Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nông Viên Tự Cẩm

Chương 139:

Chương trước Chương sau

Sau khi sửa sang lại, nhà cũ một khu vườn lớn, tr vườn ít nhất cũng một nửa mẫu đất. Hậu viện mở ra một cái cửa nhỏ, nối thẳng với cái ao sau nhà. Cuối đ đầu xuân ít nước mưa, mặt nước trong ao thấp, bên bờ để trống kh ít đất màu mỡ. Tiểu Thảo cũng đã suy nghĩ sẽ sử dụng m mảnh đất hoang phía sau nhà này .

Ở hiện đại, nhà kính chăm sóc, rau củ hầu như đều kh tính theo mùa nữa, một năm bốn mùa muốn ăn loại rau củ gì cũng thể vào siêu thị mua. Nhưng ở cổ đại, thời tiết vào mùa đ và đầu xuân là lúc rau củ thiếu thốn, muốn ăn chút rau x tiền cũng kh mua được. Lúc này, nếu như thể trồng được rau củ x non, nhất định thể bán được với giá cao.

Bởi vì ều kiện hạn chế nên chắc c Tiểu Thảo kh thể làm ra được nhà kính lớn và nhà ấm, cũng kh ý định sẽ làm. Nàng cơ bản đã khẳng định rằng Hoàng thượng đương triều cũng là xuyên kh giống nên kh muốn làm ra vài thứ khác . Dù nàng cũng đã quyết định sẽ "âm thầm đại phát tài" !

Nhưng mà, nàng cũng thể lợi dụng nhiệt độ trong phòng để chăm sóc cho cây nảy mầm trước, sau khi trời ấm áp thì đem ra vườn. Cứ như thế, rau củ trồng được chắc c sẽ đưa ra thị trường sớm hơn loại rau củ đầu xuân.

Đang lúc nàng hứng thú bừng bừng lựa chọn các loại hạt giống để gieo xuống đất, Tiểu Bổ Thiên Thạch bỗng dưng lầm bầm bên tai nàng: [Cần gì phiền phức như vậy? L nước tắm của bản thần thạch ngâm hạt giống một chút, vừa thể chống lạnh vừa thể chống sâu bệnh, còn thể rút ngắn thời gian trưởng thành của rau củ nữa... ]

Dư Tiểu Thảo nghe th thế thì trong lòng vui mừng như ên, ẵm thân thể xinh xắn mềm mại của Bánh Trôi Nhỏ lên hôn mạnh một trận, chọc cho Tiểu Bổ Thiên Thạch liên tục kháng nghị.

Bây giờ, Tiểu Bổ Thiên Thạch đã dùng hình dáng con mèo nhỏ thường xuyên xuất hiện trong nhà. Nếu ai hỏi tiểu gia hỏa này từ đâu ra, Dư Tiểu Thảo sẽ giải thích là lúc nhặt củi ở chân núi, th mèo con sắp c.h.ế.t rét nên tốt bụng mang nó về.

Cả nhà đều tốt bụng đón nhận con mèo vàng nhỏ vô cùng kiêu ngạo này. Tiểu Bổ Thiên Thạch trở thành sủng vật được hoan nghênh thứ hai trong nhà sau Tiểu Bào Tử.

Nhưng Tiểu Bổ Thiên Thạch ta, ngoài chủ nhân của là Dư Tiểu Thảo, căn bản kh thèm để các thành viên khác vào mắt. Chuyện mà nó thích làm nhất mỗi ngày chính là nằm ngủ say trên đỉnh đầu rối bù của chủ nhân. từ xa giống như Tiểu Thảo đang đeo một món đồ trang sức màu vàng trên đầu vậy.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Biết Tiểu Bổ Thiên Thạch thể cải tạo hạt giống, Dư Tiểu Thảo mừng rỡ như ên: "Bánh Trôi Nhỏ, ngươi thật sự chính là phúc tinh của ta đó! Ta lập tức sẽ xử lý vườn rau..."

Dưới ánh mắt kinh ngạc của cha và Tiểu Liên, Dư Tiểu Thảo bắt đầu xới đất.

Bánh Trôi Nhỏ thong thả bên chân nàng, âm th trong miệng chỉ Tiểu Thảo nghe th: [Nếu như kh vì giúp ngươi thể giải trừ giam cầm của Linh Tổ nương nương, ta cũng kh thèm để ý tới ngươi làm gì! Buổi tối còn chữa chân cho cha của ngươi, còn ngâm hạt giống nữa, ta cần bổ sung linh lực, nhấn mạnh yêu cầu ngươi để ta vào trong vại nước... ]

Tiếp xúc với nước càng nhiều càng lợi cho việc khôi phục pháp lực của nó. Ngày thường, Dư Tiểu Thảo đều ngâm nó trong bình, nó đã muốn tắm ở cái vại nước trong sân từ lâu .

Cuối cùng Dư Tiểu Thảo cũng chịu thua lời nói dài dòng như Đường Tăng của nó, tháo ngũ thải thạch trên tay xuống, ném vào trong vại nước. Mèo con l vàng nhẹ nhàng nhảy lên vại nước, ngồi ở bên trên mép vại, cái đuôi vẫy tới vẫy lui. Tiểu Thạch đầu lo sợ tiểu gia hỏa kh cẩn thận mà rơi vào trong vại. Mà từ nay về sau, nước sinh hoạt trong nhà Tiểu Thảo, cho dù là rửa rau hay giặt quần áo, cũng đều sử dụng nước linh thạch.

"Bây giờ mọi xới đất làm gì vậy?" Liễu thị làm về, tay ng đến ửng hồng, th hai chị em và Dư Hải đang quỳ ngồi ở trong vườn, hứng thú bừng bừng xới đất thì kỳ quái hỏi.

Bây giờ Dư Hải bu quải trượng ra cũng đã thể được m bước , tâm trạng của tốt, lúc hai đứa con gái nói muốn xới đất trồng rau, kh nói hai lời đã lập tức tới giúp đỡ. nhặt rễ cỏ từ trong đất ra ném sang một bên, ngẩng đầu lên nói: "Thảo Nhi định trồng rau củ ở cả tiền viện và hậu viện, về sau trong nhà cũng kh cần lo kh gì ăn. Con gái nhà chúng ta thật là giỏi giang!"

Liễu thị vừa bực vừa buồn cười nói: "Trồng rau thì đương nhiên trồng , nhưng mà lúc này vừa mới đầu tháng Hai, nước trong vại buổi tối còn thể bị đóng băng, còn chưa thể gieo mầm được đâu, vội vã xới đất để làm gì?"

"Rảnh rỗi quá cũng chán, xới đất lên trước để đó cũng được mà!" Nói tới nu chiều con, Dư Hải nhận thứ hai thì kh ai dám nhận thứ nhất, trước kia cho dù khó khăn thế nào, trước yêu cầu của con, luôn nghĩ đủ mọi cách để thỏa mãn. Huống chi chỉ là loại chuyện như xới đất trồng rau này?

Liễu thị kh cách nào với bốn này, cũng cuốn tay áo lên lật đật tham gia vào hàng ngũ xới đất. Vào lúc chạng vạng tối, năm sào đất ở tiền viện, trừ giữ lại một con đường nhỏ để thì cũng đã xới xong hết.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...