Nữ Thiên Sư Trường An
Chương 174: Một mối trở ngại trong cuộc sống
“Nương t.ử chuyện kh biết, mẹ ruột của tên Đặng Hoài Triết này xuất thân thấp hèn, chính là tiện tịch. Theo lẽ thường, như vậy kh thể bước chân vào gia đình quyền quý, ngay cả tư cách làm cũng kh đủ, nhưng hết lần này tới lần khác bà ta biết sắm vai, lại gặp Đặng Hầu gia kia là một tay ăn chơi, vì vậy đã tiêu tiền, sử dụng những thủ đoạn để chuộc thân thành con nhà đàng hoàng, lại làm việc với nha môn để trở thành ngoại thất của Đặng Hầu gia.”
Hầu phu nhân kh con m năm nhưng thất này lại m.a.n.g t.h.a.i và sinh ra thứ trưởng tử.
Trương thị sinh hạ con trai trưởng kh bao lâu thì lúc này Hầu phu nhân mới vô cùng vất vả sinh được một cô con gái.
Lão Hầu gia th con trai tuổi tác lớn dần, trong nhà lại kh con trai trưởng nên mới ngầm đồng ý cho Đặng Hầu gia đón hai mẹ con kia về phủ.
Sau khi vào cửa, lúc đầu Trương thị còn nhẫn nhịn chịu đựng làm , chờ lão Hầu gia vừa c.h.ế.t thì lập tức ỷ bản thân đã sinh được thứ trưởng tử, kh chỉ hãm hại chính thất sinh non mà cơ bản còn kh đặt chính thất trong mắt.
Mộc Phương Nhan ngạc nhiên khó hiểu: “Rốt cuộc là dạng nữ t.ử nào lại thể khiến nam nhân hoa mắt đến vậy, thậm chí sủng diệt thê, ta yêu thương bà ta đến nhường nào!”
Sau khi đến nơi này, Mộc Phương Nhan mới biết được một ều, địa vị của chính thê kh bình thường. Tiểu dám cả gan phá hỏng quy tắc tr sủng, chính thê thể trực tiếp giải quyết, kh cần sự cho phép của trượng phu.
Hơn nữa, nếu như trượng phu sủng diệt thê, đừng nói là chính thê, ngay cả bên ngoài cũng thể xem thường nam nhân kia, còn nếu như bị kiện cáo đến quan phủ thì c d của nam nhân đó xem như vứt .
Đặng Hầu gia này thà mạo hiểm bị xử trí cũng sủng ái tiểu thì đã yêu thích kia bao nhiêu!
Tống Đạo Tuyển Mộc Phương Nhan, cảm th nàng quả thực ngây thơ đáng yêu: “Nào yêu thích gì đâu, nhắc tới thì cũng là nghiệp của lão Hầu gia tạo ra.”
“Ý là thế nào?”
Tống Đạo Tuyển cắt thịt nướng cho nàng, bày lên đĩa để nàng nếm thử hương vị.
Mộc Phương Nhan vừa ăn vừa thúc giụa mau nói.
“Bản thân vị Đặng Hầu gia này cũng là con của tiểu . Lão Hầu gia và phu nhân vốn dĩ một con trưởng tài giỏi, châu ngọc ở phía trước thì đứa con của tiểu dĩ nhiên kh tới . Lão Hầu gia chú trọng trưởng thứ nên cũng kh quan tâm đến đứa con trai thứ này. Sự thiên vị của lão Hầu gia ở trong lòng Đặng Hầu gia dần trở thành sự căm hận. Lại thêm vào đó, mẹ ruột của Đặng Hầu gia lòng dạ hẹp hòi hay ghen tu, luôn ép con trai và con trai trưởng tr cao thấp, thậm chí m lần ra tay lập mưu với con trai trưởng, lúc này lão phu nhân mới th được lòng dạ độc ác nên g.i.ế.c c.h.ế.t vị tiểu kia.”
