Nữ Ma Y Thời Hiện Đại Xuyên Thành Ác Bá Một Phương
Chương 294: Cái gì cũng không còn
Trận thị uy này của các thế gia đại tộc cuối cùng trở thành câu chuyện phiếm sau bữa trà chiều của bá tánh.
Chẳng gây ra sóng gió gì lớn, cứ như một vở kịch hề hạ màn trong im lặng.
Chỉ Lý Hầu gia là đến ngày thứ bảy, cuối cùng kh thể chống đỡ nổi, c.h.ế.t trong chính căn phòng của .
Đến khi hạ nhân phát hiện vào ngày hôm sau, t.h.i t.h.ể đã cứng lại.
C.h.ế.t vì bệnh tật là chuyện thường tình, cũng kh cần báo quan, cứ thế chôn cất qua loa. Hầu phủ thậm chí còn chẳng l một tiếng khóc than nào truyền ra.
Những còn lại th vậy, càng kh dám nhảy nhót gì nữa.
Đại phu nhân vẫn còn chìm trong mộng đẹp, nghĩ tới việc bán hết đám tiểu của Lý Hầu gia , kiếm thêm một khoản tiền cho ba đứa con .
"Đại phu nhân, kh hay ! Bọn họ... bọn họ chạy hết !"
La ma ma bên cạnh Đại phu nhân vội vàng chạy vào, khi bước qua ngưỡng cửa suýt chút nữa thì ngã nhào.
Đại phu nhân đang ngủ say, bị đ.á.n.h thức nên thái độ kh được tốt.
"Mới sáng sớm đã ồn ào cái gì? Chuyện gì mà kh thể đợi bổn phu nhân tỉnh ngủ hãy bẩm báo?"
La ma ma thầm nghĩ, đợi tỉnh ngủ, thì mọi chuyện đã nguội lạnh hết !
La ma ma quỳ xuống, lau mồ hôi trên trán.
"Bẩm Đại phu nhân, đám tiện nhân tiểu mới nạp của lão gia... đêm qua nhân lúc hỗn loạn đã bỏ trốn hết ! Còn... còn tiện tay mang kh ít đồ vật đáng giá..."
Đại phu nhân bật dậy, trừng mắt dữ tợn La ma ma, tay đập mạnh xuống giường.
"Vậy tại giờ này mới phát hiện? Nuôi các ngươi còn kh bằng nuôi m con chó! Đúng là một lũ vô dụng!"
Tức giận thì tức giận, nhưng rốt cuộc cũng kh dám trắng trợn truy đuổi.
Chuyện này mà đồn ra ngoài thì quá mất mặt, con cái của nàng ta sắp đến tuổi bàn chuyện hôn nhân .
Hầu gia vừa c.h.ế.t, chuyện cưới gả của chúng đều dời lại ba năm.
"Kh c.h.ế.t sớm kh c.h.ế.t muộn, cứ nhằm đúng lúc này mà c.h.ế.t! Thật là xúi quẩy! Mau đem hết đồ vật trong phòng lão gia thiêu hủy!"
Đại phu nhân đảo mắt, gọi La ma ma đang định bước ra.
"Những thứ đáng giá thì mang bán hết!"
La ma ma cúi đầu, giọng nói nhỏ đến mức gần như kh nghe th.
"Kh... kh còn thứ gì đáng giá nữa... ngay cả bộ xuân y lão gia mới may m hôm trước... cũng bị ta l !"
Đại phu nhân nghẹn một hơi trong cổ họng.
Nàng ta bất lực phất tay.
"Cút, cút hết , ta đau đầu quá, mau mời lang trung đến cho ta!"
Điều La ma ma kh dám nói là, ngay cả cái bồn tiểu bằng vàng ròng Lý Hầu gia làm ra để khoe mẽ cũng bị ta cuỗm mất.
La ma ma hối hận vô cùng, biết thế nàng ta đã ra tay trước ! Mặc kệ nó ô uế đến đâu, rốt cuộc vẫn là vàng ròng, bán là đủ để đảm bảo cuộc sống nửa đời sau của nàng ta !
Trong phòng Hầu gia, ngoại trừ bộ nội y trên , cùng với chăn đệm đã bị dơ bẩn, những thứ còn lại thể nói là bị cướp sạch sành s!
La ma ma mặt mày ủ rũ, ngoài th còn tưởng nàng ta đang đau buồn vì Hầu gia!
C.h.ế.t tiệt, trước đó nàng ta đã trúng bộ văn phòng tứ bảo của lão gia , nghĩ rằng đưa cho con trai dùng thì hợp hơn.
Kết quả, kh còn nữa!
Cái gì cũng kh còn!
Cuối cùng, La ma ma phát hiện một khối ngọc bội kẹt trong khe giường, tuy kh lớn nhưng ngọc trong suốt sáng ngời, cầm trong tay còn hơi ấm.
Lý Hầu gia bị chôn cất qua loa, thậm chí còn kh ai mang giày cho .
La ma ma ôm thái độ thử vận may, quả nhiên lại tìm th vài tờ ngân phiếu số tiền kh nhỏ dưới đế giày.
Chắc là tiền giấu Đại phu nhân để lén lút ra ngoài uống rượu hoa.
La ma ma nhét hết những thứ đó vào trong lòng.
"Đại phu nhân đã dặn, đem tất cả đồ vật sinh thời của lão gia thiêu cho ! Coi như là vẹn toàn tình nghĩa vợ chồng m chục năm của họ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-ma-y-thoi-hien-dai-xuyen-th-ac-ba-mot-phuong/chuong-294-cai-gi-cung-khong-con.html.]
