Nữ Ma Y Thời Hiện Đại Xuyên Thành Ác Bá Một Phương
Chương 295: Tận hiếu
Cảnh Chiêu Thần trầm ngâm, lâu sau mới khẽ lắc đầu.
"Kh ổn, nếu giờ này thần bỏ , ngày sau tỷ tỷ của Bệ hạ e rằng sẽ kh bu tha thần. Bệ hạ nghỉ ngơi sớm , thần xin rời cung trước!"
Mọi việc đều phân rõ nặng nhẹ!
Điều quan trọng nhất trước mắt y là phò trợ vị Đế vương trẻ tuổi ngồi vững ngôi vị này, an định thiên hạ, ổn định lòng dân, đó tuyệt đối kh là một chuyện dễ dàng.
Cảnh Hằng kh ngăn y.
Bóng lưng của y rõ ràng đã gầy nhiều, bộ cẩm phục mới may chưa được bao lâu giờ mặc vào đã rộng thùng thình.
Cảnh Hằng thầm tự trách trong lòng.
Vẫn là ta quá vô dụng, nhiều việc vẫn dựa vào Cảnh Chiêu Thần.
Cứ như Thái t.ử chẳng hạn.
Cũng kh thể cứ mãi giam đó trong lao của Đại Lý Tự. Trị an trong kinh thành tuy đã tốt hơn trước một chút, nhưng dưới thời loạn lạc, vẫn còn những kẻ liều mạng.
Thái t.ử bị giam ở Đại Lý Tự, truyền ra ngoài rốt cuộc kh hay, đối với d tiếng của cũng phần tổn hại.
Thế là, Cảnh Chiêu Thần và Liễu Tề hợp sức tính toán, nghĩ ra một diệu kế.
Thái t.ử bị đưa đến Hoàng lăng ngay trong đêm!
Thái t.ử nhân hiếu, muốn vì Tiên hoàng mà giữ lăng ba năm, cũng kh phụ sự dạy bảo ân cần của Phụ hoàng đối với .
Lúc Thái t.ử tỉnh lại, cả đều kh ổn!
Thần mẹ nó cái sự tận hiếu!
chưa tạo phản là đã may mắn lắm !
Nhưng xung qu Hoàng lăng toàn là ám vệ, lại còn quan binh c giữ lăng mộ.
Giờ đây tuy thể lại tùy ý, nhưng lại thể đâu được?
Toàn là mộ thất, toàn là quan tài!
Chẳng lẽ đưa đến đây là để ưu tiên cho quyền lựa chọn nằm ở đâu sau khi c.h.ế.t ?
thật sự cảm ơn Nhiếp Chính vương !
Chuyện Thái t.ử thủ lăng chưa đầy ba ngày đã lan truyền ầm ĩ khắp kinh thành.
Bá tánh nhao nhao khen Thái t.ử nhân hiếu, quả kh uổng c Tiên hoàng thương yêu .
Các đại thần nỗi khổ kh thể nói ra, lại kh dám lén lút nghị luận chuyện này.
Ai cũng biết bên trong chắc c thủ đoạn của Nhiếp Chính vương, nhưng hiện giờ y là tồn tại dưới một trên vạn , ai dám lúc này kiếm chuyện xui xẻo với y?
Thái t.ử đã là một quân cờ bỏ .
Bọn họ vẫn nên ngoan ngoãn phò tá tân Hoàng đế, may ra mới miễn cưỡng giữ được chiếc mũ ô sa trên đầu!
Trong hàng học t.ử hàn môn kh ít kẻ kiệt xuất, vả lại, họ so với các quý c t.ử thế gia đại tộc càng trân trọng cơ hội khó khăn lắm mới được này.
Việc giao phó cho họ, tân Hoàng đế yên tâm.
Bọn họ vì tr một hơi d dự, dù cho m ngày m đêm kh chợp mắt, cũng xử lý xong chính sự trước. Hơn nữa, sau lưng họ kh những gia tộc vì tr đoạt quyền lợi mà đ.á.n.h nhau đầu rơi m.á.u chảy.