Vì vậy, Đặng Hầu gia hoàn toàn oán hận lão Hầu gia và mẹ cả. Để đề phòng, lão Hầu gia lập tức đưa Đặng Hầu gia về họ hàng dạy dỗ, muốn chờ ta trưởng thành thì tách biệt ra.
Tuy nhiên tính kh bằng trời tính, con trai trưởng quá tài giỏi kia cuối cùng gặp nạn lớn, tuổi còn trẻ đã qua đời vì bệnh tật. Lão phu nhân th con trai c.h.ế.t thảm, bởi vì quá mức đau lòng mà nửa năm sau cũng qua đời.
Trong gia tộc kh thừa kế, tước vị chỉ thể rơi vào tay Đặng Hầu gia. Lão Hầu gia nhẫn nhịn rước con trai thứ trở về, thỉnh phong thế tử.
Nhưng giữa lão Hầu gia và con trai đã sớm ác cảm.
Cho dù lão Hầu gia dạy dỗ như thế nào thì Đặng Hầu gia cũng đều nói một đằng làm một nẻo, tính tình phản nghịch.
Kh quá hai năm, lão Hầu gia ngã bệnh kh thể dậy nổi, Đặng Hầu gia hoàn toàn nắm mọi quyền hành.
Sau khi lên chức Đặng Hầu gia, lẽ cũng xuất phát từ sự chán ghét đối với chính thất và sự bất mãn của phụ thân, cho nên đối với chính thất mà phụ thân đã bắt buộc cưới thì ta vô cùng xem thường và khinh bỉ, ngược lại yêu chiều một ngoại thất.
Đây cũng là một trong những thủ đoạn mà Trương di nương thể thượng vị!
“Nhưng nếu muốn nói ta yêu thương Trương di nương cỡ nào, sợ rằng cũng kh đến mức vậy.”
“Đây là ý gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///nu-thien-su-truong-an/chuong-174-mot-moi-tro-ngai-trong-cuoc-song.html.]
“Tuy rằng Đặng Hầu gia thích Trương di nương nhưng trong nhà ta o o yến yến kh dứt. Theo như ta biết, những d phận và kh d phận cũng kh dưới ba mươi năm mươi , chưa kể những nữ t.ử bán th phòng hay những nha đầu bỏ mạng. Tóm lại toàn bộ Thừa ân hầu phủ đã sớm mục nát thành một đống hỗn độn .”
Mộc Phương Nhan nghe xong thì trợn mắt há miệng: “Dù Thừa ân hầu phủ cũng là nhà mẹ ruột của thái hậu, xảy ra chuyện như vậy mà thái hậu cũng kh quan tâm ?”
“Thái hậu ngược lại muốn quản nhưng trong mắt thái hậu từ trước cũng chỉ quan tâm đứa con trai trưởng đã mất, ngài chẳng thích Đặng Hầu gia tý nào. Ngài luôn cảm th ta lòng dạ hẹp hòi, kh chí lớn, bị di nương của ta dạy hư . Sau đó buộc tiếp nhận ta trở thành thừa kế, thái hậu đã từng giúp đỡ m lần, muốn Đặng Hầu gia đứng lên. Nhưng mà tên Đặng hầu gia này…”
Tống Đạo Tuyển mỉm cười lắc đầu, khinh thường nói: “Đúng là một đầu óc ngu dốt mà còn cảm th bản thân tài giỏi. Ông ta kh bao giờ nghe ngoài nói được một câu, luôn cảm th bản thân là Hầu gia thì sẽ kh gì thể trói buộc được . Suốt bao năm qua, ta luôn thoả thích hưởng lạc, nghĩ làm sung sướng.”
Thủ hạ của Đặng Hầu gia trong Thừa ân hầu phủ thật sự kh ai tài giỏi cả.
