi! Vương Đại Loa, lòng ngươi thật đen tối! Cái thứ khoai lang thối nát này ngươi còn dám đem ra bán?” Một dân làng tinh mắt kinh ngạc thốt lên.

“Thôn trưởng vừa mới nói xong, kh được l hàng dởm thay hàng tốt, ngươi thế này…” Bọn họ kh biết nên nói gì.

“Ba nhà các ngươi đừng nói là đều mang khoai lang thối nát chứ, đây kh là cố ý ghê tởm khác ? May mà ta kh thu hàng của các ngươi.”

Lưu Hạnh Phương và Tiền thị th cũng bị vạ lây, lập tức chột dạ la lớn: “Xí! Các ngươi bớt nói lung tung , chúng ta mang toàn là khoai lang mới thu hoạch đ!”

“La cái gì mà la, mới hay kh thì đổ ra xem kh sẽ biết ?”

“Chỉ ba các ngươi tốt đến nỗi muốn mặc chung một cái quần, loại chuyện thất đức này thể thiếu phần đứa nào trong các ngươi chứ?”

“Để ngươi ăn nói lung tung, lão nương ta xé nát cái mồm thối của các ngươi!” Lưu Hạnh Phương nổi giận, vươn tay định đánh phụ nhân vừa nói.

phụ nhân kia cũng kh dạng vừa, huống hồ đã sớm kh ưa m họ, cũng ra sức túm tóc Lưu Hạnh Phương.

Đại Lang chớp l thời cơ, một cước đá đổ giỏ khoai lang của Lưu Hạnh Phương và Tiền thị xuống đất. Quả nhiên đúng như dân làng dự đoán, dưới đáy giỏ toàn là khoai lang thối nát.

Ba vừa mắng Đại Lang vừa đánh nhau với phụ nhân, vẻ kh thể phân thân.

“Tất cả dừng tay cho ta!” Giang Liên Chính và con trai cả của cũng gánh khoai lang đến, th cảnh này tức đến da đầu căng chặt. M phụ nhân lập tức rụt tay về.

Giang Liên Chính bước tới đống khoai lang thối lăn lóc trên đất, trầm giọng nói: “Đây chính là chuyện tốt mà các ngươi đã làm!”

M sắc mặt đỏ bừng, ấp úng nói: “Thôn trưởng, đây kh là lúc lựa kh , những củ khoai lang này cũng kh tính là thối nát, vẫn thể ăn được mà.”

Giang Liên Chính bực bội, kh muốn dây dưa với bọn họ nữa, nói thẳng: “Đừng nói với ta những lời vô dụng này, đúng là một con chuột làm rầu cả nồi c. Nếu các ngươi nói khoai lang này thể ăn được, vậy thì mang về nhà tự ăn , đừng ở đây chướng mắt nữa. Ta nói cho các ngươi biết, sau này nhà họ Giang bất kỳ chuyện tốt nào các ngươi cũng đừng hòng!”

Ba trong lòng tức giận, kh chỉ là m củ khoai lang thối thôi mà đáng để nổi giận như vậy? Còn nói cái gì mà nhà họ Giang chuyện tốt, thể chuyện tốt gì chứ, kh ngờ thôn trưởng cũng là một kẻ ăn nói lung tung.

Tuy nhiên, ba kh dám để lộ chút nào ra mặt, thu dọn giỏ tre, nhấc gánh lên xám xịt rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-sau-hoa-ly-vua-lam-giau-vua-nuoi-con/chuong-35-phu-nhan-cai-va.html.]

Dân làng theo bóng lưng ba , khạc mạnh một tiếng, đồ thất đức!

Đi trên đường, Vương Đại Loa bỗng nhiên nghĩ ra ều gì đó, ném gánh xuống đất, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cái lũ tiện nhân nhà họ Giang đó là cố ý, tại sớm kh nói kh thu khoai lang của chúng ta, chúng ta vất vả gánh từ xa đến, bọn họ lại nói kh cần nữa, ta xí, hại chúng ta chạy chạy về uổng c!”

Lưu Hạnh Phương cũng khạc một tiếng, cùng Vương Đại Loa mắng chửi, lúc thì mắng nhà họ Giang kh giữ đạo đức, lúc thì nói thôn trưởng nhắm vào bọn họ.

thì thị cũng chẳng hề cảm th mang một giỏ khoai lang thối nát là lỗi gì.

