Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ở Nhờ Nhà Trùm Trường, Tôi Bỗng Nghe Thấy Tiếng Lòng Cậu Ta

Chương 4:

Chương trước Chương sau

Mặt nóng bừng, lập tức nhảy khỏi ta, hét lên: “ đây!”

Nói xong liền lập tức chạy như bay về phòng.

Về đến phòng mới phát hiện, tim đập nh đến mức bất thường.

khuôn mặt trong gương, đỏ như một quả táo.

Sáng hôm sau vẫn dậy sớm như thường lệ.

Lúc xuống lầu ăn sáng, đây là lần hiếm hoi th Lê Túc.

còn tưởng nhầm, bình thường giờ này ta vẫn đang ngủ trong phòng.

ta ngồi trước bàn ăn, thong thả ăn dầu cháo.

lẽ vì lúc ngủ bị đè nên trên đầu vểnh lên một lọn tóc ngốc, tr phần lười biếng.

ngồi đối diện ta, chào dì Thần và chú Lê.

nở một nụ cười dịu dàng, ngoan ngoãn.

“Chào buổi sáng dì Thần, chú Lê!”

“Chào buổi sáng Niệm Niệm!”

“Niệm Niệm chào buổi sáng!”

cầm một chiếc dầu cháo, ăn từng miếng nhỏ.

Cảm th đang chằm chằm, đến mức toàn thân tê dại.

ngẩng đầu lên Lê Túc, vừa hay chạm mắt với ta.

ta lập tức quay mặt .

Kh biết là vì chột dạ hay vì lý do gì khác, trên mặt ta dần hiện lên một tầng đỏ nhàn nhạt.

Sau đó nghe được tiếng lòng của ta.

[Muốn cùng Niệm Niệm học, nếu Niệm Niệm kh đồng ý thì làm ?]

đương nhiên sẽ kh đồng ý.

Nếu đám “fan” của ta phát hiện quan hệ với Lê Túc thì cái mạng nhỏ của coi như xong đời.

mạng sống là vô giá, vẫn muốn sống t.ử tế thêm vài năm nữa.

ăn nh hai chiếc dầu cháo, chào dì Thần.

“Dì Thần, con học trước đây, mọi ăn tiếp nhé.”

Nói xong, cũng kh thèm Lê Túc một cái, đeo cặp chạy mất.

Lê Túc th chạy , bản thân cũng chẳng còn tâm trạng ăn nữa.

“Bố mẹ, con đây.”

Chỉ để lại bố mẹ nhau trân trân.

“Con trai chúng ta hôm nay bị làm vậy?”

“Chắc là trúng tà .”

vừa ra khỏi khu chung cư thì bắt đầu chậm bước lại, Lê Túc liền theo kịp.

ta sát bên cạnh , gần.

còn ngửi th mùi vani thoang thoảng.

Kh biết từ khi nghe được tiếng lòng của Lê Túc, ngày càng kh còn sợ ta nữa.

Giống như lúc này, tự tăng tốc bước chân, muốn ta đừng theo nữa, nhưng ta lại như miếng cao dán chó, gỡ thế nào cũng kh rớt.

Thỉnh thoảng còn nghe th tiếng lòng của ta.

[ Niệm Niệm kh để ý tới ?]

[Niệm Niệm nh thế làm gì? Sắp muộn học à? Chưa mà.]

Mắt th sắp đến trường, cuối cùng cũng dừng bước.

thể đừng theo nữa được kh?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

ta một tay đút túi, giọng ệu vô cùng đáng đòn.

“Đường này ai cũng được, được thì kh được?”

Nhưng tiếng lòng lại là thế này:

[Niệm Niệm kh muốn cùng ?]

lại muốn ta cùng chứ.

Nếu đám con gái kia biết đó là , kh bị xử cho c.h.ế.t thì cũng bị lột da.

dứt khoát nhường đường cho ta.

trước .”

ta đứng đó lâu kh nhúc nhích.

cũng kh nghe được tiếng lòng của ta.

Nhưng lại cảm th khí áp qu ta thấp.

Rõ ràng trời hơn ba mươi độ, lại th hơi lạnh.

kiên nhẫn đứng chờ.

Cuối cùng ta cũng , bước nh.

Còn thì thong thả phía sau.

Đi được một đoạn, ta lại chậm bước, thỉnh thoảng còn ngoái đầu về sau.

kh nhịn được mà bật cười.

Hai chúng cứ giữ khoảng cách như vậy cho đến khi tới trường.

ta học ban 12, học ban 2, lớp kh cùng một tòa nhà nên liền chia đường mà .

còn chưa được m bước thì cảm giác kéo mạnh từ phía sau, cả ngã thẳng vào lòng ai đó.

kia theo phản xạ ôm l vào ngực.

vội đứng vững lại, quay đầu thì hóa ra là Lê Túc.

Giờ này đúng lúc cao ểm học sinh vào trường, nhiều đều đã th cảnh này, kh xa chỗ chúng còn tụ lại kh ít .

muốn khóc mà kh nước mắt, lần này thật sự xong đời .

kéo áo đồng phục che mặt.

kéo làm gì chứ!”

ta kh tự nhiên sờ sờ chóp mũi.

“À thì… chiều nay trường trận bóng rổ với trường số Ba, đến đưa nước cho nhé.”

“Fan của nhiều thế, để bọn họ đưa kh được à?”

“Kh được, chỉ cần thôi. Hai rưỡi chiều bắt đầu, ở sân bóng rổ trường .”

“Được được được, là được chứ gì, mau !”

“Nhớ nhé.”

gật đầu ên cuồng, chỉ mong ta mau biến .

Th đồng ý, ta xoa xoa đầu , nở một nụ cười dịu dàng như gió xuân tháng ba, ánh mắt chứa đầy dịu dàng như muốn nhấn chìm .

chưa từng th ta như vậy, mặt kh tiền đồ mà đỏ bừng lên.

Sau khi ta rời , vẫn đứng đờ tại chỗ, trong lòng thầm mắng đúng là vô dụng.

Đám kia th Lê Túc liền muốn tiến lại gần.

che mặt, xoay chạy thục mạng.

Nhưng vẫn bị ta chụp ảnh, đăng lên diễn đàn trường.

Ngồi xuống chỗ, Trần Tiêu Tiêu liền ghé sát lại.

“Niệm Niệm, chiều nay trường đấu bóng rổ với trường số Ba, Lê Túc cũng thi đấu đó, kh?”

chợt nhớ ra hình như vừa đã đồng ý xem Lê Túc đ.á.n.h bóng rổ, bèn ỉu xìu đáp một tiếng: “Đi.”

đột nhiên phản ứng lại.

“Hôm nay chẳng buổi chiều tiết học ?”

“Vì trận đấu nên tiết chiều đổi thành tự do hoạt động. Học sinh thể xem bóng rổ, cũng thể tự do sinh hoạt.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...