Nữ Thiên Sư Trường An
Chương 175: Đều là lỗi của con
Đặng Khả Nhân hít sâu một hơi, dừng lại trên xe ngựa một lúc mới chậm rãi bước ra khỏi xe.
Phu xe tiến tới gõ cửa, hạ nhân liếc sau đó lập tức nở nụ cười mở cửa, nghênh đón Đặng Khả Nhân vào.
Mặc dù tr dáng vẻ cung kính nhưng Đặng Khả Nhân lại cảm th khó hiểu, ánh mắt của ta rơi trên kỳ lạ khó diễn tả thành lời.
Nàng ta dừng bước, cẩn thận quan sát, hạ nhân kia vội vàng cúi đầu xuống, lại là dáng vẻ vô cùng cung kính.
chuyện gì vậy? Là do bản thân hoảng hốt lo sợ nên sinh ra ảo giác ?
Đặng Khả Nhân nghĩ ngợi, nhưng thay vì đến chỗ ở thì nàng ta lại tiến thẳng vào nội viện.
Đoạn đường vào trong này càng xa càng cảm th lạnh lẽo.
Th Diệp cũng cảm th gì đó kh đúng, nàng ta lo lắng nhỏ giọng hỏi: “Cô nương, hạ nhân trong phủ hình như ít nhiều, còn vài gương mặt mới lấm la lấm lét, kh giống như hạ nhân đã được huấn luyện nghiêm chỉnh, kh quy tắc.”
Đặng Khả Nhân ậm ừ, bảo nàng ta đừng lên tiếng nữa.
Hai đến cửa viện của Cổ thị mới th Thu ma ma, hầu hạ bên cạnh mẫu thân.
Thu ma ma th nàng ta đến thì lập tức mỉm cười vui mừng: “Cô nương đã trở về, phu nhân nhớ ngài, hôm nay vừa th ngài thì bệnh tình cũng khỏi một nửa.”
Bà ta mỉm cười chào đón vào, Đặng Khả Nhân th mẫu thân đang nằm nửa trên giường nhỏ, híp mắt nghỉ ngơi.
Mặc dù bà ta để mặt mộc nhưng thể th khí sắc chỉ tiều tụy hai phần, cũng kh dấu hiệu bệnh tật gì.
Đặng Khả Nhân biết rằng suy đoán của là đúng, e rằng mẫu thân đang giả bệnh để lừa nàng ta trở về, muốn cầu xin gì đó.
“A nương, con gái đã trở về.”
Cổ thị chậm rãi mở mắt ra, th Đặng Khả Nhân thì lộ vẻ phấn khích và vui mừng: “Đại nương, con gái ngoan của mẹ, cuối cùng con cũng trở về . Mẹ nhớ con c.h.ế.t được.”
Đối mặt với sự nhiệt tình của Cổ thị, Đặng Khả Nhân chỉ cười nhẹ, kh từ chối cũng kh phối hợp.
Màn biểu diễn khoa trương của Cổ thị đặc biệt lố bịch trước mặt một Đặng Khả Nhân lạnh lùng th cao.
Bầu kh khí chút lúng túng, Thu ma ma vội vàng bước tới giảng hòa, đỡ Cổ thị nằm lại giường, sau đó mời Đặng Khả Nhân ngồi xuống.
Bà ta bưng hoa quả ra, miệng liên tục chào mời: “Đây là quả lê mà cô nương thích ăn nhất, cô nương mau nếm thử, sáng sớm nay phu nhân đã gọi ta mua, vẫn còn tươi ngon.”
Mỗi ngày Đặng Khả Nhân làm bạn cùng thái hậu ở trong cùng, hoa quả tươi ngon nào nàng ta chưa từng nếm thử. Nàng ta chỉ nhẹ nhàng gật đầu, cảm tạ Thu ma ma nói: “A nương, mẹ đã đỡ hơn chưa?”
Cổ thị nghe được rốt cuộc nàng ta cũng quan tâm đến thì vội vàng rút khăn thêu ra lau nước mắt: “Đứa nhỏ này, con một lần là m tháng, nếu như mẹ kh viết thư cho con thì con cũng sẽ kh trở về gặp mẹ ? Con cũng thật sự nhẫn tâm quá.”
Đặng Khả Nhân lặng lẽ chằm chằm bà ta, th Cổ thị kh thể đoan chính được nữa mới ngượng ngùng thu lại khăn che mặt.
Trong lòng Đặng Khả Nhân cảm th đau buồn, rõ ràng mẫu thân của nàng ta trước đây đoan trang nhưng hiện tại trên lại bày ra dáng vẻ của tiểu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///nu-thien-su-truong-an/chuong-175-deu-la-loi-cua-con.html.]
Nàng ta nghĩ tới nghĩ lui, cũng kh thể hoàn toàn oán trách mẫu thân được.
Khi mẫu thân ở nhà mẹ ruột cũng do tiểu sinh ra, cho nên dù gả cho khác làm chính thê nhưng trượng phụ kh thương yêu, trước đây bà ta cũng đoan trang nhưng chẳng nào thừa nhận, lâu ngày vì để trượng phu vui vẻ mà đã học theo dáng vẻ của tiểu .
Suy cho cùng cũng là gốc rễ đã bị phá hủy .
Nếu kh bản thân được lão Hầu gia đích thân dạy dỗ từ nhỏ thì nói kh chừng hiện tại khi trưởng thành, nàng ta cũng mang dáng vẻ của tiểu , kh thể đứng trên bàn tiệc.
