Ở Nhờ Nhà Trùm Trường, Tôi Bỗng Nghe Thấy Tiếng Lòng Cậu Ta
Chương 3:
M nam sinh kia kh thì thầm nữa, trực tiếp bắt đầu ồn ào trêu chọc.
Kh biết ai là khởi đầu, hét lên gọi là “chị dâu”, những khác cũng lần lượt hùa theo.
“Chị dâu, chị thật xinh đẹp đó!”
“Cái đó chẳng nói thừa ? Chị dâu, chị với Túc quen nhau thế nào vậy?”
“Chị dâu, chị tên gì thế?”
“Chị dâu, chị học lớp m ?”
“…”
Bị họ gọi như vậy khiến hai má nóng bừng lên, Trần Tiêu Tiêu đứng bên cạnh cũng hùa theo trêu chọc.
Lê Túc thì lại hưởng thụ cái cách xưng hô này, trong lòng âm thầm vui sướng.
[Đám ngốc này cuối cùng cũng khôn ra được một lần.]
Đây lại là ngay cổng trường, họ ồn ào như vậy khiến đám học sinh tan học buổi tối đều quay sang .
cảm th cái “biệt thự mơ ước Barbie” dưới chân đã thể cho ở luôn .
“ kh chị dâu của m , đừng gọi nữa.”
nhỏ giọng ra hiệu cho họ.
Lê Túc th kh chịu nổi nữa thì lên tiếng ngăn lại.
“Được được , hùa theo cái gì chứ.”
[Hê hê, lần sau cứ để bọn họ tiếp tục gọi.]
: “…”
chỉ về phía Trần Tiêu Tiêu.
“Cái đó… còn đưa cô về nhà nên…”
Trần Tiêu Tiêu: tự dưng lại cảm giác tội lỗi thế này?
“Kh cần đâu, tớ tự về nhà là được.”
Nói xong còn liếc mắt ra hiệu cho nắm bắt cơ hội.
Ha ha, thật sự cảm ơn đó!
Lê Túc chỉ một trong đám con trai kia.
“, đưa cô về nhà cho , nguyên vẹn kh sứt mẻ.”
“Rõ, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ. Đi thôi.”
Trần Tiêu Tiêu cũng kh từ chối, còn vẫy tay với .
“Niệm Niệm tớ đây, tạm biệt!”
uể oải đáp lại: “Tạm biệt.”
“Giờ thì, chúng ta cũng thôi.”
gật đầu.
Haiz, biết làm được, ta đã bị đưa mất .
Từ ngày đó trở , mỗi tối Lê Túc đều cùng về nhà.
muốn khóc mà kh cách nào từ chối.
Vì tối nào ta cũng đứng chờ ở cổng trường, trong trường bắt đầu lan truyền tin đồn trùm trường bạn gái.
Trên diễn đàn trường cãi nhau ầm ĩ, kh ít mắng c.h.ử.i , dù bọn họ cũng kh biết cô gái đó là ai.
Thậm chí còn đăng cả ảnh ta đứng đợi ở cổng trường.
Trong bức ảnh, hai đứng cạnh nhau trước cổng trường.
Tuy chụp kh rõ, nhưng dễ nhận ra nam sinh trong ảnh chính là Lê Túc.
Cô gái bên cạnh ta đeo một chiếc balo màu trắng gạo. May là trong trường kh ít nữ sinh đeo loại balo màu này.
tiếp tục lướt ện thoại, Trần Tiêu Tiêu đột nhiên lay lay .
“Niệm Niệm, th diễn đàn chưa?”
“Th .”
“Niệm Niệm, đừng để ý nha, bọn họ chỉ ghen tị với thôi.”
lắc đầu: “Tớ kh để ý đâu, với lại bọn họ cũng đâu biết là ai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/o-nho-nha-trum-truong-toi-bong-nghe-thay-tieng-long-cau-ta/chuong-3.html.]
Đến tối tan học, lúc ra cổng trường đã kh ít đứng đó cầm ện thoại.
biết bọn họ muốn xem bạn gái của trùm trường là ai. đâu ngốc mà bình thản thẳng ra cổng, liền lẫn vào đám đ.
Lê Túc th liền đuổi theo.
Thế là thành cảnh chạy, ta đuổi.
chạy đến chỗ ít thì đúng là cánh cũng khó thoát.
Đám kia th đại ca đã mà vẫn kh th cô gái nào, liền giải tán.
Về đến nhà, sang phòng tìm ta.
“Lê Túc, th đám ở cổng trường kh?”
ta thờ ơ đáp.
“Th , thế?”
[Hay là Niệm Niệm đang giận? Là mộng tưởng nhiều à?]
“ xem diễn đàn trường chưa?”
“Chưa, kh xem m thứ đó.”
Cuối cùng cũng kh nhịn được, giọng nói lớn hơn một chút.
“Vậy bây giờ xem !”
l ện thoại ra, lật từng bài cho ta xem.
Kh biết vì , sau khi xem xong, áp suất kh khí xung qu bỗng trở nên cực thấp.
ta đen mặt, im lặng lâu kh nói gì.
Nhưng nội tâm thì hoàn toàn kh bình tĩnh chút nào.
[Mẹ nó, đám này bị bệnh à, dám mắng Niệm Niệm của .]
[Hu hu hu, Niệm Niệm còn giận .]
[Ông đây nhất định tra cho ra hết m đứa mắng Niệm Niệm, đ.á.n.h cho từng đứa một.]
: Trọng ểm của là ở đó ?
“Hay là sau này đừng đợi nữa, …”
còn chưa nói xong thì ta đã từ chối thẳng thừng.
“Kh được.”
“Vậy sau này thể… đợi ở chỗ nào đó kh quá nổi bật được kh?”
[Đều tại đám kia gây chuyện.]
“Tại ? yên tâm, sẽ kh để bọn họ làm tổn thương .”
“Kh , chỉ là… chúng ta như vậy ảnh hưởng kh tốt.”
tr luận qua lại với ta một hồi lâu.
Cuối cùng, dưới sự kiên trì kh ngừng của , ta cũng chịu nhượng bộ mà đồng ý.
đứng dậy định về phòng nghỉ ngơi thì Lê Túc kéo lại.
kh để ý liền ngã thẳng vào lòng ta.
ta khẽ hừ một tiếng.
định đứng dậy, tay lại vô tình sờ loạn trên ta.
Khoan đã… hình như sờ thứ gì đó cứng cứng, còn từng khối từng khối, xúc cảm khá tốt.
Chẳng lẽ đây chính là thứ trong truyền thuyết.
Là cơ bụng ?
còn chưa kịp phản ứng.
ta thấp giọng nói bên tai : “Xuống .”
Giọng Lê Túc khàn khàn.
nghiêng đầu ta.
Ánh mắt ta sâu thẳm, như bị mực nhuộm đen, dường như muốn nuốt chửng khác.
nghe rõ nhịp tim của ta, đang đập nh.
Yết hầu ta khẽ chuyển động lên xuống, như đang cố gắng nhẫn nhịn ều gì đó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.