Nữ Thiên Sư Trường An
Chương 207: Thọ lễ khiến mọi người hân hoan
Thị nữ hầu hạ th bà vui vẻ thì vội nói: “Ở đây còn một túi thơm, nhưng chiếc túi hình như kh hợp với tấm bình phong này.”
Phu nhân Thừa Viễn bá cầm túi thơm lên so sánh một chút mỉm cười.
“Đi, gọi Đại Lang tới đây.”
Mặc dù thị nữ kh hiểu rõ nhưng vẫn tuân lệnh gọi .
Lệnh Hồ Kỳ vừa bước vào cửa đã th một tấm bình phong thêu hai mặt đặt trên bàn của mẫu thân, món đồ tinh xảo đẹp mắt.
“A nương lại nhận được bảo bối gì mà nóng lòng gọi nhi t.ử đến thưởng thức vậy ạ?”
Phu nhân Thừa Viễn bá lườm : “Bảo bối của mẹ tốt hơn nữa cũng kh may mắn bằng con.”
Lệnh Hồ Kỳ ngây , kh hiểu được ẩn ý của bà .
Phu nhân Thừa Viễn bá chỉ vào cái túi thơm nhỏ trên bàn: “Cầm , cái này do vị hôn thê của con cố ý nhét vào trong quà mừng thọ để tặng cho con đ.”
Lệnh Hồ Kỳ th một túi thơm màu trà xinh đẹp đặt trên bàn.
Màu sắc chững chạc, hai chú sư t.ử được được thêu khéo léo, vô cùng sống động và oai phong.
Khóe môi của kh kiềm được mà nhếch lên, nhưng vẫn nghiêm túc đáp: “Mẫu thân nói gì vậy, đây là quà mừng thọ cho mẹ, làm thể cho con được.”
Nói thì nói như vậy nhưng tay cũng đã cầm l túi thơm.
“Con th nào tặng quà mừng thọ, đã tặng một tấm bình phong lớn như vậy còn tặng thêm một túi thơm của nam t.ử kh?”
Phu nhân Thừa Viễn bá khẽ cười, trong mắt đầy vẻ hài hước: “Ban đầu mẹ còn nghĩ Thừa ân hầu phủ chi bạo tay quá lại tặng một tấm bình phong thêu hai mặt quý giá như vậy kh. Nhưng so sánh đường kim mũi chỉ trên túi thơm và trên tấm bình phong này thì rõ ràng do cùng một làm ra. Tài thêu thùa hai mặt của Lữ đại cô nương là thiên hạ đệ nhất, nhưng hiện tại bà đã sớm kh còn thêu nữa rồi. Tuy Lữ sư phó nhận hai đệ t.ử nhưng kh đồ đệ nào tay nghề thể so sánh được với kỹ thuật thêu trước mắt này.
Mẹ nghĩ tới nghĩ lui, e rằng đây chính là tay nghề của Đặng cô nương. Nàng giấu kỹ như vậy nhưng lại vì chúng ta mà sẵn sàng thể hiện tài năng của , đây chính là đã xem con và mẹ là một nhà . Một phần này kh chỉ là quà mừng thọ mà còn là quà cảm ơn. Vị cô nương này vừa lòng nhưng lại kh hề chút khoe khoang, là một chững chạc đáng tin cậy."
Lệnh Hồ Kỳ nghe mẫu thân khen ngợi vị hôn thê của , trong mắt cũng kh nhịn được tự hào: “Mẫu thân quá khen .”
Phu nhân Thừa Viễn bá trêu ghẹo : “Con trai của mẹ kiếm được một thê t.ử tốt, sau này đừng cưới vợ thì quên mất mẹ, thiên vị con dâu quá mức đ.”
Lệnh Hồ Kỳ mỉm cười kh nói lời nào, phu nhân Thừa Viễn bá lập tức bảo cầm túi thơm rời khỏi , bản thân bà lại tiếp tục thưởng thức tấm bình phong thêu hai mặt này.