Tiền thị trong lòng chuyện, nghe hai kia lải nhải mắng chửi tâm trạng càng tệ hơn. Nếu kh Vương Đại Loa xúi giục thị cố ý gây ghê tởm cho Giang Phù, thị đã chẳng nghĩ đến chuyện cho khoai lang thối vào.

Thị đã cam đoan chắc nịch với chồng , nói rằng bán được tiền sẽ mua rượu cho uống, bây giờ thì hay , còn kh biết về nhà sẽ bị giáo huấn thế nào.

Tiền thị càng nghĩ càng sợ, kh nhịn được lên tiếng oán trách: “Ta sớm đã nói đừng cho khoai thối vào , các ngươi cứ kh nghe, nếu nghe lời ta, lẽ tiền đã vào tay .”

Tiền thị kh nói thì thôi, vừa nói ra lại khiến Vương Đại Loa nhớ đến chuyện con trai Tam Trụ nhà đánh nhau với Giang Cẩu Đản.

Lập tức cãi lại mỉa mai: “Ta nói xem Giang Cẩu Đản nhà ngươi lại vô dụng đến thế, hóa ra đều là do cái loại nương như ngươi dạy ra, toàn là đồ mã hậu pháo, chuyện gì là biết đổ v cho khác!”

“Ta xí, Vương Đại Loa, ngươi còn mặt mũi mà nói con Cẩu Đản nhà ta, ai mà chẳng biết hôm đó nhà họ Giang tuyển , là cái thằng ngu Tam Trụ kia mồm miệng phun phân chọc giận ta, còn liên lụy con Cẩu Đản nhà ta, ngươi cái mặt nào mà dám la lối với ta!” Dám nói con trai thị vô dụng, Giang Tam Trụ mới là đồ ngu ngốc.

Lưu Hạnh Phương th nội bộ lục đục, vội vàng khuyên giải, nhưng Vương Đại Loa và Tiền thị cứ chăm chăm mắng chửi con trai của , đó đều là bảo bối quý giá của họ, kết quả là hai càng mắng càng hăng, kh nhịn được động thủ.

Lưu Hạnh Phương kéo cũng kh ra, còn kh cẩn thận bị cào m cái, trong lòng bực bội, nhấc gánh lên thẳng, mặc kệ bọn họ, đánh c.h.ế.t cũng đáng đời, chẳng liên quan gì đến thị.

Nếu kh kh hòa hợp được với những khác trong làng, thị đã chẳng muốn ở cùng hai này, một kẻ ồn ào một kẻ nhu nhược.

Trước cửa nhà họ Giang, việc cân khoai lang diễn ra trật tự, dân làng nhận được tiền đều hớn hở vui mừng, tuy nhiên niềm vui là của họ, chẳng liên quan gì đến Tiền thị và Vương Đại Loa.

Hai này chính là đang vung quyền cước, cào cấu nhau một cách náo nhiệt.

Cho đến khi những dân làng bán khoai lang bắt đầu tản , từng tốp hai ba trở về nhà, hai kia sợ bị dân làng chèn ép chê cười, ngầm hiểu dừng tay, hung hăng liếc nhau một cái, mới bực bội nhấc gánh về nhà.

Lưu Hạnh Phương ở nhà quen thói ngang ngược, ngay cả trong nhà th thị gánh khoai lang nguyên vẹn trở về, trong lòng thắc mắc cũng kh hỏi gì, nói kh chừng còn bị mắng ngược lại, ai cũng kh muốn rước l ều xui xẻo.

Chồng của Vương Đại Loa chỉ giỏi mồm mép, mắng thị một trận té tát cũng yên.

Tiền thị thì khác hẳn với họ, thị một thân một chạy nạn đến đây, kh nhà nương đẻ làm chỗ dựa, bình thường trong nhà thường xuyên đánh mắng thị, ngay cả con dâu cũng dám sai bảo thị.

Tiền thị vừa gánh hai giỏ khoai lang run rẩy bước vào sân, chồng thị là Giang Ma Tử đã từ trong nhà bước ra, th số khoai lang được gánh về, giận dữ nói: “Cái bà vợ này ngươi dám lừa ta ?”

Còn chưa đợi Tiền thị nói, nắm đ.ấ.m cứng như đá của Giang Ma Tử đã giáng xuống thị. Tiền thị nhất thời khóc thét.

Giang Cẩu Đản bước ra một cái, chán nản bịt tai quay vào nhà, ngày nào cũng cãi vã kh ngừng, thật đúng là ảnh hưởng đến giấc ngủ của !


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...