Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Thiên Sư Trường An

Chương 177: Mềm lòng (1)

Chương trước Chương sau

Đặng Khả Nhân vẫn là mềm lòng, nàng ta kh bỏ mà ở lại.

khác thể mặc kệ nhưng đây là mẫu thân đã sinh ra và nuôi dưỡng .

Nàng ta kh thể chỉ lo cho cuộc sống của bản thân mà bỏ mặc mẫu thân đang tuyệt vọng.

Đặng Khả Nhân suy nghĩ lâu, quyết định làm theo lời của Thu ma ma nói, nghĩ đến việc dẫn mẫu thân rời , nếu như ở lại nơi này, nàng ta kh biết phụ thân sẽ hành hạ mẫu thân như thế nào nữa.

Về phần phụ thân, Đặng Khả Nhân biết ta cũng kh thể vượt qua rào cản này.

Đặng Khả Nhân kh hề th cảm với ta. Ông ta đổ hết tất cả những đau khổ và dằn vặt thời trẻ của bản thân lên mẫu thân và chính .

Lòng oán hận với lão Hầu gia và lão phu nhân, sự ghen tỵ đối với trưởng, tâm lý vặn vẹo đối với chính thất chính là khúc mắc trong lòng phụ thân mà cả đời này ta cũng kh thể bu bỏ được.

Nàng ta cười khổ, quay lại viện t.ử của , ngắm nơi từng ở, kh chỉ sân đã phủ đầy cỏ dại mà những thứ giá trị trong phòng cũng đều kh còn.

Th Diệp th thì tức giận và bất bình: “Cô nương, bọn họ thật sự quá đáng ghét.”

Đặng Khả Nhân trấn an nàng ta: “Tạm thời nhẫn nhịn một chút, dọn dẹp thôi, chờ m ngày nữa ta sẽ dẫn a nương rời khỏi nơi này.”

Nhưng làm dẫn mẫu thân rời thì nàng ta vẫn chưa nghĩ ra. Chuyện này vẫn cần giúp đỡ.

Những hạ nhân trong phủ này, ngoại trừ Thu ma ma thì nàng ta cũng kh dùng được hay tin tưởng được bất cứ ai.

Nghĩ tới nghĩ lui, nàng ta nhớ đến Mộc Phương Nhan, Đặng Khả Nhân cúi đầu chuỗi Phật châu trên tay, trong lòng thầm tính xem đối phương bao nhiêu khả năng sẽ giúp đỡ .

Mộc Phương Nhan nghe xong mô tả của Tống Đạo Tuyển thì vô cùng đồng cảm với Đặng Khả Nhân.

Hôm nay nàng cũng th Đặng Khả Nhân đã giúp đỡ hai mẹ con tội nghiệp kia như thế nào, kh hề tính toán chi li hay nổi trận lôi đình.

Mặc dù cô nương này vẫn đang vùng vẫy trong vũng bùn nhưng trong lòng lại một tia sáng tốt bụng, cho nên nàng sẵn lòng giúp đỡ Đặng Khả Nhân.

Vì vậy khi th nàng ta sắp gặp nạn thì nàng đã tặng một chuỗi Phật châu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///nu-thien-su-truong-an/chuong-177-mem-long-1.html.]

Nhưng dù thế thì trong lòng vẫn chút lo lắng kh yên, dù ấn đường của nàng ta cũng chút âm u.

Tống Đạo Tuyển nắm tay nàng cùng dạo phố, th hoa tươi xinh đẹp thì mua một bó tặng nàng, nhưng lại phát hiện Mộc Phương Nhan đang mất tập trung.

Tống Đạo Tuyển kh nhịn được đưa tay lên búng nhẹ vào trán của nàng.

“Đang suy nghĩ gì vậy? Ở bên cạnh ta mà còn phân tâm ?”

Mộc Phương Nhan nói: “Ta đang suy nghĩ về Đặng cô nương, hôm nay ta th ấn đường của nàng x đen, sợ sẽ tai họa ập xuống nên đã tặng nàng một chuỗi Phật châu. Hôm nay nghe nói lời này thì ta mơ hồ cảm th được kiếp nạn này e rằng sẽ kh dễ dàng qua khỏi.”

Tống Đạo Tuyển nghe vậy thì hơi sửa sang lại một chút hỏi nàng: “Nương t.ử muốn ra tay giúp đỡ kh?”

Mộc Phương Nhan ngượng ngùng gật đầu: “ sẽ kh trách ta xen vào chuyện của khác chứ? Ta thề, ta sẽ lượng sức mà làm, nếu như vượt quá năng lực của ta thì ta tuyệt đối sẽ kh mạo hiểm.”

Lúc này Tống Đạo Tuyển mới nở nụ cười hài lòng: “Khó khăn lớn nhất của nàng chính là phụ thân và kh nên thân kia. Hôm nay Đặng cô nương mặc kệ sự sống c.h.ế.t của Đặng Hoài Triết, kh chịu trả nợ thay ta, nàng lại đ.á.n.h Đặng Hoài Triết nữa, cho dù Đặng Hoài Triết được sòng bạc thả ra thì e rằng cũng bị lột một lớp da.”

Tống Đạo Tuyển biết rằng m ngày trước, Thừa ân hầu phủ đã bán nhiều thứ, ngay cả một đám hạ nhân cũng bán hết chỉ để đổi l tiền bạc.

Tuy rằng động tĩnh nhỏ nhưng đám thủ hạ của thuộc đủ các loại , Vương Lục T.ử đã sớm bẩm báo tin tức này cho biết.

Tống Đạo Tuyển cẩn thận ều tra rõ nguyên nhân, với sự hiểu biết của về Đặng Hầu gia và tên Đặng Hoài Triết kia thì hai cha con nhà này nhất định sẽ nghĩ đủ mọi cách để tiền bù vào chỗ thiếu hụt đó.

Nhưng hai cha con này, một lòng dạ hẹp hòi đầu óc thiếu suy nghĩ, một kẻ lại ham ăn biếng làm và nghiện cờ bạc.

Dựa vào việc ăn bám phúc phần tổ tiên để lại thì miễn cưỡng mới duy trì được thể diện trước mắt.

Những thứ sản nghiệp tổ tiên để lại kia đã sớm bị họ tiêu diệt từ lâu, chỉ còn lại một số ền trang và cửa tiệm kh thể buôn bán được.

Hiện tại họ đã nghèo khổ, còn kém cầm cố những đồ vật được ngự ban nữa thôi.

Vừa kh phương tiện mưu sinh, cũng kh việc lặt vặt để kiếm sống, kh tước vị bổng lộc nhưng những ều này kh thể thỏa mãn được hai cha con lười biếng ham hưởng thụ.

(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...