Trên cõi đời này thật sự chẳng vị nữ t.ử nào thể từ chối một bức tr thêu hai mặt tinh xảo như vậy.
Kỹ thuật thêu hai mặt vốn dĩ đặc biệt, những bức tr thêu hai mặt trong thành Trường An thể bán được hơn ngàn lượng một bức.
Tấm bình phong thêu hai mặt của Đặng Khả Nhân, kỹ thuật tinh xảo, sống động, bảo bán được hơn ngàn lượng cũng kh quá đáng.
Hơn nữa họa tiết thêu trên đó lại chính là hoa văn mà bà thích, món quà mừng này quả thực đã chạm đến trái tim của bà .
lẽ vì thật sự quá yêu thích nên sau bữa tiệc ngắm hoa cùng bằng hữu, Thừa Viễn bá phu nhân đã khen ngợi Đặng Khả Nhân trước mặt mọi .
Nhưng chưa từng nghĩ rằng, suýt nữa đã dẫn đến một cuộc tr chấp.
Ngày đó, phu nhân Hàn quốc c tổ chức tiệc ngắm hoa, thứ nhất là vì đúng lúc hoa cúc đang nở rộ, thể ngắm hoa và ăn cua, các phu nhân trong hội cũng thể gặp nhau để giao lưu tình cảm, trao đổi một ít tin tức nhỏ lẫn nhau.
Mặt khác, phu nhân Hàn Quốc c muốn giúp c chúa Bảo Đức đón gió tẩy trần. Nàng là thư đồng của c chúa Bảo Đức thuở nhỏ, tình cảm giữa hai tốt.
C chúa Bảo Đức đã l chồng nhiều năm, hiếm khi trở lại thành Trường An, phu nhân Hàn Quốc c đương nhiên nóng lòng muốn mời bà đến.
Mộc Phương Nhan theo sau Vinh vương phi tới phủ của Hàn quốc c.
Tổ tiên của vị Hàn quốc c này xuất thân là mưu sĩ của thái tổ, kh chỉ giúp thái tổ đoạt được giang sơn, hơn nữa trải qua nhiều cuộc tr đấu vẫn tồn tại và là một trong số ít các gia tộc c khai quốc còn truyền thừa cho đến ngày nay.
Sau khi Hàn quốc c đời thứ nhất qua đời, những con cháu đời sau đều dốc lòng chuyên tâm đọc sách, thi thư gia truyền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-thien-su-truong-an/chuong-207-tho-le-khien-moi-nguoi-han-hoan.html.]
Mặc dù xem qua c việc triều chính nhưng kh tham gia tr quyền đoạt lợi hay tư tưởng đảng phái.
Cho nên các thế gia khác trải qua bao nhiêu thăng trầm nhưng bao năm nay toàn gia Hàn quốc c vẫn luôn làm việc khiêm tốn, lặng lẽ truyền thừa qua Ngũ Đại.
Ở đời này, Hàn Quốc c yêu thích thư pháp, lúc tuổi còn trẻ đảm nhiệm vị trí Tế Tửu ở Quốc T.ử Giám. Ông đã dạy dỗ được nhiều học sinh, về sau lại dạo chơi khắp thiên hạ.
Ba con trai trong nhà đều làm quan trong triều. Tuy rằng cấp bậc kh cao nhưng chỉ cần kh phạm lỗi lầm lớn thì sẽ vững vàng thăng chức, qua m năm nữa trong nhà lẽ lại sắp xuất hiện một vị Tể tướng.
Cho nên sân đình nhà Hàn quốc c kh ai cũng thể với cao được.
Mộc Phương Nhan đang theo Vinh vương phi, ngang qua hồ sen được chăm chút tươm tất thì đã đến vườn hoa của phủ Hàn Quốc c.
Vườn hoa này thật sự trồng đủ các chủng loại hoa cúc.
Những b hoa khoe màu đua sắc, hương thơm ngào ngạt.
