Nữ Thiên Sư Trường An
Chương 208: Quá khứ kỳ lạ
Mộc Phương Nhan mỉm cười cảm tạ lời khen ngợi của Bảo Đức. Bảo Đức c chúa dường như thích nàng, tháo một chiếc vòng ngọc từ trên tay xuống, kiên quyết muốn tặng cho Mộc Phương Nhan.
Mộc Phương Nhan chút kh biết làm , đưa mắt về phía Vinh vương phi.
Vinh vương phi kh chút do dự bảo nàng nhận l: “Trưởng bối thưởng cho kh thể kh nhận, con mau cầm l !”
Lúc này Mộc Phương Nhan mới yên tâm đeo vòng lên tay, Bảo Đức c chúa th thì nụ cười càng thêm rực rỡ: “ xem, đeo cái này sáng màu, tuổi của con đeo tr đẹp hơn, ta đã lớn tuổi , đeo nó giống như đang cưa sừng làm nghé vậy.”
Mộc Phương Nhan kh khỏi nói: “Cô mẫu đang lúc trẻ đẹp, những thứ này được cô mẫu yêu thích là vinh hạnh của chúng.”
Bảo Đức nghe xong thì cười càng vui vẻ hơn: “Chị dâu, tỷ cưới được một nàng dâu thật tốt. xem, trời sinh miệng nhỏ ngọt ngào, biết nói chuyện. Nếu kh chưa con trai thì bản thân cũng muốn mang nàng về làm dâu.”
Bảo Đức c chúa tự nói chính kh con thì những khác cũng kh dám tiếp lời.
nào chẳng biết, kh con cái chính là nỗi đau trong lòng Bảo Đức c chúa. Bởi vì chuyện này mà nhà mẹ ruột và bên mẹ chồng của bà đã ầm ĩ kh vui với nhau.
Nếu kh phò mã hết sức bảo vệ thì lẽ giữa hai vợ chồng đã sớm xa cách.
Ở đời này, nữ nhân kh con thật sự vô cùng đáng thương.
Mộc Phương Nhan liếc Vinh vương phi, Vinh phương phi vội vàng kéo tay Bảo Đức c chúa nói: “Chỗ này gió hơi lớn, kh bằng chúng ta đến bên kia ngồi .”
Bà Hàn quốc c phu nhân, Hàn quốc c phu nhân lập tức hiểu ý dẫn các phu nhân đến nơi khác ngắm hoa.
Bảo Đức c chúa và Vinh vương phi vào đình nghỉ ngơi, thị nữ mang trái cây lên lập tức lui sang một bên, cũng kh cho khác đến gần.
Mộc Phương Nhan ngồi bên cạnh quan sát hai .
Bảo Đức c chúa ngửi th mùi thơm của trà, cười nói: “Đi đến Trường An mới biết, trong thành Trường An cách thức uống trà khác biệt như vậy. Sơn Đ là địa phương nhỏ, quả thực kh thể so sánh được. Nghe nói đây là c việc kinh do của Tuyển nhi?”
Vinh vương phi cười: “Cũng chỉ là chút mánh lới kh theo trào lưu mà thôi. Nếu thích thì khi nào quay lại tỷ sẽ cho mang đến hai rương lá trà cho mang về Sơn Đ uống dần.”
Bảo Đức c chúa mỉm cười: “Tỷ cũng đừng trêu chọc nữa. Hiện tại thứ này được ở thành Trường An, một bình trà hơn ngàn lượng bạc, một rương kia đáng giá bao nhiêu? Chưa kể, loại trà này ngàn vàng khó tìm, hoàng thượng cũng kh dám nói bản thân hai rương đâu! Tỷ dám tặng thì cũng kh dám nhận.”
Vinh vương phi cũng kh khách sáo: “Đây cũng là thủ đoạn buôn bán của bọn họ, đầu cơ kiếm lợi thôi. Trên thực tế cho dù chuyện như vậy thì lừa gạt bên ngoài còn được, nhưng dám lừa dối cô mẫu của chứ? Yên tâm, tỷ đã nói tặng thì nhất định sẽ tặng. Cẩn thận những bên nhà chồng của , một lại một cũng đến cửa xin .”
Những lời này của Vinh vương phi kh sai, hiện nay đây là loại trà được những văn nhân nho sĩ yêu thích nhất.
Những nhà nho nổi tiếng của thành Trường An ai chưa từng làm thơ về trà đâu chứ?
Tống Đạo Tuyển lại giỏi việc kinh do, đã sớm lợi dụng gió đ để quảng bá d tiếng cho loại trà này.
Năm nay thu được ít nhưng năm sau hoạt động trở lại thì sản lượng còn nhiều hơn thế nữa.
Tuy rằng bà với Mộc Phương Nhan kh hiểu c việc làm ăn của Tống Đạo Tuyển lớn mạnh như thế nào nhưng Vinh vương phi là hiểu rõ hơn ai hết. Nhi t.ử của là một con thú nuốt vàng, việc làm ăn này nhất định ngày càng phát đạt.
Thành Trường An dẫn đầu mọi trào lưu trong thiên hạ, trong thành lưu hành cái gì thì khi mang đến một địa phương khác giá cả kh biết sẽ tăng thêm m lần.
Ở địa phận Sơn Đ đã sớm lặng lẽ lưu truyền từ lâu.
Bảo Đức c chúa nghe xong giá cả cũng vô cùng ngạc nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-thien-su-truong-an/chuong-208-qua-khu-ky-la.html.]
