Ôm Trọn Hạnh Phúc
Chương 19: Bóng Ma Trong Quá Khứ – Cánh Cửa Mở Ra Sự Thật
Sáng hôm sau.
Vy tỉnh dậy trong vòng tay Dương Khải Minh. Ánh nắng dịu dàng chiếu vào qua rèm cửa trắng, căn phòng ngập mùi hoa nhài và… hương da thịt còn vương lại sau một đêm triền miên cháy bỏng.
Cô mỉm cười, nhẹ nhàng rút khỏi lòng để xuống bếp nấu bữa sáng bất ngờ.
Nhưng ngay khi bước xuống phòng khách, Vy c.h.ế.t lặng.
Trên bàn là một phong thư lạ – màu đỏ đậm, viền vàng.
Kh ai biết ai đã để vào. Trên bì thư chỉ vỏn vẹn dòng chữ:
"Gửi tân nương – Vy Ngô."
Cô mở ra.
Bên trong là một tấm ảnh cũ – mờ nhưng rõ ràng là Vy thời cấp ba, mặc đồng phục, đứng trước cổng bệnh viện phụ sản.
Phía sau là dòng chữ viết tay nguệch ngoạc:
"Em nghĩ chuyện năm đó chôn được ?
Hẹn em tại quán cà phê Mùa X – 20h tối nay.
Đừng dẫn theo ai. Nếu kh… cả ta cũng sẽ biết hết."
Vy nắm chặt tờ gi, lòng lạnh buốt.
“Chuyện năm đó…”
Một bí mật mà **ngay cả Khải Minh cũng chưa từng nghe cô nhắc đến…
20h tối. Quán cà phê Mùa X.
Vy mặc áo khoác dài, đeo kính và khẩu trang bước vào. Một góc khuất trong quán bóng dáng một đàn – tóc dài, gầy guộc, gương mặt bị thời gian mài mòn đến méo mó.
“Vy à… cuối cùng cũng đến.”
Cô ngồi xuống, tay siết lại.
“ là ai?”
“Kh nhận ra à? Là … đã cứu mẹ con em năm đó. Là chở em đến bệnh viện khi em suýt c.h.ế.t vì mất máu.”
Vy tái mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/om-tron-h-phuc/chuong-19-bong-ma-trong-qua-khu-c-cua-mo-ra-su-that.html.]
“ là… Minh Kha?”
Minh Kha – từng là hàng xóm, hơn cô 6 tuổi, từng là một sinh viên y thực tập, lặng lẽ thương cô suốt bao năm.
Minh Kha rút trong túi ra một tập hồ sơ bệnh án.
“Em tưởng em đã mất con năm đó ? Kh… đứa bé được cứu sống.”
Vy đứng phắt dậy, ghế đổ ra sau.
“ nói gì?!”
“ đã đưa nó ra nước ngoài. Mẹ em xin hãy giữ kín mọi chuyện… để em kh sống trong ám ảnh. Nhưng bây giờ em là vợ tổng tài. Em quyền biết… đứa con trai của em vẫn còn sống.”
💥Cú sốc như sét đánh ngang tai.
Vy ngồi phịch xuống ghế, môi trắng bệch:
“Con… con em còn sống? Vậy nó… nó ở đâu?”
“ sẽ cho em gặp… nếu em đồng ý một ều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Đừng nói cho chồng em biết. biết kiểu như Dương Khải Minh – nếu ta biết em từng con với khác, ta sẽ kh tha thứ.”
Vy giận run :
“ dám uy h.i.ế.p ?”
Minh Kha cười nhạt:
“ kh muốn uy hiếp. chỉ muốn… em là của . Một đêm thôi, sẽ biến mất khỏi cuộc đời em. Em con, chồng, d tiếng. Còn … chẳng còn gì.”
Vy rút túi xách, đứng dậy:
“Nếu dám động đến , sẽ cho biết thế nào là kết thúc một cách nhục nhã nhất.”
🚗 Vy rời khỏi quán, mắt ngấn nước.
Cô vừa mất kiểm soát… vừa khao khát được ôm lại đứa bé từng nghĩ kh còn trên đời.
Nhưng ều cô kh biết…
👉 Trong xe cách đó 200 mét, Dương Khải Minh đang siết chặt vô lăng, ánh mắt băng lãnh.
“Vy, rốt cuộc… em đang giấu chuyện gì?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.