Ôm Trọn Hạnh Phúc
Chương 20: Đứa Trẻ Có Thật, Lòng Tin Bị Lung Lay
Sáng hôm sau.
Vy kh ngủ. Cô ngồi cả đêm trên sofa, tay run run cầm bức ảnh bé 7 tuổi – gương mặt đôi mắt nâu sâu hoắm giống hệt cô ngày bé.
Kèm theo ảnh là tờ gi nhỏ:
"Tên con là Thiên Bảo. Bệnh tim bẩm sinh.
Muốn cứu con, hãy để quá khứ được đối mặt sự thật."
Vy bật khóc.
“Con… con ơi… mẹ chưa từng biết con còn sống…”
🔥 Cùng lúc đó – tại văn phòng Dương Khải Minh.
đang lặng lẽ màn hình.
Một file vừa được thân cận gửi tới:
Toàn bộ cuộc trò chuyện tối qua giữa Vy và Minh Kha – đã bị ghi âm.
“ muốn em ngủ với – chỉ để đổi l th tin về đứa trẻ?
còn là con kh?”
“ đã nuôi nó bảy năm. Nó gọi là ba.
Còn em? Em bỏ nó lại từ ngày đầu tiên.”
💥 Mặt Khải Minh lạnh .
đ.ấ.m mạnh xuống bàn.
Rầm!
“Vy… em lại giấu ? Em kh tin đủ bao dung để nghe hết ?”
Ngay trong chiều hôm đó, cho ều tra kỹ lưỡng Minh Kha.
Kết quả:
– từng giả mạo thân phận y tá để trốn truy nã vì tội trộm nội tạng.
– Hồ sơ của bé Thiên Bảo kh được bệnh viện quốc tế nào xác thực.
– Đặc biệt: Kh gi khai sinh hợp pháp.
Tối hôm đó.
Vy lặng lẽ ngồi trong xe, tay cầm vé máy bay đến Hong Kong – nơi Minh Kha hẹn cô gặp con.
Cô muốn tự xác minh, dù chỉ là một phần trăm hy vọng… cũng kh thể bỏ qua.
“Nếu đó thật sự là con …
Dù chết, cũng đưa con về.”
Nhưng khi xe chuẩn bị rời khỏi nhà… Khải Minh bất ngờ mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ.
Vy giật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/om-tron-h-phuc/chuong-20-dua-tre-co-that-long-tin-bi-lung-lay.html.]
“…”
“Em tưởng thể rời mà kh để biết à?”
Cô quay mặt :
“Em kh muốn liên lụy.”
“Sai . Kể từ lúc chúng ta cưới nhau, sống c.h.ế.t của em – là m.á.u thịt của .
Và nếu đó là con em… thì nó cũng là con .”
Vy bật khóc.
“ kh th em dơ bẩn ? Em từng thai với khác… em… tưởng đã mất nó…”
“Vy, yêu em. Kh yêu quá khứ em sạch sẽ cỡ nào. Mà là vì em – ngay cả trong đổ vỡ, vẫn cố gắng sống tiếp.
Còn quá khứ nào của em… thì để cùng em đối mặt.”
🚀 Hai cùng ra sân bay.
Bay đến Hong Kong trong đêm.
Tại viện quốc tế Hồng K – phòng ều trị đặc biệt.
bé nhỏ gầy nằm trên giường. Đôi mắt to, làn da tái x.
Vy vừa bước vào, đứa trẻ ngước lên:
“Cô là… cô Vy?”
Vy bật khóc, quỳ xuống bên giường:
“Mẹ đây… mẹ là mẹ của con… Thiên Bảo…”
bé cô chằm chằm, khẽ mỉm cười:
“Con vẫn luôn mơ th mẹ… mẹ thơm như mùi hoa lài.”
🔥 Khải Minh đứng lặng phía sau.
bước tới, cúi vuốt tóc bé:
“Từ giờ, ba sẽ kh để con thiếu thốn ều gì nữa.”
Một cảnh tượng tưởng chỉ trong mơ – nay hiện thực.
Nhưng… Minh Kha đột nhiên xuất hiện ngoài cửa.
cười nhạt:
“Hay quá ha. Vừa đến đã muốn nhận con?
Muốn mang nó ? Kh dễ vậy đâu.”
Khải Minh lạnh giọng:
“Cút.”
“Tao nuôi nó bảy năm. Muốn mang , đưa 10 triệu đô.
Hoặc đừng hòng bước ra khỏi đây.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.