Nghĩ vậy, Đặng Khả Nhân chỉ nói: “Con vừa bước vào cửa đã phát hiện trong phủ vắng vẻ, tất cả những hạ nhân trước đây đã đâu ? Tại trên đường đến nơi này lại kh th nào quen mắt cả?”
Thu ma ma vừa nghe được lời này cũng biết kh thể che giấu nên lập tức liếc Cổ thị. Th Cổ thị kh ngăn cản thì mạnh dạn đáp: “Tình hình trong phủ này cô nương cũng kh kh biết. M ngày trước Hầu gia cần dùng tiền gấp nên đã quyết định bán một đám hạ nhân ra ngoài, dù cũng kh nuôi nổi nhiều như vậy, giữ lại sẽ lãng phí thức ăn.”
Đặng Khả Nhân đã đoán được ều đó, nhưng chính tai nghe được ma ma bên cạnh mẫu thân nói như vậy thì lòng lại chùng xuống đến cực ểm.
Những gia đình quyền quý như bọn họ tích lũy từ đời này qua đời khác, nuôi được một đám hạ nhân hiểu biết quy tắc cũng kh dễ dàng, ngoại trừ ngày lễ ăn mừng gì đó mới thể ban ân ển để ta chuộc thân thả ra ngoài.
Nói ra cũng xem như nhà giàu làm từ thiện, ngoài sẽ khen ngợi hai ba câu.
Nhưng hành vi lén lén lút lút bán hạ nhân này nếu như ngoài ngoài biết được tin tức, e rằng Hầu phủ sẽ kh xong.
Cho nên để duy trì vẻ ngoài chói lóa của những nhà quyền quý thì tuyệt đối kh được làm những chuyện lén lút bán hạ nhân như vậy.
Kh nghĩ đến Thừa ân hầu phủ kh chỉ tệ nhất mà chỉ ngày càng tệ hơn.
Nàng ta cuối cùng cũng cảm th sốt ruột, kh nhịn được hỏi han: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà đến mức bán hạ nhân ? A nương, mẹ đường đường là Hầu phủ phu nhân, nếu chuyện như vậy truyền ra ngoài, mẹ kh sợ những khác chê cười chúng ta ?”
Cổ thị nghe th lời này, kh những kh dáng vẻ làm mẹ mà ngược lại còn khóc sướt mướt, Đặng Khả Nhân khó tin bà ta, Thu ma ma cũng cảm th gì đó kh ổn nên vội vàng ho khan một tiếng.
Cổ thị giống như bị quỷ nhập vào , đột nhiên tỉnh ngộ, suy nghĩ bản thân đang đối mặt với nhi nữ chứ kh trượng phu nên lau nước mắt, cứng nhắc nói: “Đại nương, con nghe mẹ giải thích, a da con thật sự cũng khó xử. Thu nhập hàng tháng của cửa tiệm thôn trang kh tăng thêm nên đành bán hạ nhân . Chờ khi tiền thì chúng ta mua lại đám hạ nhân đó, chỉ cần tiền, chẳng lẽ con sợ sẽ kh hầu hạ ?”
Đặng Khả Nhân th suốt đứng dậy, nàng ta mẫu thân với dáng vẻ chỉ tiếc rèn sắt kh thành thép.
“Tại a nương lừa gạt con? Tiền của a da e rằng đều nằm trong tay Trương thị . Kh nói đến tiền bạc trong phủ, ngay cả của hồi môn của mẹ cũng bị bà ta cướp mất. Đã đến mức này vì mẹ vẫn chưa tỉnh ngộ, lại còn muốn dùng tiền bạc của bản thân đưa cho ta! Ông ta cơm ngon rượu say ở bên ngoài, làm thèm quan tâm đến sống c.h.ế.t của mẹ và con? A nương, con gái cũng đã sắp đến tuổi thành thân, cũng lập gia đình , chẳng lẽ đến lúc con gái gả mẹ cũng kh thể l ra được một phần hồi môn ?”
Cổ thị ngơ ngác nhi nữ, trong lúc nhất thời kh trả lời lại được, nhưng nghĩ đến lời nói của trượng phu thì khẽ c.ắ.n môi nói: “Con… con cũng chỉ là một cô nương, tương lai tài sản trong nhà đều sẽ đưa cho trưởng của con, hơn nữa con còn thái hậu thương yêu, khi xuất giá, thái hậu nhất định sẽ ban cho con một phần hồi môn d giá, những đồ vật trong nhà này nọ con cũng đừng nghĩ đến.”
Đặng Khả Nhân kh thể tin được, đây chính là mẹ ruột của , bà ta lại thể nói ra những lời như vậy.
“A nương, mẹ ên ? Rốt cuộc a da đã cho mẹ uống bùa mê t.h.u.ố.c độc gì mà lại khiến mẹ tự khinh rẻ bản thân, còn nuôi luôn hai mẹ con Trương thị kia, mẹ đã quên lúc trước bọn họ đã hại mẹ sinh non như thế nào, khiến con mất em trai ra ư?”
Cổ thị nghe vậy cũng tức giận nói: “Chẳng vì con kh là con trai ? Nếu như con là con trai thì mẹ vất vả nuôi dưỡng tên phế vật kia. Kh con trai, sau này con muốn mẹ dựa vào ai để dưỡng lão đây?”
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)
Chưa có bình luận nào cho chương này.