Nông Viên Tự Cẩm
Chương 138:
Dư Tiểu Thảo đã hoàn toàn yên tâm, nàng kích động ôm l mèo con vàng hôn mạnh m cái, nói: " thể hóa thành thực thể? Vậy nghĩa là năng lực của ngươi đã tăng lên kh ít kh? Tốt quá, Bánh Trôi Nhỏ. Ngươi đúng là phúc tinh của ta mà! Cảm ơn ngươi!"
Tiểu Bổ Thiên Thạch chút xấu hổ, kh tự nhiên kêu lên: [Đi ra, ra! Tương lai ta sẽ biến thân thành con gái đ, ngươi cái đồ đồng tính nữ này... ]
"Hi hi..." mèo con ngại ngùng, Dư Tiểu Thảo kh nhịn được bật cười.
" , vậy?" Tiểu Liên nằm bên cạnh giật tỉnh dậy, xoa xoa đôi mắt buồn ngủ, m.ô.n.g lung hỏi.
"Kh... Kh gì!" Tiểu Thảo vội vàng cất vòng tay ngũ thải thạch , nhét con mèo vàng mini vào trong chăn của , giả vờ như vừa mới tỉnh lại nói: "Nằm mơ cười đến tỉnh lại..."
"Giấc mơ đẹp gì mà làm vui đến thế này vậy?" Tiểu Liên trở nằm đối diện với nàng.
Dư Tiểu Thảo vội vàng nhắm mắt lại, ra dáng mệt mỏi, trả lời lại một câu: "Kh nhớ nữa ..."
Sợ Tiểu Liên tiếp tục truy hỏi, nàng cố ý thả nhẹ hô hấp, vờ như đã ngủ . Giả bộ một lúc, kh biết đã thật sự ngủ mất vào lúc nào...
Trả năm lượng bạc, tiền trong nhà cũng kh còn dư lại bao nhiêu, ba mẫu khoai lang đỏ tới tháng năm mới thể trồng tiếp, đợi hơn nửa năm mới được thu hoạch. Hơn nửa năm này, cả nhà làm mà sống đây?
Dư Tiểu Thảo nghiêm túc tính toán cách để thể kiếm tiền, ngoài hai con thỏ hoang còn dư lại sau khi làm tiệc rượu trong phòng bếp ra, còn năm cây cải trắng, m củ củ cải. Bột mì còn khoảng một cân, bột kê còn khoảng hai ba cân. Bột khoai lang đỏ còn nhiều nhất nhưng cũng chưa tới năm cân. Dưới hầm ở hậu viện còn hơn năm mươi cân khoai lang đỏ mà bà ngoại đưa tới, nếu như ăn uống tiết kiệm một chút, thể chống đỡ được hơn một tháng.
Tiền bạc trong nhà chỉ còn hơn bốn mươi đồng. Còn hai con thỏ hoang, bọn họ nhịn ăn đem lên chợ ở thị trấn cũng sẽ bán được hơn hai trăm hai mươi văn tiền.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mùa đ tuyết rơi nhiều thành họa, mặc dù triều đình cũng đã cố gắng bình ổn giá cả, nhưng nhân dân vẫn trải qua những ngày tháng khó khăn.
Dư Tiểu Thảo cũng th vật giá vào đầu mùa xuân đã cao lên so với lúc nàng vừa xuyên tới kh ít. Trước tiên ví dụ như tiệm lương thực , trước kia bột kê, bột gạo và lương thực thô chỉ hai văn tiền nửa cân, bây giờ thì tới ba bốn văn tiền; tinh bột mì năm ngoái chỉ năm văn tiền nửa cân, bây giờ thấp nhất cũng chừng tám văn tiền, gạo thì khỏi nói; lúc giá cao nhất thì lên tới tận mười lăm văn tiền nửa cân đ. Thịt heo bây giờ ba mươi văn tiền nửa cân, trứng gà gì đó cũng lên giá kh ít.
Tính ra trong nhà chỉ còn dư gần hai trăm sáu mươi văn, lương thực cần thiết cho cả nhà sử dụng một tháng ít nhất cũng hơn năm mươi cân, mua lương thực phụ cũng kh đủ. Haizz... Khó trách phần lớn ở trong thôn tới cuối năm cũng kh dám dùng bột mì!
Theo nàng th, chỉ cố gắng tiết kiệm là kh đủ, tìm ra mới được!
Liễu thị cũng biết đạo lý miếng ăn núi lở, nàng tìm được một việc giặt quần áo cho ta ở thị trấn, ba ngày một lần, buổi sáng ra ngoài, buổi chiều tới giờ Thân mới trở về, mỗi lần được hơn mười lăm văn tiền. Thời tiết đầu mùa xuân ở phương Bắc vẫn còn khá rét buốt, tay của Liễu thị vì ngâm trong nước lạnh quá lâu, ng đến vừa đỏ vừa sưng, ngón tay bị chóc da chảy máu, khiến Tiểu Thảo th vô cùng đau lòng.
Mỗi ngày khi Liễu thị trở về, Dư Tiểu Thảo đều sẽ dùng nước pha nước của Tiểu Bổ Thiên Thạch, đun nóng để cho nàng ngâm tay ngâm chân. Dưới sự chữa trị của nước linh thạch, kh tới m ngày, những vết nứt trên tay của Liễu thị cũng đã khỏi hẳn, vết chai trên tay cũng biến mất, một đôi tay được chăm sóc trắng trẻo mềm mại, kh còn sợ sẽ bị chóc da nữa.
Khi mẹ làm kiếm sống, Dư Tiểu Liên đã đảm đương tất cả việc nhà, nhặt củi, nấu cơm, giặt quần áo, quét sân, giống y như một bà quản gia nhỏ. Lúc rảnh rỗi, nàng sẽ ngồi dưới ánh mặt trời ấm áp thêu hà bao, khăn tay để thêm chút ít phụ giúp gia đình.
Kỹ năng thêu thùa của Dư Tiểu Liên cũng kh thua kém Liễu thị bao nhiêu, nhưng lúc trước ở Dư gia bận rộn xoay vòng vòng, tới mức kh thời gian thùa thêu này nọ.
Dư Tiểu Thảo khâm phục cô bé chỉ mới tám tuổi này, kiếp trước cũng chỉ là một đứa bé mới học lớp hai tiểu học, đã thể dùng bả vai gầy yếu của gánh vác hơn phân nửa việc trong nhà.
Kể ra Tiểu Thảo hẳn nên gọi nàng là "tỷ". Nhưng lúc chủ nhân cơ thể này còn sống cũng chưa từng gọi như vậy. Nguyên nhân là vì nghe nói lúc Liễu thị sinh con, trong tình huống luống cuống, bà mụ cũng bị rối loạn lên hết, kh xác định được ai là chị ai là em.
Sau đó, Tiểu Thảo vẫn luôn bệnh tật yếu ớt, Tiểu Liên thì tương đối hiểu chuyện cho nên vẫn luôn chăm sóc nàng, thương yêu nàng. Từ đó nhà bèn gọi Tiểu Liên là đại nha đầu, Tiểu Thảo đương nhiên trở thành đứa nhỏ hơn.
Nhưng Tiểu Thảo vẫn luôn cho là lớn hơn, sống c.h.ế.t kh chịu gọi chị Tiểu Liên. nhà cũng chiều theo nàng...
Chưa có bình luận nào cho chương này.