Phải Lòng Một Hoạn Quan
Chương 4:
9.
Như Bùi Diêm mong muốn, ta bắt đầu tránh xa .
Chỉ là ta sẽ kh coi thường như trước nữa.
Chúng ta giống như những qua đường ngẫu nhiên gặp nhau trên đường khi ở trong phủ, chỉ một cái và kh nói gì.
Nhưng ngoài ý muốn chính là, Tiểu Đức T.ử vẫn theo ta.
Cũng kh hỏi giữa ta và Bùi Diêm đã xảy ra chuyện gì, mỗi ngày đều hỏi ta muốn đến cửa hàng mua vải kh, đến tửu lâu ăn kh, muốn đến cửa hàng mua đồ trang sức kh.
Sau khi ta từ chối nhiều lần, cuối cùng cũng kh nhịn được mà dạy ta một cách nghiêm túc: “Nghĩa mẫu làm như vậy kh tốt đâu! Con kh biết hai con đã xảy ra chuyện gì nhưng thể tiêu tiền của nghĩa phụ như thế nào cũng được. Thật sự kh tốt..."
xấu hổ cúi đầu, " thưởng cho con cũng được.”
Ta thật sự kh nói nên lời, lại cảm th thật buồn cười.
Cuối cùng, ta tìm được một chiếc trâm bằng vàng trong hộp trang ểm đưa cho .
“Cầm đổi l một ít tiền để tiêu.”
Chiếc trâm tóc bằng vàng này là do Hạ Cảnh Xuyên đưa cho ta coi như giá trị một ít.
Tiểu Đức T.ử lập tức mỉm cười đặt nó xuống tiến tới gần ta, ấn vai và đ.á.n.h vào lưng ta.
Ta mỉm cười dẫn mua sắm vào buổi chiều để mua những thứ mà trẻ em thích ăn.
Dù Tiểu Đức T.ử cũng chỉ mới mười tuổi.
10.
Kể từ ngày đó, ta bắt đầu thường xuyên ra ngoài ăn nhậu chơi bời.
Sau khi theo ta Tiểu Đức T.ử tăng cân, cuối cùng ta cũng ở tửu lâu mà ta thường đến gặp những ta muốn gặp - hoàng thượng và quý phi vi, đột nhiên tâm huyết dâng trào cải trang vi hành.
Bùi Diêm và Hạ Cảnh Xuyên đang bảo vệ họ ở hai bên trái và , theo sau là một số đàn mặc đồ đen tr như kỹ năng võ thuật phi thường.
Ta đã lâu kh gặp Hạ Cảnh Xuyên, nhưng vừa đã nhận ra ta, trong mắt hiện lên những cảm xúc khó hiểu.
Ta kh quản .
Mà chuyên tâm ngân nga những bài hát thiếu nhi để dỗ dành cô con gái nhỏ của chủ quán.
Ta đến đây nhiều lần nên vợ chồng chủ quán đã quen và thường đem cô con gái mới mười m tháng cho ta ôm.
Bùi Diêm kh ngạc nhiên khi th ta ở đây.
Tiểu Đức Tử đã nói cho biết hành tung của ta từ lâu, cũng biết ta thích tửu lâu này.
chỉ quay đầu Tiểu Đức T.ử đang ngồi thưởng thức bữa ăn bên cửa sổ cách đó kh xa, bất đắc dĩ thở dài.
Lúc ta đang định bước tới hỏi bà chủ nhà bên cạnh xem bà phòng sang trọng kh thì hoàng thượng và hoàng quý phi đứng bên cạnh đã lao đến vây qu ta trước:
“Ngươi... ai dạy ngươi bài hát này?”
Ta giả vờ ngạc nhiên, lắp bắp nói: "Ta tình cờ gặp một tỷ tỷ nàng đã dạy ta..."
"Nàng đâu ?"
Giọng nói của hoàng thượng lớn, ta giả vờ sợ hãi vẫn im lặng.
Lúc này, Bùi Diêm cúi đầu bước tới, nhẹ nhàng nói với hoàng thượng: "Lão gia, phu nhân, ở đây nhiều như vậy, kh tìm phòng riêng nói chuyện với cô nương này?"
Sau khi được nhắc nhở, hai mới chú ý đến ánh mắt những đang tụ tập xung qu.
Sau đó bu tay ta ra, mời ta vào phòng riêng nói chuyện.
Ta trả đứa bé lại cho bà chủ theo Bùi Diêm vào phòng riêng.
11.
“Ai dạy ngươi hát? Hiện tại ở đâu? Bộ dáng như thế nào?”
Vừa vào cửa, hoàng quý phi liền nắm l cổ tay ta, sốt sắng hỏi.
Ta ngoan ngoãn trả lời: “Chính là mười m năm trước ta theo Hạ tướng quân xuống Giang Nam du ngoạn ta lạc, được một vị tỷ tỷ tên Nga dạy.”
