Nữ Phụ "Làm Tinh" Văn Niên Đại Cứ Không Chịu Thức Tỉnh
Chương 100:
Trong giấc mơ của Tần Tưởng Tưởng, cô nghe Lê Diệu Vĩ kể lể một tràng những chuyện khổ cực, mệt mỏi. Thực ra nghe nhiều cũng chỉ đến thế, giờ cuộc sống đã tốt đẹp , dù cô thật sự theo Lê Kiếm Tri về quê thì đã ? Hơn nữa quê bây giờ ều kiện cũng kh đến nỗi nào, vùng Đ Bắc vẫn là một trong những khu vực phát triển khá tốt.
Cô thể đợi thêm hai năm nữa là được về Thượng Hải nằm dài hưởng thụ , vì vậy cũng chẳng bị những lời của Lê Diệu Vĩ dọa sợ. Ngược lại, cuộc sống mỗi ngày bây giờ cũng hơi nhàm chán, nghe chuyện khổ từ đồng hương này của chồng cũng coi như một thú vui.
Thực ra cô tò mò kh biết môi trường thế nào đã nuôi dưỡng nên một " chồng phượng hoàng" thể vung tay mua một lúc ba th sô cô la loại lớn nhất như bây giờ.
Tần Tưởng Tưởng hỏi Lê Kiếm Tri: "Hồi nhỏ cũng ngủ chung với chuột à?"
Lê Kiếm Tri ngơ ngác lắc đầu: "..."
Tần Tưởng Tưởng tiếp lời: "Nếu lũ chuột ở quê mà biết mua một lúc ba th sô cô la cỡ đại thế này..."
Lê Kiếm Tri: "???"
Lê Diệu Vĩ: "????" Ba th sô cô la cơ đ!!
"...Thì lẽ chúng cũng sẽ muốn Nam tiến để tìm đ."
Tần Tưởng Tưởng: "???"
bé béo ú tò mò hỏi: "Bố ơi, tại chuột vào Nam tìm ạ?"
"Vì chuột ở phía Nam to hơn."
Lê Diệu Vĩ nhấc cháu trai Cục Béo lên cân thử, cảm thán: "Cháu trai ở phía Nam đúng là nặng ký thật."
"Nhà các nuôi con khéo quá."
"Nếu để các bậc trưởng bối trong làng th, ai cũng khen là cục vàng cục bạc cho xem."
Lê Kiếm Tri kh ý kiến gì về lời của Lê Diệu Vĩ. Tuy Lê Diệu Vĩ này tự xưng là trai , nhưng trong mắt Lê Kiếm Tri, tư tưởng và cách nói chuyện của ta cứ như thuộc về thế hệ bà, tuổi còn trẻ mà nói năng chẳng chút sức sống th niên nào.
Nhưng thế hệ này cũng tốt bụng, lại chủ động giúp đỡ làm việc, lại là đồng hương, thêm bạn thêm đường cũng tốt.
"Kiếm Tri này, chúc mừng nhé, lần này cuối cùng cũng đưa được vợ đến . Thật kh dám tin, lại thật sự đưa được cô vợ Thượng Hải lên đảo. Vợ bây giờ vẫn đang làm việc ở Minh Châu, chúng cũng ít khi được đoàn tụ, vất vả cho cô quá, cứ về về suốt. Cũng may cô là giáo viên, nghỉ lễ nhiều, hễ rảnh là lại bắt thuyền về."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-phu-lam-tinh-van-nien-dai-cu-khong-chiu-thuc-tinh/chuong-100.html.]
Vợ hiện tại của Lê Diệu Vĩ tuy thuộc diện theo quân nhưng thực chất vẫn sống xa nhau, một trên đảo, một ở Minh Châu, hai bên thuyền qua lại. Vợ ta vốn là con gái ngư dân, từ nhỏ đã quen sóng nước nên cũng kh ngại chuyện thuyền.
Trong quân đội khá tạo ều kiện cho quân nhân nhà theo quân. Sĩ quan vợ con ở cùng thường dễ xin nghỉ phép hơn, mỗi tuần cũng một khoảng thời gian hoạt động tự do để chăm sóc gia đình. Còn những sĩ quan độc thân hoặc vợ con ở xa thì luôn trong tư thế sẵn sàng, nhường cơ hội nghỉ phép ra ngoài cho những đàn gia đình.
