Nữ Thiên Sư Trường An
Chương 176: Mau cứu phu nhân
Đặng Khả Nhân sửng sốt một lúc, cũng kh phản ứng lại khi nghe được những lời này.
Nàng ta mẫu thân của , kh biết từ lúc nào mẫu thân đã những suy nghĩ như vậy.
“A nương, mẹ cảm th thứ lòng lang dạ sói kia sau khi thừa kế Hầu phủ sẽ chăm sóc cho mẹ ?”
Nàng ta thật sự kh thể tin được trong lòng mẫu thân lại quan niệm như vậy.
Đối với Đặng Khả Nhân mà nói, trong tương lai tước vị này thể giữ được hay kh cũng khó nói. Nàng ta ở trong cung đã lâu nên cũng hiểu rõ suy nghĩ của thái hậu.
E rằng sau khi thái hậu trăm năm tuổi thì Thừa ân hầu phủ hoặc sẽ bị phế bỏ tước vị, hoặc sẽ bị giáng chức.
Mặc kệ như thế nào thì Thừa ân hầu phủ cũng sẽ rời khỏi hàng ngũ gia đình quyền quý của thành Trường An.
Về phần Đặng Hoài Triết, cho dù ta là con trai duy nhất của Đặng Hầu gia thì tước vị này cũng kh đến lượt ta nắm giữ.
Ở trong thành Trường An này, nếu như đám con cháu của nhà quyền quý mờ ám gì cũng kh thể thoát khỏi tai mắt của hoàng thượng.
Đặng Hoài Triết e rằng đến c.h.ế.t cũng sẽ kh cơ hội thừa kế tước vị.
Cổ thị thật sự cảm th tủi thân: “Lúc trước trong lòng mẹ cũng tràn đầy suy nghĩ, cho rằng con là nam tử, ai ngờ lại là tiểu cô nương. Nếu kh như vậy thì a da của con dám trắng trợn dẫn nghịch t.ử của và ngoại thất kia về phủ. Nhiều năm trôi qua như vậy nhưng mẹ cũng kh thể sinh con trai, chẳng sau này Hầu phủ sẽ do ta kế thừa ? Mẹ kh nuôi dưỡng ta thì sau này ai sẽ chăm sóc cho mẹ? Dựa vào con ? Con gái gả ra ngoài như bát nước đổ , Hầu phủ một khi kh nam nhân thừa kế tước vị thì những thân thích trong dòng họ sẽ nhào đến ăn tươi nuốt sống mẹ. Nếu tước vị này bị mất thì sau này mẹ sẽ c.h.ế.t già thế nào đây?”
Đặng Khả Nhân càng nghe càng cảm th tệ hại, trước đây a nương kh là như vậy. Bà ta chưa bao giờ ghét bỏ nàng ta chỉ vì là một tiểu cô nương.
chuyện gì đã xảy ra với a nương vậy? Tại bà ta lại nảy sinh suy nghĩ như vậy sau một khoảng thời gian dài nàng ta kh trở về?
“Là a da đã nói ều đó với mẹ ? Ông ta đã nói những gì với mẹ? Hiện tại mẹ chỉ tin tưởng lời ta nói ư?”
Ngoại trừ phụ thân độc ác và đáng ghét kia của nàng ta thì còn ai thể tẩy não a nương của như thế.
“Con… A da của con nói kh sai, muốn trách thì nên trách vì con kh là con trai.”
Cổ thị nói những ều này một cách yếu hèn nhưng trong ánh mắt lại hàm chứa oán hận.
Bà ta đã rúc sâu vào trong ngõ cụt, vốn dĩ sẽ kh nghe ngoài giảng dạy đạo lý.
Đặng Khả Nhân thậm chí kh còn sức lực để tr cãi với bà ta nên xoay muốn bỏ .
