Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nông Viên Tự Cẩm

Chương 221:

Chương trước Chương sau

"Cái này ..." Chưởng quỹ Chương nhíu mày một cái, chần chờ.

Đam Mỹ Cổ Đại"Số tiền đồng này, là ta bán thịt kho kiếm được.

Trên tiền đồng tất nhiên sẽ dính một ít dầu, xin nhờ vị thúc bá nào bưng giúp một chậu nước ấm tới." Dư Tiểu Thảo cũng kh , ánh mắt về phía vây xem. Đám vây xem lặng im một trận, kh ít cố kỵ Chưởng quỹ Chương, đều tránh tầm mắt của Tiểu Thảo. Trong lòng Tiểu Thảo bị một trận lạnh băng xâm nhập, bất luận thời đại nào khi đối mặt với thế lực ác, gan đứng ra, thật sự quá ít quá ít!Viên Duẫn Hi quay vào thư phòng cửa hàng cách đó kh xa, xắn tay áo bưng một chậu nước ấm tràn đầy từ bên trong ra, lại lần nữa chen vào đám : "Tiểu Thảo cô nương, nước ấm đây!"Dư Tiểu Thảo cảm kích vị thiếu niên xinh đẹp lại lòng tốt này, nói với lời cảm ơn tự đáy lòng, đoạt l một chuỗi tiền đồng từ trong tay Chưởng quỹ Chương, tiếp tục nói: "Ta bỏ chỗ tiền đồng này vào trong nước, nếu váng dầu nổi lên, chứng minh ta lời nói kh sai, chỗ tiền đồng là ta đưa tới cho ca ca."Vừa nói, nàng cởi bỏ xâu tiền đồng, ném toàn bộ tiền đồng vào trong chậu nước.

Quả nhiên, trong nước ấm nổi lên váng dầu như cầu vồng.

vây xem dùng ánh mắt tràn ngập khiển trách và chán ghét về phía Chưởng quỹ Chương. Chưởng quỹ Chương còn muốn tiếp tục giảo biện: " váng dầu nổi lên đã thể chứng minh tiền là của các ngươi? Nói kh chừng chỗ tiền đồng này do bán thịt trả cho chúng ta! Chương Ký Chúng ta mỗi ngày đều mua các loại thịt, còn dầu gì đó, tiền đồng dính dầu gì đó cũng kh thể tránh được.

Tiểu nhị nhà ta tận mắt th Dư Hàng từng lo qu gần phòng thu chi.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tiểu Tinh, ngươi nói hay kh?"Tiểu Tinh bị Chưởng quỹ Chương gọi tên chính là tiểu nhị Tiểu Thảo mỗi lần tới đều gọi Dư Hàng giúp.

Vốn dĩ ngồi một bên kh chê chuyện lớn xem náo nhiệt, thình lình bị chưởng quỹ chỉ đích d, sau một trận hoảng loạn, vội dưới ánh mắt cảnh cáo của chưởng quỹ, né tránh đáp:"Vâng, vâng... !Trước kia ta th Dư Hàng lén lút lo qu gần phòng thu chi... !Khẳng định lòng mang ý xấu!"Ánh mắt Dư Tiểu Thảo như đao như kiếm b.ắ.n về phía tiểu nhị kia, trong giọng nói tràn ngập sắc bén và chất vấn: "Vị đại ca này, ngươi nói chuyện chịu trách nhiệm! Ngươi từng chính mắt th ca ca ta tiến vào phòng thu chi chưa? Ngươi từng tận mắt th ca ca ta trộm tiền bạc trong phòng thu chi chưa? Nếu kh , ngươi làm xác định ca ca ta lòng mang ý xấu?"Tiểu nhị kia dẫu tuổi vẫn còn trẻ, kh c phu trợn mắt nói dối như Chưởng quỹ Chương, bị Tiểu Thảo chất vấn một trận, ấp úng kiên trì giữ vững cái của . Chưởng quỹ Chương trừng mắt một cái, trong lòng thầm mắng tiểu nhị kh năng lực, trong miệng vẫn nói: "Ai kh việc gì lại lo qu ở gần phòng thu chi? Rõ ràng chính là muốn ăn cắp nên nghiên cứu địa hình mà!""Chưởng quỹ Chương! Nghe nói c việc làm ăn của Chương Ký các ngươi kh tồi, gần nhất còn nhận một đơn hàng lớn của một nhà quyền quý trong kinh thành.