Theo quân đối với nhà là một sự hy sinh, đặc biệt là những phụ nữ vốn đã c việc ổn định và ều kiện gia đình tốt. Nhưng nếu vốn ở n thôn, cuộc sống gian khổ, thì theo quân vẫn là lựa chọn tốt hơn, cả quân nhân lẫn vợ con đều được chăm sóc chu đáo.
Cũng chính vì Lê Diệu Vĩ vợ con ở cùng nên lúc này ta mới rảnh rỗi chạy sang nhà đồng hương Lê Kiếm Tri góp vui.
Lê Kiếm Tri khiêm tốn nói: "Là Tưởng Tưởng thấu hiểu cho , chịu theo quân lên đảo, cô đã chịu thiệt thòi nhiều ."
Tần Tưởng Tưởng thầm gật đầu tán thành, đúng vậy, đàn này nên luôn cảm th mắc nợ cô mới .
Lê Diệu Vĩ khuyên nhủ: "Theo kinh nghiệm của trước như , nh chóng tìm cách sắp xếp c việc cho em dâu . Bây giờ c việc trên đảo kh dễ tìm đâu, mỗi lần sắp xếp cho nhà đều hạn ngạch cả đ."
"Phụ nữ thành phố theo quân đến đây mà kh việc làm là kh chịu nổi đâu, lâu dần chắc c sẽ gây chuyện với cho xem."
" tuyệt đối đừng học theo m tên khốn kia, vì cái sĩ diện hão mà đem suất c việc đáng lẽ của vợ nhường cho nhà khác."
Tần Tưởng Tưởng: "????"
"Nhưng c việc phân cho vợ quân nhân cũng chẳng tốt lành gì, sợ em dâu kh làm nổi." Môi trường trên đảo gian khổ, c việc phù hợp với phụ nữ ít. Những gia đình khó khăn mới để phụ nữ ra ngoài làm việc vất vả, còn c việc nhẹ nhàng thì chỉ là làm tạp vụ, một số ít được sắp xếp vào các đơn vị sự nghiệp làm việc nhàn hạ, coi như phúc lợi cho nhà theo quân.
Nhưng kh ít đơn vị những lãnh đạo hắc ám. Đặc biệt là những chỗ tr vẻ nhàn nhã, họ bị ép nhận chỉ tiêu sắp xếp nhà quân nhân, chiếm mất biên chế, thế là họ tìm cách hành hạ ta. Họ cố ý kiếm cớ nói chị làm việc kh tốt, hoặc bắt chị lau lau lại đồ đạc, cốt để làm nhục lòng tự trọng trước mặt mọi . Nếu gia đình ều kiện kém, mặt dày chịu nhục được thì cũng nhịn, còn kh chịu được mà gây chuyện thì họ lại bảo chị thái độ kh đúng đắn. Gây chuyện sẽ ảnh hưởng đến chồng, thế là một số chị em tức tuyên bố nghỉ việc, về nhà tr con cho rảnh nợ.
Nếu Lê Kiếm Tri tìm cách sắp xếp c việc cho vợ, hai vợ chồng này chắc c sẽ nảy sinh mâu thuẫn.
Lê Diệu Vĩ chút tâm lý hả hê muốn xem hai cãi nhau. ta cảm th cuộc đời Lê Kiếm Tri quá thuận buồm xuôi gió, kh giống ta lăn lộn vất vả mới lên được. Hơn nữa Lê Kiếm Tri còn cưới được cô vợ thành phố lớn, con trai vừa sinh ra đã hộ khẩu Thượng Hải, thật khiến ta đỏ mắt ghen tị.
"C việc của vợ ... chẳng cần lo lắng chút nào." Nhắc đến chuyện c việc của vợ, Lê Kiếm Tri liền hào hứng hẳn lên. cố giữ vẻ mặt bình thản, thản nhiên nói: "Cứ từ từ tìm, kh vội."
Tuy nhiên, cái tâm thế muốn khoe vợ đang rục rịch kh yên.
Lê Diệu Vĩ: "?"
"Tưởng Tưởng nhà lần này theo quân đến đây đã hy sinh nhiều. Sư phụ trong xưởng của cô nói với năng lực đó, sau này cô thể làm chủ nhiệm phân xưởng, thậm chí là xưởng trưởng cũng nên! Mẹ vợ ở xưởng cũng sắp được đề bạt , hổ mẫu kh sinh khuyển tử, cô đúng là nữ nhi kh thua kém đấng mày râu."
Chưa có bình luận nào cho chương này.