Pháo Hôi Nữ Xuyên Thành Đầu Bếp Của Tiểu Tướng Quân
Chương 284:
Tiêu Hoài Th lặng một thoáng. vốn kh lúc nào cũng nghiêm cẩn như vậy, nhưng hễ đề cập tới hôn sự là lại th phần lúng túng. Nghe lời mẫu thân, nh chóng thả lỏng, nhếch miệng cười đến độ lộ ra tám chiếc răng trắng, ngoảnh sang mẫu thân mà hỏi: “Nương, như thế này đã được chưa ạ?”
Tiêu phu nhân: “... Tiểu tử thối này! Con đừng cười nữa, tr cứ như một kẻ ngốc nghếch vậy.”
Tiêu Hoài Th: “...”
Từ phố mỹ thực trở về, Yến Thu Xuân tiện đường dẫn theo Triệu Thục Hoa một chuyến đến chỗ của Diêu quản gia.
Trước là để l hành lý của Triệu Thục Hoa.
Tiếp đó là tiện tay l thêm ít tôm nữa.
Vì nhà Diêu quản gia mở khu ẩm thực nên quan tâm đến nguyên liệu thực phẩm. Nếu thôn trang nuôi được nhiều hơn thì thể tiết kiệm được nhiều bạc hơn, cũng thể giúp các tướng sĩ được ăn ngon hơn, bởi vậy thôn trang cũng nuôi kh ít tôm.
Ngoài những loại tôm s thường th thì còn một vài loại tép nhỏ.
Lúc đó Yến Thu Xuân mới biết rằng thứ mà Triệu Thục Hoa muốn chính là loại tép nhỏ này.
Kích thước tối đa kh quá ba phân, thường thì một hai phân đã thể đánh bắt được. Loại tôm này khả năng sinh sản mạnh, dễ nuôi, chỉ cần tùy tiện bắt ở bất kỳ hồ nước nào cũng kh ít.
Diêu quản gia sợ nàng l kh đủ, còn muốn l thêm vài thùng nữa, nhưng Yến Thu Xuân đã khéo léo từ chối.
Mặc dù thôn trang của nàng cũng đào ao, nhưng bên trong đều thả các chủng loại cá, loại tôm này thả vào ao chỉ dùng làm thức ăn cho cá.
Diêu quản gia chỉ thể từ bỏ một cách tiếc nuối, đổi lại đưa cho nàng một đống lớn nấm tươi và nấm khô: “Đây là do trồng nấm mà cô nương giới thiệu lúc trước làm, nhiều, ăn kh hết nên đem phơi khô, dự trữ về sau từ từ dùng dần.”
“Đại thiếu gia đã mời kia tới đây ?” Yến Thu Xuân kinh ngạc kh thôi.
Diêu quản gia cười nói: “Đúng vậy, đã mời về , còn đặc biệt phái tới trợ giúp nữa.”
Yến Thu Xuân cũng cười. Tiêu Hoài Khang quả thực là tài giỏi, thì vẻ trầm tĩnh ít lời, nhưng việc gì giao phó cho y cũng đều chu toàn.
Cầm một đống nguyên liệu nấu ăn rời với sự nhiệt tình của Diêu quản gia, Triệu Thục Hoa cười nói: “Xem ra A Xuân ở Tiêu gia vẫn địa vị thật đáng nể!”
Tuy chỉ là lời trêu ghẹo, nhưng là từ đáy lòng mừng cho nàng. Vị quản gia của một thôn trang lớn như vậy tại Tiêu gia tất nhiên địa vị kh hề tầm thường, thế mà lại thể cung kính và nhiệt tình đối với nàng đến nhường này, quả thực hiếm th.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phao-hoi-nu-xuyen-th-dau-bep-cua-tieu-tuong-quan/chuong-284.html.]
Yến Thu Xuân nghiêm mặt nói: “Ở Tiêu gia, nào n đều là bậc nhân đức!”
Triệu Thục Hoa gật đầu lia lịa, tỏ vẻ cực kỳ tán đồng.
Hai lại nói đến phương pháp làm bánh phồng tôm.
Triệu Thục Hoa nói: “Loại tép nhỏ này nếu còn thêm nghêu sò thì hương vị sẽ càng ngon hơn, chỉ cần thêm một chút muối, một chút nước gừng là thể khử mùi t, bảo đảm sẽ ăn đến mức kh thể ngừng lại.”
“Nếu tỷ đã nói vậy thì càng muốn nếm thử. Nhưng kh ăn được sẽ khó chịu, kh được, cũng bộc lộ tài năng cho tỷ th, làm tôm chiên khiến tỷ thèm một chút!” Yến Thu Xuân cười tủm tỉm nói: “Cách làm tôm chiên đơn giản, nhưng hương vị kh tồi, ăn tuyệt đối kh hề lỗ vốn.”
Hai nói về những món ăn yêu thích của , Thủy Mai ở bên cạnh nghe đến chảy cả nước miếng.
Ngược lại, thật ra kỹ năng nấu nướng của nàng là kém cỏi nhất, phần lớn đều là theo Yến Thu Xuân cùng với Hứa ma ma để học hỏi, bởi vậy hai món tôm chiên, bánh phồng tôm này vẫn là lần đầu tiên nàng nghe nói. Căn bản nàng chưa từng được ăn thử, nhưng nghe bọn họ nói lại khiến nàng lại phá lệ chờ mong.
Tuy nhiên, dù mong chờ đến đâu thì cũng đợi đến giờ Thân mới bắt đầu.
Bằng kh sẽ là quá sớm, sợ rằng bọn ta cũng kh thể dùng hết.
Trở lại N Gia Nhạc, thời gian còn sớm, Yến Thu Xuân rảnh rỗi kh việc chi để làm, bèn đề nghị: “Chúng ta hãy thử ủ rượu . Thôn trang của ta kh ít loại trái cây, phố mỹ thực bên kia cũng dùng kh hết, lười mang ra ngoài bán nên để lại dùng để ủ rượu để uống, thật ra cũng kh tồi.”
Triệu Thục Hoa kinh ngạc: “A Xuân còn tinh th cả việc ủ rượu ư?”
“Là rượu trái cây, ủ đơn giản.” Yến Thu Xuân cười cười, nhờ hái một ít dâu tây.
Trong khoảng thời gian này, dâu tây đã được thu hoạch gần hết.
Vốn dĩ m ngày trước nàng định mời khách qua nhà chơi, vừa lúc thích hợp để hái dâu tây.
Nhưng hiện tại lẽ khách kh đến kịp. Loại rượu trái cây này nồng độ cồn thấp, uống vào cũng thể giúp ngủ ngon. Tuy nhiên trước đây khi còn ở Tiêu gia, nàng e thẹn kh dám tự tiện ủ rượu, vì xung qu toàn là tiểu hài tử, nhỡ kh cẩn thận để chúng uống nhầm thì thật là tai họa kh nhỏ.
Chế rượu dâu tây bằng cách ngâm ủ là phương thức thi hành cực kỳ giản dị. Sau khi rửa sạch dâu tây, ta cho vào một chiếc bình đã được th tẩy, đổ tịnh thủy đun sôi để nguội vào, thêm băng đường cùng với rượu trắng. Ngâm trong vòng bảy ngày là thể thưởng thức.
Th nàng chỉ huy đâu ra đ, Triệu Thục Hoa mới thôi vẻ kinh ngạc. Quả thật, phương pháp này vô cùng giản tiện.
Sau khi ủ xong món rượu trái cây, hai nghỉ ngơi một lát.
Chưa có bình luận nào cho chương này.