Ta kể lại tỷ mỹ bộ dáng của vị Nga kia một cách chi tiết.
Nói xong câu cuối, hoàng quý phi đã òa khóc, hoàng thượng cũng đã đỏ mắt, nhưng vẫn nắm bắt được những ểm quan trọng khác, quay sang Hạ Cảnh Xuyên đang đứng bên hỏi: " Đây là nô tỳ trong phủ ngươi à?"
Hạ Cảnh Xuyên vẻ mặt ủ rũ gật đầu.
"Nàng nói thật."
"Bẩm Hoàng lão gia, đúng là nàng đã cùng thần đến Giang Nam mười năm trước, trên đường nhiều , lạc đường m ngày, nhưng chưa từng nghe cô nói về cô gái nga này."
Hoàng thượng về phía ta, trong mắt một chút nghi ngờ.
Ta cũng kh vội.
Rốt cuộc thì ta đã bịa ra chuyện này.
Và được gọi là Nga này chính là con gái út của hoàng thượng sống giữa dân chúng mười bảy năm trước.
Kiếp trước, Bùi Diêm cùng Đại Lý Tự Kh được lệnh ều tra trong năm sáu năm, cuối cùng chỉ tìm được một ngôi mộ cô đơn.
C chúa nhỏ đã ch. ế. t vì bệnh dịch từ lâu.
Khi hoàng thượng biết được sự việc này, vô cùng đau buồn ra lệnh cho dân chúng khắp thiên hạ để tan trong bốn mươi chín ngày, kh được phép g.i.ế.c mổ và vui chơi, kết hôn đều bị cấm, vì phạm bất kính hoàng quyền sẽ bị trảm.
Cùng lúc đó, mẹ đẻ của c chúa nhỏ chính là hoàng quý phi đã phát ên khi biết chuyện này, bà đã cưỡi ngựa đến phủ của Bùi Diêm chất vấn , cố tình lừa Hoàng thượng, nữ nhi của kh ch e t.
Vẫn ôm chiếc chăn quấn của c chúa nhỏ, quỳ trong sân và ngân nga một bài hát.
Lúc đó ta th nàng đáng thương nên đứng một bên ở lại lâu, kết quả là ta học được bài hát này mà kh nhiều biết, đồng thời ta cũng tìm hiểu được một số ều về C chúa Nga từ những lời nói ên rồ của nàng .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Về hình dáng của c chúa nhỏ, đó là bức chân dung ta tìm th trong thư phòng của Bùi Diêm vài ngày trước.
Và bây giờ, ta cố tình nhân cơ hội này để đến gần hoàng quý phi và hoàng thượng trước khi tìm th mộ của c chúa nhỏ.
Sau này họ hỏi gì thì ta cũng giả vờ như ký ức xa xăm nên kh nhớ rõ.
Hơn nữa, những ngày ta mất tích trời mưa to, ta bị sốt cao suýt c.h.ế.t ở Giang Nam nên ký ức mơ hồ là chuyện bình thường.
Mà Hạ Cảnh Xuyên đã làm chứng cho ta về tất cả những ều này.
Gộp những th tin sai và thật lại với nhau, hoàng thượng và hoàng quý phi tin ta 80%.
Hoàng quý phi khóc càng thương tâm.
Hoàng thượng đau khổ ôm l nàng ăn ủi.
Bùi Diêm cùng Hạ Cảnh Xuyên cố tình đưa ta ra khỏi phòng riêng.
“ trước đây ngươi kh nói cho ta biết?” Hạ Cảnh Xuyên ta với ánh mắt dò hỏi.
Ta chỉ cười nói: “ Bẩm tướng phân, nô tỳ lúc đó sốt đến mơ hồ nên quên mất.”
Hạ Cảnh Xuyên muốn hỏi chuyện khác, nhưng Bùi Diêm lại kéo ta ra phía sau, lạnh lùng .
"Hạ tướng quân, tốt nhất đừng hỏi nữa, bệ hạ kh muốn những quan viên khác trong triều biết chuyện này."
Hạ Cảnh Xuyên sau đó ngậm miệng lại, nhưng ánh mắt lại kh ngừng ta.
Vì sự việc này mà cuộc vì hành này đã kết thúc một cách vội vàng.
Hoàng quý phi cũng đưa ta vào cung, ở cùng nàng, mỗi khi kh việc gì lại hỏi ta nhớ được gì kh.
Ta hầu như chỉ lắc đầu, khi nàng gần như thất vọng, ta kể cho nàng nghe những câu chuyện đã nghe từ nàng khi nàng bị ên ở kiếp trước.
Bằng cách này, ta lại lưu lại bên hoàng quý phi.
lẽ vì những câu chuyện quá khứ mà ta kể đã khiến nàng cảm động nên nàng bắt đầu dẫn ta khắp nơi trong cung nơi c chúa Nga từng ở, kể cho ta nghe những gì c chúa Nga đã làm ở đây.