Thu ma ma lại vội vàng chạy theo: “Xin đại nương t.ử bớt giận, xin đại nương t.ử bớt giận, phu nhân cũng kh còn cách nào khác. Hơn nửa năm qua ngài cũng kh ở trong phủ nên kh biết, hai mẹ con Trương thị đã kiểm soát chặt chẽ Hầu gia, nếu như phu nhân kh tuân theo thì cũng kh vượt qua được đến ngày hôm nay.”
Đặng Khả Nhân kh muốn nghe những ều đó nữa, nàng ta chỉ muốn rời khỏi đây.
Thu ma ma th nàng ta kiên quyết muốn bỏ thì chỉ thể quỳ xuống ôm chặt và nói: “Cô nương, ngài kh đau lòng cho phu nhân ? Ngài luôn suy nghĩ tìm mọi cách trốn vào cung để tránh xa những tr chấp trong Hầu phủ, nhưng phu nhân thể trốn ở đâu đây? Bà gả đến Hầu phủ thì cũng kh thể trở về nhà mẹ ruột được nữa. Kh lão Hầu gia quan tâm, ngay cả một thân yêu bà cũng kh để trò chuyện. Tính tình Hầu gia ngài cũng biết mà, cực kỳ thiên vị, hễ chuyện thì cầu xin phu nhân, lừa gạt dụ dỗ của hồi môn của phu nhân, lúc kh chuyện cần nhờ vả thì ngay cả cửa viện cũng kh bước vào.
M năm gần đây tính cách của phu nhân ngày càng kỳ lạ, kh bước chân ra khỏi cửa nên tính tình ngang bướng chút đáng giận, nhưng bà cũng là một đáng thương. Cô nương, lão nô van xin ngài, nếu như ngài lập tức rời thì phu nhân sẽ thật sự bị bỏ rơi kh ai quan tâm.”
Đặng Khả Nhân rốt cuộc cũng xúc động khi nghe những lời nói này.
Đúng, nàng ta thể trốn nhưng a nương của thể trốn đâu được?
Nữ nhân gả cho khác, nếu gặp được tốt thì đời này thể bình yên, an an ổn ổn sống, đó cũng là một ều may mắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///nu-thien-su-truong-an/chuong-176-mau-cuu-phu-nhan.html.]
Nếu gả nhầm thì sẽ giống như mẫu thân của nàng ta, sống trong một nơi tưởng chừng như phồn hoa nhưng thật ra lại cực kỳ tệ hại, mỗi ngày chịu đựng hành hạ, tính tình dần dần kh bình thường, trở thành dáng vẻ như thế này.
Muốn chạy trốn nhưng trốn cũng kh thoát, muốn thoát khỏi lại kh thể làm gì được.
Nàng ta đột nhiên hiểu được những lời a nương vừa nói, nếu nàng ta là nam nhân thì thể tự lập nghiệp, thay mẫu thân chống đỡ, cũng kh sợ bị phụ thân chèn ép, thậm chí còn thể dẫn mẫu thân rời khỏi quê hương, nhất định thể sống một cuộc đời tốt đẹp.
Nhưng nàng ta cũng chỉ là một nữ tử, tuy rằng đời này nữ t.ử kh bị trói buộc như đời trước nhưng cũng kh vì thế mà khoan dung.
Từ nhỏ nàng ta đã lớn lên trong cung, cũng chỉ học thuộc thơ từ ca phú như những thiên kim khuê các khác, học cách làm một nữ t.ử tốt, một thê t.ử tốt, chỉ kh được học kỹ năng mưu sinh.
Chủ kiến tốt nhất mà nàng ta thể nghĩ chính là tìm một phù hợp và gả cho đó để một cuộc sống ổn định.
Nàng ta thể lập gia đình, nhưng mẫu thân của thể làm được gì?
Đặng Khả Nhân đỡ Thu ma ma đứng dậy: “Ma ma, ngươi hãy thành thật nói cho ta biết rốt cuộc trong phủ đã xảy ra chuyện gì? a da bán hết tất cả của cải gia nô để l tiền?”
Thu ma ma nghe vậy cũng kh kiềm được rơi nước mắt.
