Phật Không Độ, Tôi Tự Độ
Chương 29:
Tô Mộ Thần kh ngờ Thẩm Chi Ý lại phản đòn vào lúc này.
ta do dự một lúc.
“ thể nói cho em biết, nhưng em hứa với là kh được tức giận.”
Thẩm Chi Ý nghe câu này, liền cảm th kh ổn.
“Được thôi, em hứa kh tức giận.”
Tô Mộ Thần th cô dứt khoát như vậy, cũng kh nghi ngờ cô sẽ thất hứa.
“ và Thẩm Chi Ý trước đây, thực ra chỉ là mối quan hệ bạn bè bình thường, thậm chí còn hơi kh hợp nhau.”
Thẩm Chi Ý chằm chằm ta kh rời mắt, cô mở lời.
“Hơi kh hợp nhau, hay là kiểu kh hợp nhau như kẻ thù kh đội trời chung?”
Tô Mộ Thần kh ngờ lại bị Thẩm Chi Ý nói toẹt ra, nhất thời cứng đờ kh dám nói lời nào.
Nếu là bình thường, Tô Mộ Thần chắc c sẽ nhiều lý do, thậm chí còn kh hề biến sắc.
Bây giờ th phản ứng bất thường của , Thẩm Chi Ý biết đã đoán đúng.
Nụ cười vẫn còn vương trên môi, nhưng giây tiếp theo Thẩm Chi Ý quay bỏ .
“Trước đây còn nói chúng ta yêu nhau, gọi cái này là yêu nhau hả?”
Chắc là cảm th kẻ thù kh đội trời chung bị mất trí nhớ thú vị đây mà.
Càng nghĩ càng tức giận.
Cô ở phía trước, Tô Mộ Thần đuổi theo ở phía sau.
ta còn kh kịp buồn bực vì vị thế chủ động của đã bị chuyển thành bị động, liền vội vàng an ủi Thẩm Chi Ý.
“Chi Ý, thật sự kh cố ý, lúc đó chỉ th em đáng yêu lắm thôi.”
“Sau này mới dần dần thích em.”
“Trước đây kh nhớ sở thích của em, thật ra những gì nói cô thích ăn dâu tây, thích uống cháo đều là đoán bừa. Nhưng biết em thích ăn nho, kh thích ăn rau mùi.”
“Kh thích đồ quá ngọt, thích ăn chua.”
“Kh thích trời mưa, thích màu hồng.”
“Và còn nữa…”
Tô Mộ Thần nói càng lúc càng nhiều, giọng càng lúc càng lớn, Thẩm Chi Ý thực sự kh chịu nổi ánh mắt kỳ lạ của những xung qu.
Cô đành dừng bước, lên tiếng yêu cầu ta dừng lại.
“Thôi được , được , biết .”
Tô Mộ Thần nắm l tay cô, vẫn thích truy hỏi đến cùng.
“Em biết ? Em biết cái gì ?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thẩm Chi Ý ngẩng đầu Tô Mộ Thần: “em biết câu trả lời của .”
“Vì vậy, em cũng nói cho câu trả lời của .”
“ em thích bây giờ, là chính em.”
Tô Mộ Thần nhận ra bị trêu chọc, nhưng vẫn kh nhịn được cười: “Thẩm Chi Ý! Em nói hay kh nói? Nếu kh nói thì sẽ tiếp tục nói đ.”
Thẩm Chi Ý sợ nói thêm nữa, vội vàng gật đầu.
“Nói, nói, là , là được chưa.”
Ở bên Tô Mộ Thần, Thẩm Chi Ý luôn cảm th thoải mái hơn, còn với Lục Cẩn Nghiêu, cô kh cảm giác tự tại, thoải mái này.
Nhưng Tô Mộ Thần vẫn kh hài lòng.
“Kh được, câu này nói liền mạch.”
“Nói lại lần nữa.”
“… còn muốn nghe m lần nữa.”
“ chưa nghe th lần nào, m lần gì cơ?”
“Được được được, thích Tô Mộ Thần, được chưa?”
“Vậy cũng thích Thẩm Chi Ý.”
“…”
Vài tháng sau, Thẩm Chi Ý gọi video call cho Tiếu Tiếu.
“Tiếu Tiếu, Ba Lục con nhà kh?”
Tiếu Tiếu Lục Cẩn Nghiêu đang ngồi ngay bên cạnh: “ ạ, mẹ, chuyện gì thế ạ?”
Thẩm Chi Ý kéo Tô Mộ Thần vào khung hình, nói: “Con nói với Ba Lục là mẹ và chú Tô du lịch kết hôn nhé. Khi nào về bọn mẹ sẽ mua quà cho các con.”
Tiếu Tiếu theo bản năng Lục Cẩn Nghiêu một cái.
Th tay siết chặt lại, cô bé dò hỏi: “Mẹ, vậy sau này con sẽ gọi chú Tô là Ba Tô ạ?”
Thẩm Chi Ý cười, lắc đầu nói: “Nếu Tiếu Tiếu kh muốn, con thể kh gọi như vậy.”
“Mẹ tôn trọng sự lựa chọn của con.”
Lâu sau, Lục Cẩn Nghiêu mới lên tiếng trước.
“Tiếu Tiếu, bảo mẹ con chú ý an toàn.”
Tiếu Tiếu th Lục
Cẩn Nghiêu cuối cùng cũng chịu nói chuyện, trong mắt cô bé cũng ánh lên ý cười, vội giúp đỡ truyền đạt lại lời cho Thẩm Chi Ý.
“Mẹ, ba nói, mẹ chú ý an toàn.”
Thẩm Chi Ý cũng cười đáp.
“Cảm ơn Chú nhỏ, biết .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.