Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Thiên Sư Trường An

Chương 206: Quà mừng thọ yến

Chương trước Chương sau

“Trần ma ma, kỹ thuật của bà thật sự lợi hại, chỉ xoa bóp cho ta như vậy thì đầu của ta lập tức quả nhiên kh đau nữa.”

Cổ thị nữ t.ử chỉ khoảng ba mươi tuổi đang chăm sóc , vô cùng vui mừng.

trước mặt này là Đặng Khả Nhân đã khổ cực thỉnh cầu từ chỗ của thái hậu.

Vị Trần ma ma này bên ngoài chỉ tầm ba mươi tuổi thôi nhưng trên thực tế đã hơn bốn mươi .

được bảo dưỡng tốt, đáng tin cậy và luôn là mang lại lợi ích cho thái hậu.

Lần này Đặng Khả Nhân mặt dày cầu xin thái hậu ban Trần ma ma cho , kh vì chuyện gì khác mà chỉ muốn một đáng tin cậy ở bên cạnh mẫu thân, chăm sóc cho mẫu thân.

Thu ma ma bán chủ cầu vinh, ngay cả Trương di nương cũng đang chờ bị xử lưu đày, mãi mãi sẽ kh bao giờ quay lại.

Những hạ nhân kh sạch sẽ trong phủ đều được Đặng Khả Nhân dọn dẹp, hiện tại nàng đã nắm vững quyền hành trong phủ, kh nào thể làm gì được mẹ con nàng nữa.

Trần ma ma đã sớm muốn tìm một gia đình đáng tin cậy để an hưởng tuổi già.

Thái hậu tuổi tác đã cao, e rằng một khi thái hậu vừa qua đời thì bà cũng sẽ kh còn chỗ nương tựa trong cung.

Cho nên Đặng Khả Nhân trước tiên tìm Trần ma ma để đ.á.n.h tiếng, Trần ma ma chỉ đáp lại bảo nếu thái hậu chỉ thị thì nô tỳ đương nhiên kh từ chối.

Những lời nói cẩn thận này nghĩa, thân là nô tài sẽ kh phản bội thái hậu, tất cả những lời nói và hành động đều hướng về thái hậu.

Đặng Khả Nhân cũng hài lòng nên lúc này mới mặt dày đến cầu xin trước mặt thái hậu.

Những thể hầu hạ bên cạnh thái hậu nhiều, hiện tại Thừa ân hầu phủ chỉ một đứa cháu gái chống đỡ toàn bộ gia tộc, nàng quét dọn hai ung nhọt là Đặng hầu gia và Đặng Hoài Triết xong thì ít nhất Thừa ân hầu phủ cũng thể được bảo toàn.

Sau này khi thái hậu trăm tuổi cũng mặt mũi xuống kia gặp liệt tổ liệt t của Đặng gia, cho nên bà lập tức đồng ý.

Trong lòng Trần ma ma vô cùng vui mừng nhưng trên mặt lại lưu luyến từ biệt thái hậu, thu dọn đồ đạc, hoàn toàn rời khỏi hoàng cung.

Trong cung này nghi kỵ lẫn nhau, kh cẩn thận thì sẽ mất mạng.

Cho dù ngươi giữ được tính mạng thì cuộc sống của các lão cung nữ sau khi rời cung cũng sẽ kh tốt lắm.

Nếu ở lại hậu cung thì cuối cùng chỉ thể làm nô dịch c.h.ế.t già một cách thê t.h.ả.m thôi.

Bây giờ thể một gia đình để phụng dưỡng bọn họ đến cuối quãng đời còn lại, đây là một lựa chọn kh thể tốt hơn.

Trần ma ma chưa bao giờ thành thân, Đặng Khả Nhân tin tưởng chỉ cần đối xử t.ử tế với bà thì bà nhất định thể bầu bạn bên cạnh mẫu thân của như một thân trong gia đình, luôn luôn trung thành với mẫu thân.

Vị Trần ma ma này quả thực chút bản lĩnh, vừa vào cửa đã giúp đỡ Đặng Khả Nhân sắp xếp tất cả các trương mục sổ sách, hơn nữa còn dạy dỗ những hạ nhân kh quy củ.

Nên dạy dỗ thì sẽ dạy dỗ, kh dạy dỗ được thì trực tiếp bán , cho nên gia phong của Thừa ân hầu phủ hiện tại mới yên lặng được.

Trần ma ma giỏi trong việc suy đoán lòng , ngày đầu tiên vừa đến đã thể nhận ra Cổ thị kh thuận tiện, cần chăm sóc.

mắt , Cổ thị hơi kh ổn, Trần ma ma chỉ cần lướt đã thể phản ứng nh, hầu hạ Cổ thị vô cùng thoải mái.

Chỉ trong m ngày ngắn ngủi, Cổ thị đã kh thể rời khỏi bà .

Tất cả quyền lực trong viện đều nằm trong tay Trần ma ma, Cổ thị chỉ cần an tâm dưỡng bệnh.

Đặng Khả Nhân th thì trong lòng vô cùng an ủi.

“Làm phiền ma ma , ta muốn nói chuyện với mẫu thân, làm phiền ma ma xem Thập Tứ Lang, đệ vừa học về, phiền ma ma chăm sóc đệ .”

Trần ma ma hiểu ý nên lui ra ngoài, cũng chỉ còn lại Cổ thị và Đặng Khả Nhân trong phòng.

Lúc này Đặng Khả Nhân mới hỏi: “A nương, mẹ xem Trần ma ma thế nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-thien-su-truong-an/chuong-206-qua-mung-tho-yen.html.]

