Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phải Lòng Một Hoạn Quan

Chương 3:

Chương trước Chương sau

6.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, Bùi Diêm đã sớm đến hoàng cung.

Để Tiểu Đức T.ử ở trong phủ hầu hạ ta.

Ăn sáng xong, Tiểu Đức T.ử cúi đến bên cạnh ta.

"Nghĩa mẫu, sáng nay trước khi nghĩa phụ vào cung, đã phân phó ta đưa mẹ đến cửa hàng để chọn trang sức. Bây giờ ra ngoài kh? Hay là..."

Kiếp trước, sự việc trong đêm tân hôn ta đem Bùi Diêm đuổi trong phủ đều biết.

Tiểu Đức T.ử bởi vậy ý kiến với ta lớn, th ta liền trợn trắng mắt.

Giống như hôm nay, chưa bao giờ gọi ta là nghĩa mẫu.

Nghĩ đến món quà nhỏ gửi tối qua cùng khuôn mặt đỏ bừng của Bùi Diêm, ta kh khỏi bật cười.

"Ta kh , đợi lát nữa tới cửa bái phỏng."

Tiểu Đức T.ử cũng là nh nhạy, cười nói được, cũng kh hỏi thêm gì.

Nửa giờ sau, giống như kiếp trước, Liễu Nhược Uyển trang ểm tinh xảo, vây qu là các nha hoàn tùy thân x vào phủ của Bùi Diêm.

"Đêm qua ở cùng thái giám thật vất vả kh? Ta nghe nói bọn họ nhiều thủ đoạn tra tấn khác, ngươi vừa hay trải qua, nói cho ta biết một chút.”

Liễu Nhược Uyển trong mắt lấp lánh hưng phấn!

Nha hoàn bên nàng cũng ta với ánh mắt khinh thường, vẻ mặt vừa ghê tởm vừa tò mò.

Họ muốn buộc ta tự tay xé những vết sẹo của để làm trò giải trí cho họ.

Chiêu này này đặc biệt hữu dụng với ta ở kiếp trước.

Khi đó ta căn bản kh chịu được những ánh mắt khinh thường,kh nhịn được liền mắng Liễu Nhược Uyển, nếu cảm th hứng thú kh bằng chính tìm một thái giám để tự trải nghiệm.

Nói xong ta bị nàng tát một cái.

Sau đó, Hạ Cảnh Xuyên phát hiện ra chuyện này, x vào phủ đệ Bùi Diêm trong đêm bóp cổ ta.

Đôi mắt vì giận dữ mà chuyển sang đỏ ngầu.

Sự ôn nhu lúc trên giường ngày xưa đã hoàn toàn kh còn nữa.

"Trước đây ta đối với ngươi quá tốt ? Ngươi đã quên thân phận nô tỳ của ?"

“Con ch.ó ta nuôi bên cạnh mà dám c.ắ.n chủ à?"

Ta giãy dụa, gần như tắt thở.

Ngay lúc tưởng sắp c.h.ế.t, Hạ Cảnh Xuyên mới bu ra, ta với ánh mắt trịch thượng, giọng ệu vô cùng lạnh lùng: “Ngày mai, hãy quỳ xuống trước cửa phủ Thừa tướng và xin lỗi Nhược Uyển, nếu kh thì đừng trách ta tàn nhẫn gi. ế. t ngươi.”

Ta che cổ lại, thống khổ ho khan.

Nhưng ta vẫn đồng ý.

Bởi vì là một nô tỳ thấp kém.

7.

Lần này ta kh im lặng để khác cười nữa.

Ngược lại, làm bộ thương tâm mà cúi đầu xuống giả bộ nghẹn ngào nói: “Nô tỳ kh biết, đêm qua nô tỳ ngủ ở phòng bên.”

Tiểu Đức T.ử liếc ta, chút nghi hoặc, nhưng vẫn là im lặng cúi đầu.

Ta cố tình kh nói Bùi Diêm cũng ngủ ở phòng bên, ều này khiến Liễu Nhược Uyển lầm tưởng ta kh được Bùi Diêm chào đón, bị đuổi ra ngoài.

Quả nhiên, nàng ta cũng nghĩ như vậy, khóe miệng vô thức cong lên.

" xem, như ngươi thậm chí thái giám còn kh muốn, thật là thất bại!"

Sau khi biết ta sống kh tốt, Liễu Nhược Uyển hài lòng đứng dậy dẹp đường về phủ.

Ta chằm chằm vào tấm lưng thoải mái quyến rũ của nàng , khbieeur tình mà lau nước mắt trên mặt cô .

Thất bại ?

Đời trước ta là thất bại.

Ta cả đời làm nô tỳ, cuối cùng còn kh biết , bỏ lỡ duy nhất đối tốt với ta.