Thường thì đến cuối câu chuyện, nàng sẽ khóc kh kìm được, nhờ sự an ủi của ta sẽ ổn định tâm trạng.
Do lo lắng quá mức, hoàng quý phi bắt đầu bị chứng mất ngủ hàng đêm.
Lúc này ta ngân nga bài hát thật nhẹ nhàng để dỗ nàng ngủ.
Dần dần, ta nhận ra rằng hoàng quý phi dường như đã đặt tình cảm của với Ánh Nga lên ta, dạy ta một số phép xã giao và quy tắc.
Nàng thậm chí còn đưa ta săn mùa thu và giới thiệu ta với những quý nữ khác.
"Đây là Lâm Vân, tiểu nha hoàn bên cạnh ta, các ngươi thể dẫn nàng chơi."
Mọi ở đây đều là tình tường, th hoàng quý phi vẻ mặt ân cần nắm tay ta, liền biết kh thểđối xử với ta như một nhà hoàn bình thường, nh chóng tiến tới trò chuyện cùng ta với nụ cười trên môi.
Dưới sự dạy dỗ của hoàng quý phi, giờ đây ta đã thể đối mặt với những quý nữ này một cách hào phóng.
Trong lúc đó, ta nhướng mày Lưu Nhược Uyển cách đó kh xa, nàng ta tức giận đến mức suýt xé nát chiếc khăn tay trên tay.
Đang lúc kh ai chú ý, nàng đến gần ta, nghiến răng nghiến lợi thấp giọng cảnh cáo: “Ngươi kiêu ngạo cái gì? Ngươi chỉ là một nô tỳ, đừng tưởng leo lên bên hoàng quý phi, thể cướp được Hạ Cảnh Xuyên khỏi tay ta."
Lập tức cảm th chút buồn cười.
Ai muốn cướp thứ tồi tàn như Hạ Cảnh Xuyên từ tay cô?
Mễ Mễ_Vigro
Điều ta muốn là địa vị và quyền lực.
Nhưng để chọc giận nàng ta, ta kh phủ nhận những gì nàng nói, thay vào đó nói một cách mơ hồ: "Chúng ta xem xem."
Liễu Nhược Uyển tức giận đến mức mặt đỏ bừng.
Nhưng ta vẫn bình tĩnh quay lại Hoàng quý phi cách đó kh xa.
Nếu ta nhớ kh lầm, trong chuyến săn mùa thu ở kiếp trước, một con thú bị thương đã chạy ra khỏi bãi săn và tiến về phía nhóm nữ quyến.
Đúng lúc này, Liễu Nhược Uyển b.ắ.n một mũi tên, khuất phục con thú lớn, biểu diễn tuyệt vời.
Hoàng quý phi xuất thân từ nhà võ, luôn nghĩ đến đứa con gái đã mất của nên đặc biệt yêu quý Liễu Nhược Uyển.
Lần này, ta lặng lẽ đến bên cạnh Hoàng quý phi, chặn rượu hoa quả nàng sắp uống, nũng nịu nói: “Nương nương hôm nay trời lạnh, ngươi uống ít thôi.”
Nàng xoa đầu ta: “Ngươi thật quan tâm đến ta.”
Ta mỉm cười đứng bên cạnh hầu hạ nhưng ánh mắt lại rơi vào mũi tên cách đó kh xa.
Mặc dù đã vào cung nhưng hoàng quý phi săn mùa thu sẽ luôn mang theo mũi tên, chờ khi săn thú kết thúc sẽ ra ngoài chơi.
Một lúc sau, một tiếng hét đột nhiên truyền đến từ xa.
Một tia sáng màu cam lao về phía này.
Trong lúc mọi đang hoảng loạn thì ta nhặt cây cung tên bên cạnh lên, nhắm vào con thú lớn đang đến gần, b.ắ.n ra một mũi tên nhưng nó chỉ trượt qua tai.
Lúc này, hoàng quý phi đã l cung tên từ tay ta, rút ra một chiếc mũi tên tuyệt đẹp.
Trước khi mũi tên được b.ắ.n , nàng nói: " Nga, hãy tin vào mũi tên của nương."
Mũi tên bay trong kh khí xuyên qua l mày của con thú lớn.
Nó loạng choạng hai bước cuối cùng ngã xuống.
Vô số hoan hô.
Nhưng hoàng quý phi lại quay đầu ngơ ngác ta, hai mắt đỏ hoe, lẩm bẩm: "Ngươi vừa ... giống Nga của ta quá."
Ta nắm l bàn tay hơi run run của nàng, kh nói gì, chỉ là hốc mắt cũng đỏ.
Sau khi hoàng thượng biết được chuyện này, liền ban thưởng cho ta nhiều thứ, sau khi về cung liền ôm hoàng quý phi trò chuyện suốt đêm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.