Mộc Phương Nhan cũng kh hiểu biết nhiều về các chủng loại hoa cúc, chỉ th hoa trắng, hoa vàng, thậm chí cả hoa màu tím thì vô cùng trầm trồ thán phục.
Để kh thể hiện sự xấu xí, nàng cũng kh dám bình phẩm lung tung với những khác, nói cái gì mà hoa cúc này ểm nào đặc biệt.
Hôm nay Vinh vương phi đến cũng kh vì ngắm hoa mà chỉ muốn gặp c chúa Bảo Đức một lần.
Bà dẫn Mộc Phương Nhan vào trong, chỉ chốc lát sau đã th c chúa Bảo Đức đang ngồi ghế tân khách bên cạnh ghế chủ vị.
Mộc Phương Nhan từ xa vừa th đã ngây ngẩn cả .
Vinh vương phi th nàng dừng bước nên kh nhịn được nên quay đầu lại: “Con vậy? ra được chuyện gì à?”
Mộc Phương Nhan xung qu một chút, nhỏ giọng ghé vào tai bà đáp: “Con chưa xác định rõ, con muốn đến gần xem kỹ một chút.”
Vinh vương phi khẽ gật đầu, kéo Mộc Phương Nhan tiến lên phía trước.
Đến gần kỹ, c chúa Bảo Đức quả thực là một phu nhân với nhan sắc hoa nhường nguyệt thẹn.
tuổi tác của bà , lẽ chỉ khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi.
Tóc mây bới cao, trên đầu cài trâm mẫu đơn phú quý, ngọc trâm lưu ly ngọc bích càng tôn thêm vẻ lộng lẫy và quý phái của bà .
Chỉ khí sắc, bình thường đều sẽ nghĩ rằng cuộc sống của bà ở nhà chồng kh tệ.
Mộc Phương Nhan càng c chúa Bảo Đức thì trong lòng lại càng nặng nề hơn.
C chúa Bảo Đức cảm th đang chằm chằm, bà chậm rãi ngẩng đầu lên, th Vinh vương phi thì lập tức cười nói. “Chị dâu đến , tỷ mau lại đây, Bảo Đức nhớ chị dâu lắm.”
Mộc Phương Nhan tiến lên phía trước, chỉ th Vinh vương phi đã ngồi bên cạnh c chúa Bảo Đức, kéo tay bà xúc động: “Lại chẳng thế, ta và từ biệt từ ngày đó cho tới bây giờ cũng sắp được ba năm kh gặp nhau. M năm qua kh gặp, lại chẳng thay đổi chút nào mà ngày càng xinh đẹp trẻ trung hơn, thể th được phò mã yêu thương .”
Bà vừa nói xong thì Bảo Đức nở nụ cười ngượng ngùng, th Mộc Phương Nhan bên cạnh chị dâu đang mặc trang phục của phu nhân, nhưng bản thân lại chưa từng gặp qua thì lập tức tỏ vẻ thắc mắc Vinh vương phi.
Vinh vương phi vội vàng giới thiệu: “Tam Nương, mau đến đây chào cô mẫu của con. Lúc Tuyển nhi thành hôn, kh ở thành Trường An, đây là con dâu của ta, Mộc Tam Nương, cứ gọi nàng là Tam Nương.”
Mộc Phương Nhan bước đến trước mặt của c chúa Bảo Đức, hành lễ một cách chuẩn mực.
“Tam Nương bái kiến cô mẫu.”
C chúa Bảo Đức quan sát Mộc Phương Nhan từ trên xuống dưới, mỉm cười nói: “Thằng nhóc Tuyển nhi này quả thực diễm phúc, Tam Nương của chúng ta xem, mi th mục tú, xinh đẹp duyên dáng động lòng , giữa đôi l mày dường như khí, ta nghĩ nàng hẳn là một cô nương tài giỏi.”
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)
Chưa có bình luận nào cho chương này.