Nhưng ở đời này, ta kh muốn tiếp tục như thế này nữa.

muốn Bùi Diêm trắng trợn thiên vị ta.

Nhưng kh muốn trở thành ểm yếu của .

Ta quay đầu lại, con hỉ thước đang nhảy trên cành cây gần đó, nắm chặt tay.

Ta kh muốn làm nô tỳ nữa.

Ta muốn leo lên.

Leo lên một vị trí mà cả Hạ Cảnh Xuyên và Liễu Nhược Uyển đều kh thể bắt nạt.

Còn những lời buộc tội vô căn cứ đó, lần này đừng nghĩ đổ tội cho Bùi Diêm.

8.

Mặc dù đã ngủ chung giường, nhưng liên tiếp m ngày ta vẫn kh gặp Bùi Diêm.

đang tránh mặt ta.

Ta đã đợi lâu, cũng đợi đến ngày từ trong cung trở về.

Tiểu Đức T.ử đã đợi ở cửa từ lâu cũng tiến lên chào đón.

"Nghĩa phụ, cuối cùng đã trở lại!"

Bùi Diêm nhẹ nhàng gật đầu, chuẩn bị yên lặng tắm như thường lệ.

Nhưng được hai bước, kh tự nhiên mà mở miệng: “Nàng đâu ?”

Giọng nói quá nhỏ. Tiểu Đức T.ử cúi đầu cầm đèn cho , hoàn toàn kh nghe rõ, ngược lại cẩn thận xung qu.

"Đã mùa thu , còn muỗi vo ve?"

“Nghĩa phụ, ngày mai đừng quên bôi t.h.u.ố.c đuổi muỗi."

Bước chân của Bùi Diêm dừng lại, luôn bình tĩnh như hiếm khi nghiến răng nghiến lợi.

Nhưng đối mặt với đứa con nuôi chỉ mới mười tuổi, vẫn kh còn cách nào khác đành nói to hơn.

"Vân Nương đâu? M ngày nay nàng ra ngoài kh?"

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tiểu Đức T.ử gãi gãi trán: "Nghĩa mẫu m ngày nay vẫn luôn đợi , hôm nay ngủ trước, cũng kh ra ngoài mua trang sức, muốn cùng."

Bùi Diêm cảm th tim ngừng đập trong giây lát.

Tuy kh biết Vân Nương tại lại thay đổi tính tình, nhưng Bùi Diêm kh khỏi nhếch lên khóe miệng khi nghĩ đến câu nói "Chúng ta hãy sống thật tốt" mà đã nghe m ngày trước.

Lúc này về căn phòng Vân Nương đang ngủ, cúi đầu giấu nụ cười kh khỏi hiện lên trong mắt.

Ngay lập tức, quay về hướng khác.

Tiểu Đức T.ử vội vàng chặn đường .

"Nghĩa mẫu nói, nếu trở lại, trước tiên tìm nàng !"

Bùi Diêm vươn cánh tay dài ra, dứt khoát đẩy Tiểu Đức T.ử sang một bên, tự tắm rửa ăn cơm, bước nh nhẹn.

Tiểu Đức T.ử lảo đảo hai bước, sau đó đứng vững nh chóng đuổi theo Bùi Diêm, muốn nói nhưng lại thôi.

Thẳng đến thu thập tốt chính , Bùi Diêm mặc áo trong rộng thùng thình, mở cửa thư phòng ra, ‍‍‍‍‍‌​‍‍‍‍‍‍‌‌‌​‍‍‍‌‌‌‌‌‌‍‍​‍‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌‌​‌​‌‌kho tay trước n.g.ự.c đối diện ta.

Bùi Diêm sửng sốt, bình tĩnh hỏi : "Ngươi... kh ngươi ngủ ?"

Ta hợp tình hợp lý trả lời: "Ta lừa ngài, ta biết ngài sẽ kh nghe lời đến gặp ta nên ta đợi ngài ở đây."

Bùi Diêm ngơ ngác ta khi ta vạch trần suy nghĩ của , lùi lại một bước muốn chạy trốn trước.

Kh ngờ Tiểu Đức T.ử ở bên cạnh lặng lẽ đẩy vào phòng trước, đóng cửa lại và khóa cẩn thận.

"Bùi Tri Đức!"

"Nghĩa phụ, đừng trách con! Nghĩa mẫu bảo con làm việc này!"

Giọng nói của Tiểu Đức T.ử dần dần xa.

Bùi Diêm tức giận cười, đôi mắt đẹp hẹp lại hơi cong. Nó khiến trái tim ta rung động.

thể...đẹp đến thế...

Tại kiếp trước ta lại kh nhận ra ều đó?

Vô cùng hối hận, ta bước lại gần Bùi Diêm để bù đắp cho thị lực kém ở kiếp trước.

lập tức ngừng cười, như tiểu tức phụ bị ta ép ra sau cửa, ánh mắt hoảng sợ.