“Tạm thời xem thì thể dùng được. Lâu ngày mới th được lòng , con cũng kh cần sốt ruột như vậy. Nếu như hiện tại kết quả, dù bây giờ bà và chúng ta phúc cùng hưởng họa cùng chịu, sau khi rời khỏi cung nhà chúng ta nuôi dưỡng. Nếu như bà an phận làm việc thì tất cả chúng ta đều vui vẻ. Còn nếu trong lòng bà quỷ thì cho dù rời nơi này cũng sẽ phá hủy d tiếng ma ma, kh kết cục tốt đẹp.”

Đặng Khả Nhân nghe được mẫu thân nói như vậy thì trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cổ thị th nàng mặt mày ủ ê nên hỏi: “Thế nào? chuyện gì kh ổn ?”

Đặng Khả Nhân mím môi, chút ngượng ngùng: “Vài ngày trước Lệnh Hồ đại nhân đã giúp chúng ta nhiều, từ đó đến nay con vẫn chưa kịp cảm tạ, hơn nữa bây giờ hai gia đình chúng ta còn hôn ước, quan hệ kh giống bình thường, con nghĩ nên tìm một thời cơ thích hợp để bày tỏ tấm lòng.”

Ngừng lại, sau đó nàng tiếp tục nói: “Hơn nữa sinh thần của phu nhân Thừa viễn bá sắp tới, cho dù thế nào thì con cũng nên bày tỏ chút gì đó. Nhưng mà…”

“Nhưng mà con đang đắn đo sợ kh đúng mực, kh biết nên tặng món lễ vật như thế nào mới tỏ ra đúng mực kh?”

Đặng Khả Nhân gật đầu, Cổ thị cười nói: “Chuyện này cũng đơn giản thôi, nhà chúng ta chuẩn bị một phần quà mừng thọ th thường, còn con thì làm một món đồ thêu thùa .”

“Đồ thêu? Làm gì thì tốt ạ?”

May thêu y phục thì quá mức thân mật, những thứ này trở thành con dâu mới làm.

Nếu là dây đeo trán thì vẻ kh quá phóng khoáng.

“Đứa nhỏ ngốc nghếch này, con thật sự hồ đồ mà, con thể thêu bình phong nhỏ. Năm đó mẹ đích thân mời Lữ cô nương dạy dỗ con thêu hai mặt, kỹ thuật đó kh kh còn đó chứ?”

Đặng Khả Nhân vội vàng lắc đầu, làm nàng thể quên được, mặc dù lúc trước nàng còn nhỏ nhưng trong lòng đã hình thành ý nghĩ chạy trốn khỏi gia đình.

Nàng suy nghĩ nếu tay nghề thêu thùa trong thì cho dù đến đâu cũng đều thể sống tốt, cho nên nàng chưa bao giờ từ bỏ chuyện thêu thùa này.

Chẳng qua tay nghề này của kh nhiều biết, ngay cả thái hậu nàng cũng kh dám tùy tiện thể hiện bản lĩnh thêu hai mặt.

Khều gì khác, nàng chỉ sợ những bên họ ngoại sẽ quá để mắt đến , khiến khác kiêng kỵ.

Đặng Khả Nhân càng kh muốn vì kỹ thuật này mà trở thành con bài mặc cả trong mắt Đặng hầu gia.

lúc hoàng thượng cũng kh thích của Thừa ân hầu phủ.

Cổ thị gật đầu: “Vậy thì tốt, con trở về làm một chiếc bình phong nhỏ, nhân tiện đặt túi thơm con đã thêu cho vị hôn phu của cùng một chỗ gửi cho phu nhân Thừa viễn bá.”

“Như vậy đã đủ ạ?”

“Đủ , túi thơm này thêu theo kiểu dáng của nam tử, phu nhân Thừa viễn bá nhất định nghe huyền âm biết nhã ý (*), sẽ giúp con truyền đạt, ều này cũng sẽ kh làm rối loạn d tiếng của các con. Bình phong thêu hai mặt kh chỉ thể hiện được tài nữ c của con mà còn thể hiện được sự hiền lành th lịch, nắm chắc được sự đúng mục sau khi thành hôn, phu nhân Thừa viễn bá sẽ cảm th vui mừng, cũng kh cho rằng con đường đột lỗ mãng.”

(*) hiểu được ý nghĩa sâu sắc hơn hoặc cảm xúc chứa đựng trong lời nói.

Đặng Khả Nhân nhận được lời khuyên của mẫu thân thì tự chọn mua chỉ và vải thêu.

Nàng nhốt trong phòng thêu bình phong hai mặt, m ngày sau mới hoàn thành quà mừng thêu tay.

Vào ngày tổ chức thọ yến, Thập Tứ Lang theo quản gia đến chúc mừng.

Tuy rằng bé còn nhỏ nhưng lại lễ phép chu đáo và tư cách của một thế tử.

ngoài th dáng vẻ này của bé thì kh thể kh khâm phục ánh mắt chọn thừa kế của Đặng Khả Nhân.

Đợi cho tân khách tan hết, phu nhân Thừa viễn bá mới ngồi một lựa ra quà tặng của Thừa ân hầu phủ.

vừa thoáng qua bình phong nhỏ đã vô cùng yêu thích.

Mẫu đơn phú quý cùng với tiên hạc mang đến cát tường, mỗi bức đều như tr vẽ, hai mặt thêu thùa hoàn toàn khác nhau.

xem xong thì tấm tắc ngạc nhiên: “Tay nghề như vậy, ta cũng chỉ từng th qua trong đồ vật thêu thùa của bậc thầy Lữ sư phó. Hiện tại Lữ cô nương đã sớm kh còn thêu thùa nữa, ta chưa bao giờ nghĩ rằng trên thế gian này còn tay nghề êu luyện như vậy.”

(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...