Cho nên dù chỉ một chút hay một lượng nhỏ xíu thôi cũng tốn cả trăm lượng bạc, hơn nữa còn ngàn vàng khó mua được.
Sau khi những vị văn nhân nho sĩ kia uống vào đều nói hương vị của loại trà này khó quên, làm cho ta kh ăn thịt trong mười ngày cũng kh .
Hôm nay, Bảo Đức tự thưởng thức qua, quả thực là thơm ngon ngọt ngào.
Nghe Vinh vương phi nói, bà cũng vô cùng vui vẻ, chẳng qua khi nghĩ đến bên nhà chồng thì nụ cười chút miễn cưỡng.
Vinh vương phi xung qu nhỏ giọng hỏi: “ và phò mã vẫn chưa tin tức gì ?”
Bảo Đức lắc đầu cười khổ: “Chị dâu, chúng ta cũng kh ngoài, cũng kh dối gạt tỷ. Thuốc cũng đã uống, cúng bái hành lễ gì đó cũng đã làm, bao nhiêu phương pháp ly kỳ cổ quái cũng đã thử qua, nhưng đứa nhỏ mãi vẫn chưa xuất hiện. thật sự kh còn cách nào khác.”
Nếu bà và phò mã bệnh kh thể m.a.n.g t.h.a.i thì kh , nhưng đáng trách chính là đại phu lại nói thân thể của phò mã và bà đều vô cùng khỏe mạnh.
Thậm chí bà còn nạp vì phò mã nhưng thất cũng kh thể mang thai.
Bảo Đức thật sự kh biết nói như thế nào, nhưng trong mắt đời thì kh con chính là lỗi của nữ nhân. Cho dù thân phận cao quý như c chúa cũng kh thoát khỏi số phận bị khác cười nhạo chế giễu.
Vinh vương phi về phía Mộc Phương Nhan: “Tam Nương, con thể ra được đã từng xảy ra chuyện gì kh?”
Bảo Đức c chúa nghe vậy lập tức ngạc nhiên Mộc Phương Nhan, kh hiểu vì Vinh vương phi lại hỏi nàng.
Mộc Phương Nhan Bảo Đức c chúa, hỏi bà : “Xin hỏi cô mẫu, lúc trên đường thành thân gặp chuyện xui xẻo gì kh?”
Bảo Đức c chúa lo lắng Vinh vương phi, Vinh vương phi gật đầu với bà nói: “Con dâu của tỷ học được một chút bản lĩnh của Bạch Ất thiên sư, là cháu gái ruột của . Nói kh chừng nàng thể biết được lý do kh con.”
Bảo Đức c chúa nửa tin nửa nghi, hơi suy nghĩ một chút, cảm th kh bằng làm liều một lần, dù bà cũng đã thử qua nhiều phương pháp khác nhau, thử thêm một lần này nữa cũng kh cả.
Dù đây cũng là chị dâu của , từ nhỏ đã đối xử tốt với thì kh lý nào lại làm hại được.
Vì thế bà ngẫm nghĩ đáp: “Thật ra cũng chẳng chuyện gì đặc biệt, kh biết con nói đến ềm xấu là chuyện gì?”
Mộc Phương Nhan liếc bả vai của bà nói: “Trên đường cô mẫu thể đã gặp một đàn quạ đen.”
Bảo Đức hốt hoảng, chợt bừng tỉnh nhớ lại: “Con nói như vậy làm ta nhớ đến một chuyện. Trên đường đến Sơn Đ, ta dừng chân ở một trạm nghỉ, nhưng đêm đó ở bên ngoài nhiều quạ đen kêu gào. Chúng kêu đến mức làm mọi sợ hãi, ta lập tức cho xua đuổi lũ quạ đen . Hôm sau ta tỉnh dậy đã kh th lũ quạ đó nữa, cũng kh xảy ra chuyện gì kỳ lạ, cho nên ta kh nghĩ ngợi nhiều. Làm vậy? chuyện gì kh ổn ?”
Mộc Phương Nhan th âm khí đang lượn lờ quấn qu bả vai bà , nàng dừng một chút nói: “Kh biết cô mẫu dẫn theo nào cùng lúc thành thân kh? Nếu biết được chuyện của ngày hôm đó thì lẽ sẽ biết được nguyên nhân kh con.”
Bảo Đức nghe vậy xúc động, những cái khác kh nói nhưng đột nhiên Mộc Phương Nhan nhắc đến chi tiết này, ngay cả bà cũng kh nhớ rõ, chỉ sợ ít biết được.
Bà suy nghĩ gọi ma ma hầu hạ thân cận đến.
“Đây là Phương ma ma, bà là biết chuyện gì đã xảy ra vào lúc đó. Con thể hỏi chuyện bà .”
Phương ma ma quả thực đúng như tên gọi, khuôn mặt chữ ền, tr vẻ cứng nhắc và khó gần.
Mộc Phương Nhan bà ta gật đầu: “Làm phiền ma ma nhớ lại một chút, năm đó c chúa được gả đến Sơn Đ, ở trạm nghỉ đã từng gặp qua đàn quạ đen kh?”
Phương ma ma dừng một chút, cẩn thận nhớ lại thận trọng gật đầu: “Đúng là từng chuyện đ. Hoàng hôn hôm đó, nhiều quạ đen kh rõ vì lại xuất hiện, chúng kh ngừng kêu lớn, c chúa lập tức hạ lệnh bảo chúng ta đuổi lũ quạ .”
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)
Chưa có bình luận nào cho chương này.