Bên cạnh Cảnh Hằng đã thêm kh ít đại thần đáng tin cậy, họ một lòng một dạ vì Đại Chiêu mà dốc hết tâm huyết.
Họ bãi triều cũng kh hứng thú kéo bè kết phái, chỉ một lòng làm tốt c việc Hoàng đế giao phó.
Các lão thần dần dần cảm th áp lực, nhưng lại uất ức mà kh chỗ trút.
vài vị đại thần tuổi đã ngoài năm mươi, quyết định thoái vị nhường hiền.
Dù bọn họ ở lại triều đình cũng coi như bị treo lơ lửng, chỉ là một chức vụ hư d, lãng phí thời gian vô ích.
Cảnh Hằng khẽ vung tay.
"Trẫm chuẩn! Ái kh vì giang sơn xã tắc cũng đã vất vả , đã đến lúc nên hồi hương an hưởng tuổi già!"
Các đại thần nhau.
Bọn họ chỉ nói muốn thoái vị, chứ đâu nghĩ đến chuyện hồi hương dưỡng lão!
Kinh thành phồn hoa đến thế, bọn họ đã hưởng thụ cả đời ở đây, trở về nơi thôn dã nghèo khó làm mà thích ứng được?
"Thôi được , bãi triều ! Hôm nay Trẫm cảm th thân thể hơi kh khỏe, nếu kh chuyện gì thì đừng đến qu rầy nữa!"
Đây là chặn luôn con đường cầu xin của bọn họ !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-ma-y-thoi-hien-dai-xuyen-th-ac-ba-mot-phuong/chuong-295-tan-hieu.html.]
Hoàng đế đã nói thân thể kh khỏe, nếu lúc này bọn họ còn xán lại gần, chẳng là đang chờ bị của Nhiếp Chính vương nắm thóp ?
Hồi hương còn hơn là mất mạng!
Cảnh Chiêu Thần còn tuyệt tình hơn, trực tiếp phái Cấm vệ quân , nói là niệm tình họ tuổi già, Hoàng đế kh yên tâm, nên sai họ hộ tống suốt đường ...
Chỉ vỏn vẹn ba ngày.
Cấm vệ quân nói là đến giúp đỡ họ, nhưng thực chất là đến giám sát, m vị đại thần kia đành nh chóng thu dọn tài vật, ủ rũ rời kinh.
Chức vị lại trống ra kh ít, Cảnh Hằng căn cứ theo năng lực của mỗi mà phân phối lại quan vị cho họ.
Phủ đệ vốn là do triều đình ban thưởng, bọn họ dọn , tự nhiên sẽ mới dọn vào.
Chỉ đáng tiếc, Trấn Quốc C phủ mà Cảnh Hằng nhớ nhung nhất lại luôn bị bỏ trống!
cố chấp kh chịu ban thưởng nơi đó cho ai, thường xuyên phái đến quét tước dọn dẹp, và những lúc rảnh rỗi, sẽ lén lút vào dạo một vòng.
Thời thơ ấu tươi đẹp nhất của , tất cả đều được trải qua ở nơi này!
nhớ Tổ phụ, Tổ mẫu, nhớ An Nhi, càng nhớ Liễu Tuế.
họ lại nỡ lòng để cô đơn ở lại chốn Hoàng cung thể ăn thịt này?
Cảnh Hằng vô cùng mất mặt, khụt khịt mũi, nghiêng đầu sang một bên, sợ bị Liễu Tề và Cảnh Chiêu Thần th mà cười nhạo.
Hai rũ mắt xuống, giả vờ như kh th hành động nhỏ này của .
Cảnh Hằng vẫn là một đứa trẻ chưa qua tuổi cập kê, trách nhiệm mà vị trí này gánh vác thực sự quá nặng nề.
một nơi để giải tỏa cảm xúc cũng là chuyện tốt.
lẽ đây chính là cái mà đời thường nói là Cô gia Quả nhân !