Thái hậu cũng kh hồ đồ, so với gia tộc kh đỡ nổi này thì đương nhiên bà tin tưởng con trai của hơn.
Cho nên thái độ của bà với Thừa ân hầu phủ đơn giản, khi bà còn sống thì sẽ cơm ăn áo mặc, kh đến mức tán gia bại sản.
Về phần sau khi bà mất, Tống Đạo Tuyển ho khan một tiếng: “Về phần sau khi thái hậu trăm tuổi sẽ ra thì thái hậu cũng lười quản.”
Mộc Phương Nhan suy nghĩ lại: “Nhưng lúc trước ta nghe a nương nói thái hậu lão nhân gia vẫn yêu thương nhà mẹ ruột của .”
Tống Đạo Tuyển mỉm cười: “Ít nhất cũng biểu hiện ra ngoài một chút, nếu thái hậu tỏ rõ sự chán ghét và vứt bỏ của đối với Đặng gia thì chẳng Đặng gia sẽ càng nh chóng suy tàn hơn ? Đến lúc đó ngoài sẽ nói thái hậu vô tình vô nghĩa, ngay cả nhà mẹ ruột cũng mặc kệ sống c.h.ế.t. Dựa vào tính cách của Đặng Hầu gia thì ta sẽ nói những lời khó nghe, tát nước bẩn bôi xấu th d của thái hậu.
Cái gọi là yêu thương của thái hậu chẳng qua sẽ ban thưởng ít tiền bạc và đồ vật vào những ngày lễ tết, để bọn họ được mượn chút d nghĩa, còn nếu như muốn gì khác thì quả thực kh .”
Mộc Phương Nhan thở dài, chuyện đời thật sự quá phức tạp. Nghĩ như vậy, Đặng Khả Nhân quả thực kh dễ dàng gì thể ở lại bên cạnh thái hậu và tìm một mối hôn sự cho bản thân.
Nếu hôm nay nàng kh xuất hiện kịp thời thì nàng ta đường đường là một cô nương quý tộc, cũng kh biết sẽ mất hết mặt mũi như thế nào nữa.
Đều là nữ nhân, Mộc Phương Nhan nghĩ đến nếu đó là , chỉ sợ nàng cũng sẽ cảm th xấu hổ kh chịu nổi, thậm chí kh dám bước ra khỏi cửa.
Trên xe ngựa, Đặng Khả Nhân ngồi vô cảm, trên tay lại thêm một chuỗi Phật châu.
Đây là chuỗi hạt Mộc Phương Nhan tặng cho nàng ta, nói rằng hai ngày nữa nàng ta sẽ gặp một kiếp nạn lớn, nếu như bình an vượt qua thì sau này sẽ khổ tận cam lai.
Mộc Phương Nhan còn dặn dò nàng ta ngàn vạn lần kh được rời khỏi hạt châu này nửa bước.
Nàng ta đã sớm nghe đồn vị tiểu vương phi này tài giỏi, cho nên vô cùng biết ơn.
Th Diệp ở bên cạnh lo lắng kh thôi, th xe ngựa dần đến Hầu phủ thì mới lên tiếng: “Cô nương, về chuyện hôm nay, Đại Lang sẽ trở về kể khổ với Hầu gia, chúng ta…”
“Ông ta thể làm gì ta?”
Đặng Khả Nhi cười chế giễu: “Hiện tại dù ta cũng đang hầu hạ bên cạnh thái hậu, dựa vào năng lực của ta, chẳng lẽ lại vì một đứa con kh chịu thua kém của tiểu mà đ.á.n.h g.i.ế.c ta ? Hiện tại ta đang tr chờ dùng ta để đối l một hôn sự tốt, kéo dài vinh hoa phú quý cho Thừa ân hầu phủ trong tương lai, cho nên dù ta biết thì cùng lắm chỉ khiển trách ta vài câu thôi.”
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)
Chưa có bình luận nào cho chương này.