Nông Viên Tự Cẩm
Chương 220:
" thể! Tiền trong túi ta, đó là ta cực cực khổ mới kiếm được, lại là trộm?"
"Đúng vậy, đúng vậy! Vu cáo cũng là phạm tội!"...
Đôi mắt trong suốt của Tiểu Thảo, đảo qua trên mặt mỗi , cất giọng nói hữu lực: "Kh sai! Đạo lý giống nhau, tiền trên đại ca ta, là lúc ta và cha ta này vài lần tới trấn trên đưa đón tiểu đệ, thuận tiện tới thăm đại ca, cho chi tiêu! Kh nghĩ tới đại ca ta dù một xu cũng kh nỡ tiêu, đều giữ lại, còn rước l tai họa như vậy!"Mắt tam giác vẩn đục của Chương Đ Minh khinh thường liếc mắt quét nàng một cái, nói: "Tiểu nha đầu, nói dối cũng dùng đầu óc! Nếu nhà ngươi tiền thì sẽ kh đưa con tới đây làm học nghề! M ngày lại đưa m chục văn tiền để tiêu vặt, ngươi coi tất cả mọi đều kh đầu óc ?"Đối mặt ánh mắt nghi hoặc của mọi , Tiểu Thảo kh chút hoang mang, thong dong bình tĩnh nói: "Nửa năm trước, lẽ nhà ta kh năng lực này! Nhưng bây giờ! Tuy rằng chúng ta kh thể so với Chưởng quỹ Chương làm mua bán lớn, chỉ làm ăn nhỏ ở bến tàu, một ngày hai ba trăm văn tiền thu vào vẫn ! Ngươi nói, với đại ca mỗi bữa đều ăn kh đủ no, đưa chút thức ăn và tiền bạc, chẳng lẽ kh được ?"Trong đám đột nhiên truyền ra giọng nói, lớn tiếng nói: "Ta nhận ra tiểu cô nương này, nàng bán món thịt một văn tiền ở bến tàu, lúc ta làm khuân vác thuê ở bến tàu, đã từng mua món kho nhà nàng.
Tiểu Thảo cô nương làm món kho cực ngon, làm ăn cực tốt, chậm một bước sẽ kh giành được, đến nơi là bán hết!"Giọng nói này, chứng thực tính chân thật trong lời nói của Tiểu Thảo.
Nàng lại tiếp tục nói: "Chưởng quỹ Chương, xâu tiền trong tay ngươi, đều là ta tự tay đưa từng xâu từng xâu tới đâu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Dây là chỉ các loại màu mẹ ta dùng thêu hoa dư xoa thành, hai lần tới đưa tiền, một lần thức ăn, tiểu nhị trong tiệm các ngươi đều biết...""Lần trước ta và bạn cùng trường cùng nhau dạo phố, ngang qua tiệm đồ gỗ, còn để lại cho đại ca hai mươi đồng nữa..." Tiểu Thạch Đầu lại cao giọng nói lần nữa. .
"Ta và đệ đệ đưa đến đây cộng lại, tổng cộng là một trăm bảy mươi văn tiền, nhiều hơn một văn tiền đều xem như là của trong tiệm các ngươi!" Tiểu Thảo đối với số lượng tiền đồng tin tưởng, l trình độ tiết kiệm của đại ca nàng, kh chuyện đặc biệt, hẳn là sẽ kh động vào số tiền đồng này. Chưởng quỹ Chương bỏ xâu tiền nằm lên trên lòng bàn tay, trong lòng thầm đếm một chút, quả nhiên kh nhiều kh ít vừa đúng một trăm bảy mươi văn tiền.
Vốn dĩ, số tiền này kh ở trong tay , sau khi uống say đ.á.n.h Dư Hàng đến miệng phun m.á.u tươi hôn mê bất tỉnh, mới lục soát ra ở trong phòng .
Hôm nay nhà Dư Hàng tới đòi lời giải thích, mới hấp tấp mang ra l cớ. Mọi vây xem, th sắc mặt hơi hơi thay đổi, ở gần, tự nhiên th rõ xâu tiền đồng, đúng như lời Tiểu Thảo là dây thêu năm màu, trong lòng dần dần lại chuyển qua Tiểu Thảo bên này. Chưởng quỹ Chương vẫn ngang ngược nói: "Hừ! Một đám ở quỷ nghèo nhà quê, một đồng tiền hận kh thể bẻ thành hai nửa hoa, thể bỏ ra cho Dư Hàng hơn một trăm văn tiền làm tiêu vặt tiền? Tiểu cô nương, nói dối sau khi xuống địa ngục sẽ bị rút lưỡi!""Chưởng quỹ Chương, vu khống hãm hại sau khi c.h.ế.t sẽ vào lồng hấp, xuống chảo dầu!" Con ngươi đen nhánh như bầu trời đêm của Tiểu Thảo, lóe lên chút ánh sáng lạnh lẽo, khiến kh nhịn được rùng ,"Hơn nữa, mỗi tháng một hai phần lễ vật bái sư thư viện Vinh Hiên cho tiểu đệ, nhà của chúng ta còn thể bỏ ra, lại kh thể bỏ ra được hơn một trăm văn tiền cỏn con này?"Mọi lúc này mới chú ý tới, bé trai nhỏ nhất của nhà này, trên đúng là quần áo thống nhất được ban vỡ lòng của thư viện Vinh Hiên phát, kh khỏi nghiêm nghị kính nể.
Thư viện Vinh Hiên, kh là nào nơi cũng thể tùy tiện vào, bên trong tàng long ngọa hổ, nghe nói nhiều nhà đại quan c hầu trong kinh thành, đều muốn vào nữa!Lúc cháu trai nhỏ của lão gia Tri phủ phủ Tân Vệ, th qua khảo sát tiến vào ban vỡ lòng, còn mở tiệc chiêu đãi khách khứa bốn phía nữa! Vậy bé này chẳng là, cùng trường với cháu trai của lão gia tri phủ ? Nếu như làm một đơn kiện bẩm báo lão gia tri phủ chỗ đó, chỉ sợ Chưởng quỹ Chương này cũng kh thể giải quyết êm đẹp được!"Thư viện Vinh... !Vinh Hiên thì giỏi lắm à? Đừng nói thư viện Vinh Hiên, dù là... !Thái T.ử phạm pháp, đều tội như thứ dân nữa đó! nhà học sinh thư viện Vinh Hiên, là thể trộm đồ vật?" Chưởng quỹ Chương ngoài mạnh trong yếu, ý đồ dùng càn qu để lừa gạt cho qua!"Chưởng quỹ Chương, ngươi làm chứng minh chỗ tiền đồng là vị tiểu ca này trộm?" Trong đám một thiếu niên tuấn mỹ mặc áo màu trắng văn sinh, rốt cuộc kh nhịn được mở miệng.
Nếu Tiểu Thảo tâm tình qua, nhất định thể nhận ra thiếu niên đó là cháu trai nhỏ của viện trưởng tham ăn của thư viện Vinh Hiên - Viên Duẫn Hi. Con mắt của Chưởng quỹ Chương vòng vo m cái, đảo mắt nói: "Vậy cũng kh ai thể chứng minh, số tiền đồng này kh Dư Hàng trộm!"Dư Tiểu Thảo nhướng mày, cười lạnh một tiếng nói: "Nếu ta thể chứng minh số tiền đồng này kh trộm mà , Chưởng quỹ Chương sẽ làm gì?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.