"Ngươi... ngươi định làm gì?"

Ta dùng ngón tay chọc vào n.g.ự.c : "Chúng ta là phu thê , còn thể làm gì nữa?"

Khi lời cuối cùng rơi xuống, ta kh biết vô tình hay cố ý ngón tay vừa trượt đụng bộ n.g.ự.c lộ ra bên ngoài của .

Toàn thân Bùi Diêm cứng đờ, đột nhiên nắm l bàn tay đang di chuyển xung qu của ta, đôi mắt đen dần tối sầm lại.

"Vân Nương, nếu ngươi nhàm chán muốn dùng ta làm trò tiêu khiển cũng được.”

"Nhưng hôm nay, xin hãy dừng lại ở đây."

Quả nhiên, vẫn cho rằng ta đang trêu chọc .

bị ta phớt lờ nhiều lần nên kh dễ dàng tin tưởng ta như vậy.

Ta chớp mắt, kìm nén cảm giác chua chát trong lòng, dùng trái tay nắm l tay , cùng mười ngón tay đan vào nhau.

"Ta kh dùng ngươi làm trò tiêu khiển, ta muốn cùng ngươi làm vợ chồng."

Bùi Diêm muốn trốn thoát, nhưng sợ làm tổn thương ta, cuối cùng kh dám dùng sức mạnh, cuối cùng chỉ thể để mặc ta nắm tay .

"Vợ chồng? Ta, một thái giám thể cùng ngươi làm vợ chồng?"

“ Vậy tại ngươi lại cưới ta.”

Mễ Mễ_Vigro

"Bởi vì..." Bùi Diêm dừng lại, giọng nói trở nên cực kỳ xa cách, "Bởi vì gả cho ta sẽ khiến ngươi gánh chịu sự sỉ nhục của hoạn quan, cho nên ta thể đưa ra lời giải thích với Phủ Thừa tướng và Phủ Tướng quân."

Ta bắt được chuẩn các giọng ệu tự ti trong lời nói của .

Mặc dù Bùi Diêm đã là tâm phúc trước mặt hoàng đế, gần như thể nói rằng dưới một trên vạn , nhưng vẫn coi thường chính .

Sự khinh thường của các quan trong triều, cũng như sự chán ghét kh che giấu của ta trước đây, luôn nhắc nhở rằng là một thái giám hèn hạ như thế nào.

Nhưng kh ai quan tâm đến việc đã bỏ ra bao nhiêu c sức để leo từ một thái giám nhỏ bé bất lực lên được vị trí cao như vậy.

Tuy nhiên, ở kiếp trước, Bùi Diêm đã từ bỏ tất cả những gì được vì ta.

Thật ngu xuẩn.

Nghĩ đến đây, nước mắt kh kìm được mà trào ra.

Bùi Diêm hoảng sợ nhưng vẫn cố nhịn, giơ tay lau nước mắt cho ta, tiếp tục nói những lời khó nghe.

"Vân Nương, ta kh biết tại nàng lại thay đổi thái độ với ta, nhưng ta kh tốt, cho nên... "”

Tránh xa ta ra."

Nói xong, tàn nhẫn trốn thoát khỏi bàn tay đan xen với ta bước sang một bên.

Nhưng ta nhẹ nhàng kéo góc áo , phá tan vẻ lạnh lùng giả vờ của .

"Bùi Diêm..."

“Ta biết ngươi thích ta”

"Ngươi thờ ơ với ta và kh muốn thân thiết với ta quá nhiều, một là để lừa dối Hạ Cảnh Xuyên cùng Liễu Nhược Uyển, hai là để ngăn cản ta bị kẻ thù chú ý và trở thành ểm yếu của ngươi."

"Đúng kh?"

Những lời này giống như những viên đá đập vào mặt hồ, gây ra những gợn sóng chói lóa.

Bùi Diêm dừng bước đột nhiên nắm chặt bàn tay đang treo bên cạnh .

Sau một hồi im lặng, cuối cùng cũng quay lại ta ánh mắt lạnh lùng hơn bao giờ hết.

"Kh đúng.”

"Lâm cô nương cũng quá tự đa tình, Bùi mỗ đứng ở vị trí này nữ nhân nào chưa từng gặp qua, cô quá bình thường, ta vì lại thích cô?"

“Ta cưới cô chỉ là để l lòng phủ thừa tướng, vì chỗ đứng của ta ở triều đình còn chút trở ngại nữa mà thôi.”

Bùi Diêm lần này kh gọi ta là Vân Nương.

Mà gọi ta là Lâm cô nương.

Ta đ cứng tại chỗ.

Nhưng lại kéo góc áo lại, đến án thư ngồi xuống, tùy tiện lật xem cuốn sách bên cạnh.

Đừng ta nữa. Đêm nay trời cực kỳ lạnh.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...