việc này đúng kh?" Dư Tiểu Thảo đột nhiên chuyển hướng mọi chuyện về phía khác. Chương Đ Minh vuốt râu dê thưa thớt trên cằm, đắc ý dào dạt nói: "Kh sai! Đồ gỗ do Chương Ký chúng ta chế tạo, đã nổi tiếng đến tận kinh thành ! Dương quận vương bên cạnh đại hồng nhân Phương đại nhân, đều từng mua bình phong và giường Bạt Bộ ở Chương Ký chúng ta! Hừ! Tiểu t.ử họ Dư dám can đảm trộm đồ vật trong cửa hàng của ta, kh đưa ngươi đến quan đã kh tệ, đ.á.n.h một trận tính cái gì!"Dư Tiểu Thảo lãnh đạm trò hề tiểu nhân đắc chí của Chưởng quỹ Chương, hừ lạnh một tiếng nói: "Nếu việc làm ăn của Chương Ký tốt như thế, tiền bạc ra vào phòng thu chi mỗi ngày kh khỏi một trăm tám ngàn, tất nhiên sẽ kh ít hơn kh? Ngươi nói ca ta chủ mưu ăn cắp đã lâu, ca ta bao nhiêu ngốc, bỏ kh trộm bạc trắng của phòng thu chi, chỉ trộm trên dưới một trăm đồng tiền?""À..." Chưởng quỹ Chương nghẹn một chút, tròng mắt vừa chuyển, cãi chày cãi cối nói,"Ca ngươi nhát gan, sợ trộm nhiều bị phát hiện! Tiểu nha đầu, kh cần giảo biện.

Mau chóng lôi ca ngươi , trộm đồ vật sự, ta sẽ đại phát từ bi kh truy cứu!""Chưởng quỹ Chương, ngẩng đầu ba thước thần minh, ca ca ta ăn trộm hay kh, trời đều quyết đoán! Dư Tiểu Thảo ta dám thề với trời, lời nói của tuyệt kh giả dối! Ta dám l tính mạng bảo đảm, ca ca ta tuyệt đối kh thể trộm đồ vật!" Dư Tiểu Thảo giao lưu vài câu đơn giản ở trong lòng với Tiểu Bổ Thiên Thạch, thề,"Nếu chỗ tiền đồng này là trộm mà được, cả nhà chúng ta cam nguyện bị ngũ lôi o đỉnh, thiên lôi đ.á.n.h xuống.

Kh biết Chưởng quỹ Chương dám thề độc giống ta hay kh?"Chưởng quỹ Chương tuy rằng chột dạ, nhưng vẫn làm bộ chẳng hề để ý, cười lạnh một tiếng nói: "Thề? Đụng miệng lưỡi vào mà thôi, ai kh biết?"Hai mắt bầu trời dày đặc mây đen, chỉ vào trời, dùng giọng ệu quái gở nói: "Ông trời, Chương Đ Minh ta thề với trời..."Ầm ầm ầm... !Giọng nói của Chương Đ Minh chưa dứt, trên đỉnh đầu u ám đã sấm rền lăn lộn, ánh sáng tia chớp như ẩn như hiện ở trong tầng mây.

Chưởng quỹ Chương cả kinh lùi lại vài bước, trong đôi mắt tràn ngập sự cợt nhả xuất hiện nét hoảng hốt. Sẽ kh thật sự ứng nghiệm chứ? Chương Đ Minh sống hơn năm mươi năm, thuận miệng thề độc kh một ngàn lần, cũng vài trăm.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...