Khi lên đến đỉnh cao, mới phát hiện ra, bên cạnh chẳng còn một ai!
Cơn gió đầu hè mang theo hơi mát nhẹ nhàng lướt qua hành lang chạm khắc hoa văn, chu gió dưới mái hiên phát ra âm th du dương.
"Tỷ tỷ thích cái này nhất! Đáng tiếc, nàng cũng kh muốn trở về..."
Chiếc xích đu bên bờ ao khẽ đung đưa, bên cạnh còn đặt hai chú ngựa gỗ nhỏ.
Đó là thứ An Nhi thích chơi nhất khi ở Trấn Quốc C phủ, đáng tiếc, cũng sẽ kh quay lại nữa.
Tay Cảnh Hằng lần lượt vuốt qua các cột gỗ màu đỏ thẫm, trong mắt tràn đầy sự cô đơn.
Phụ thân từ nhỏ yêu thương, cưng chiều , gần ngay trước mắt, nhưng lại nói cho biết, đây kh là phụ thân ruột thịt của .
Sự hụt hẫng đó khiến Cảnh Hằng đêm đêm đau buồn rơi lệ.
Ngày hôm sau, lại vực dậy tinh thần, giang sơn xã tắc đang chờ , bá tánh đang chờ ...
Đã ngồi vào vị trí cao này, tận hưởng quyền lực vô thượng mà nó mang lại, đương nhiên cũng gánh chịu sức nặng của nó.
"Bệ hạ, đã gần giờ Thân, nên hồi cung!"
Liễu Tề đứng bên nhắc nhở.
Y kh muốn quá hà khắc với đứa trẻ y đã cưng chiều từ nhỏ đến lớn này, thỉnh thoảng bu thả một chút thì được, nhưng kh thể lúc nào cũng chìm đắm trong hồi ức.
Đây là trách nhiệm mà Cảnh Hằng gánh vác khi sinh ra là huyết mạch hoàng gia!
Vận mệnh của bá tánh thiên hạ đều nằm trong tay , sự sống và cái c.h.ế.t cũng chỉ trong một ý niệm của .
"Thời gian trôi qua thật nh! , Trẫm nên hồi cung !"
kh còn là Liễu Hằng thể tùy tiện làm nũng trong Liễu gia nữa, trong hoàng cung tráng lệ này, đã kh còn ai vô ều kiện nhường nhịn !
cần trưởng thành nh chóng, trưởng thành mới thể bảo vệ Liễu gia bình an suốt đời, mới thể bảo vệ Đại Chiêu hưng thịnh trăm năm!
"Hoàng thúc, đã sắp vào hạ, việc tu sửa kênh rạch phía Giang Nam đã được tiến hành ổn thỏa chưa?"
Cảnh Chiêu Thần gật đầu: "Xin Bệ hạ cứ yên lòng! Phùng đại nhân vô cùng tận tâm, đã ra lệnh cho gia cố đê ều từ ba tháng trước, kênh rạch cũng đã được tu sửa xong xuôi!"
Dù Giang Nam giàu , nhưng thủy hoạn vẫn luôn là một mối lo lớn.
Nghe Cảnh Chiêu Thần nói vậy, lòng Cảnh Hằng hơi thả lỏng đôi chút.
"Số lưu dân đã nói trước đó, được sắp xếp ổn thỏa kh?"
"Thưa , thần đã đích thân giám sát, họ giờ đây nhà để ở, ruộng để cày, vì Bệ hạ đã miễn thuế mười năm ở đó, cuộc sống của bá tánh đã khá hơn nhiều!"
Bất kể thành trấn hay thôn xóm, nếu lâu ngày kh ở, sẽ nh chóng hoang phế, ruộng đồng kh được c tác, sẽ dẫn đến sự xuất hiện của nhiều lưu dân hơn.
Chính sách mới vừa được ban hành, lòng dân yên ổn, tá ền kh còn lo lắng về vấn đề lương thực qua mùa đ nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.