Nhớ năm đó bà ta cùng phu nhân gả vào phủ, lúc lão Hầu gia vẫn còn sống, trong phủ rạng rỡ, sung túc và phồn hoa làm .
Bà ta thầm nghĩ, cô nương nhà rốt cuộc cũng được gả vào một gia đình tốt, từ nay về sau thể sống một cuộc đời phú quý như thái thái Hầu phủ.
Ai ngờ được cô gia là một vô dụng, tính tình xấu xa độc ác, lòng dạ hẹp hòi nhỏ mọn.
“Còn thể vì nữa? Chẳng vì tên súc sinh Đặng Hoài Triết kia nghiện cờ bạc, thua nhiều tiền kh nói, ta lại vì trả nợ cờ b.ạ.c mà to gan lớn mật bán ngọc như ý được ngự ban. Chờ đến khi Hầu gia phát hiện mới tự nhiên bắt ta về đ.á.n.h cho một trận. Nhưng ngọc như ý là của tiên đế ban cho lão Hầu gia, nếu để lộ chuyện này ra ngoài thì thật sự bất kính với tiên đế. Hoàng thượng mà biết nhất định sẽ trừng phạt nghiêm khắc Hầu phủ của chúng ta. Trong cơn tuyệt vọng, Hầu gia đành bán nhiều tài sản, ngay cả hạ nhân cũng bán , lúc này mới gom đủ tiền để chuộc lại ngọc như ý.”
Quả nhiên lại vì tên súc sinh Đặng Hoài Triết kia.
ta gây ra một tai họa lớn như vậy nhưng phụ thân cũng chỉ chỉnh đốn ta. Nhưng tên kia vẫn kh biết hối cải, trộm thay y phục ra ngoài tiếp tục đ.á.n.h bạc, đường đường là con cháu của Hầu tước phủ lại trở thành dáng vẻ lưu m côn đồ như vậy, đồn đãi ra ngoài thì kẻ nào mà kh chê cười.
Nghĩ đến những lời uy h.i.ế.p của ta, Đặng Khả Nhân lập tức cảm th ghê tởm khó chịu.
Nàng ta luôn cảm th mọi chuyện sẽ kh trôi qua thế này, dựa theo tính cách của hai mẹ con nhà kia thì tuyệt đối sẽ kh bao giờ chịu để yên như vậy.
“A da đã biết ta trở thành như thế, tại ta kh quản thúc ta?”
Thu ma ma vừa khinh thường vừa tức giận đáp: “Tính tình của Hầu gia, ngài còn kh biết ? Khi xảy ra chuyện, ta kh những kh trách cứ Trương di nương mà ngược lại còn khiển trách phu nhân, nói phu nhân kh dạy dỗ tốt con trai. dạy dỗ thế nào đây?
Thật ra phu nhân từng muốn ôm tiểu súc sinh kia về bên cạnh nuôi dưỡng nhưng Trương thị lại khóc lóc ầm ĩ, Hầu gia sợ phu nhân ngược đãi con trai tiểu nên cũng đồng ý kh cho phép phu nhân ôm đứa nhỏ .
Nếu phu nhân đã kh được nuôi dưỡng thì khi xảy ra chuyện, dựa vào ều gì lại đến trách cứ phu nhân. Còn phu nhân thì ?”
Thu ma ma cũng tiếc kh thể rèn sắt thành thép: “Vòng tròn giao tiếp của phu nhân ngày càng nhỏ hẹp, ngay cả một trò chuyện cũng kh . Khi Hầu gia nói bà hai ba câu thì tính tình bà thật sự thay đổi, lại tin tưởng những gì Hầu gia nói, cảm th đó chính là lỗi của .”
Thu ma ma vừa xót xa vừa tủi thân: “Đại nương tử, ngài suy nghĩ một chút biện pháp dẫn phu nhân rời khỏi phủ , lão nô sợ nếu như bà còn ở lại đây thì sẽ phát ên mất.”
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)
Chưa có bình luận nào cho chương này.