Tiểu tư bĩu môi, lại lén lút sờ chiếc nhẫn vàng trong lòng.
Việc thi hành chính sách gặp muôn vàn trắc trở, nhưng tiểu Hoàng đế thái độ cứng rắn, thêm vào đó Nhiếp Chính vương chống lưng, các đại thần cũng kh dám dị nghị gì.
Cảnh Hằng sau khi tự xử lý được vài chuyện, càng thêm tự tin, ngoại trừ những việc thật sự kh thể xác định, sẽ thương nghị với Cảnh Chiêu Thần, còn lại, xử lý đâu vào đ.
Cảnh Chiêu Thần vui mừng vì sự trưởng thành của , đồng thời trong lòng lại một nỗi bất an mơ hồ.
Lúc y rời đúng vào mùng một Tết Nguyên Đán, nay đã là cuối xuân đầu hạ, lâu đến vậy mà y vẫn chưa nhận được bất kỳ tin tức nào của Liễu Tuế.
M ngày trước, Giang Thụ mặt mày ủ rũ chạy đến kinh thành tạ tội.
Hóa ra, Liễu Tuế đã cho uống mê dược, ngay trong đêm đưa đến Ninh An!
Kết quả, A Ly sợ Giang Thụ tỉnh lại giữa đường, nên đã tăng thêm liều lượng thuốc!
Giang Thụ đáng thương, đã ngủ ròng rã hơn hai tháng lẻ.
Lang trung mời đến này khác, nhưng đều bó tay chịu trói.
Bảo bệnh thì mạch tượng lại bình ổn hữu lực, bảo kh bệnh thì này lại cứ hôn mê bất tỉnh.
Vương Như khóc đến mức mỗi ngày mắt sưng như quả đào.
Đợi đến khi khó khăn lắm mới tỉnh lại, Giang Thụ Vương Như trước mặt, vẻ mặt ngơ ngác.
Ta là ai? Ta đang ở đâu?
Vương Như cũng chẳng màng đến lễ nghi nam nữ đại phòng, ôm l cổ khóc đến mức thở kh ra hơi.
"Oa oa, cuối cùng cũng tỉnh ! Oa oa oa, nếu còn kh tỉnh lại, ta... ta thật kh biết sống nữa!"
Theo ý của Lão Trấn Quốc C, hai trước tiên định ra ngày thành thân, sau đó Giang Thụ mới đến kinh thành phụ kinh thỉnh tội!
Cảnh Chiêu Thần tức đến nghiến răng nghiến lợi, hung hăng đá vào m.ô.n.g m cái.
"Bổn vương cần ngươi làm gì? Bảo ngươi bảo hộ Liễu Tuế, ngươi hay lắm, bị ta tính kế mà vẫn hồn nhiên kh hay! Nếu Liễu Tuế bất trắc gì... Bổn vương..."
Cảnh Chiêu Thần rũ ngồi xuống.
Vạn nhất ều bất trắc, cho dù g.i.ế.c Giang Thụ thì ích gì?
Bản lĩnh của Liễu Tuế, y rõ ràng, thêm vào A Ly ra sức giúp đỡ, đừng nói là Giang Thụ, nếu là y ở đó, lẽ cũng bị mê man thần kh biết quỷ kh hay!
Cho nên Liễu Tuế đây là đã đoán định Hoài Nghĩa là con đường mà kh về ?
Nàng bỏ lại y, một bước lên con đường kh lối thoát!
Bên cạnh tân Hoàng đế kh m hữu dụng, mặc dù mở lại khoa cử, nhưng để bồi dưỡng của vẫn cần thời gian.
Cảnh Chiêu Thần kh yên lòng về tân Hoàng đế, lại ngày đêm lo lắng cho Liễu Tuế, nên cơ thể nh chóng gầy gò .
Ngự thư phòng, Cảnh Chiêu Thần lại một lần nữa thất thần.
Cảnh Hằng ngẩng đầu thần sắc của y, khẽ mở lời hỏi.
" chăng là tỷ tỷ đã xảy ra chuyện gì?"
Cảnh Chiêu Thần hơi khựng lại, lắc đầu.
"Vô sự, thần chỉ đang nghĩ làm để tuyển chọn đại thần thích hợp cho Bệ hạ."
Cùng với việc tân Đế đăng cơ, nhiều chức quan liền bị bỏ trống. Liễu Tề một kh thể cáng đáng nổi, nhưng Liễu Bình lại c.h.ế.t cũng kh chịu về kinh, cam tâm tình nguyện ở lại nha môn Ninh An làm một tiểu đầu mục.
Lão Trấn Quốc C xưng rằng bản thân và Liễu lão phu nhân tuổi tác đã cao, kh thích hợp cho việc đường dài, cũng cự tuyệt kh chịu về kinh.
Trấn Quốc C phủ đã được tân Đế phái sửa sang lại mới tinh, nhưng chủ t.ử ngày xưa, lại kh một ai chịu trở về!
Cảnh Hằng trong lòng kh tránh khỏi chút tiếc nuối và thất vọng.
"Hoàng thúc, ngài cứ nói lời thật với Hằng nhi ! Ta cũng thật lòng lo lắng cho tỷ tỷ."
Thái độ thành khẩn, trong Ngự thư phòng lại chỉ và Cảnh Chiêu Thần hai , lời nói kh tránh khỏi tùy tiện hơn chút.
Cảnh Chiêu Thần lần này cũng kh sửa lời , mà chỉ thở dài một tiếng.
"Liễu Tuế một Hoài Nghĩa, ta thực sự lo lắng nàng gặp ều bất trắc..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.