Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phật Không Độ, Tôi Tự Độ

Chương 30:

Chương trước

Ba năm sau, biệt thự nhà họ Tô.

Thẩm Chi Ý ngồi trên ghế bập bênh dưới gốc cây hòe, tay cầm quạt phe phẩy.

Lúc này, một cô bé buộc hai chỏm tóc chạy tới, gọi cô: “Mẹ, khi nào chúng ta chơi ạ?”

Thẩm Chi Ý cô bé một cái: “Chi Hoan, đợi con làm xong bài tập, mẹ sẽ đưa con .”

“Nhưng con kh biết viết.”

Cô bé bĩu môi nói.

“Kh biết viết thì hỏi chị , đừng quấn l mẹ con!”

Lúc này, Tô Mộ Thần bưng hoa quả tới, nói với Thẩm Chi Ý: “Chi Ý, em đừng mà chiều hư con bé.”

Tô Chi Hoan nghe th thế thì rõ ràng kh vui: “Kh thích ba nữa…”

chạy mất.

Tô Mộ Thần theo bóng lưng Tô Chi Hoan rời , cười lắc đầu.

quay sang Thẩm Chi Ý: “Em đó, chính là quá cưng chiều con gái .”

Thẩm Chi Ý bật cười: “Nó là con gái ruột của em, em kh cưng nó thì cưng ai?”

Tô Mộ Thần đút hoa quả cho cô, nói: “Tiếu Tiếu còn vài tháng nữa là thi cấp ba , th lo lắng kh?”

Thẩm Chi Ý vừa ăn hoa quả vừa nói: “ gì mà lo lắng chứ? Thành tích của Tiếu Tiếu luôn tốt như vậy, căn bản kh cần bận tâm.”

Nhưng ta kh đồng tình với suy nghĩ của Thẩm Chi Ý: “Kh thể nghĩ như vậy được, ai mà chẳng lúc phong độ thất thường, đúng kh?”

“Hơn nữa, trước đây từng thề thốt với rằng sẽ kh thích bất cứ ai nữa, kết quả cuối cùng chẳng vẫn về nhà với ?”

Thẩm Chi Ý nghe thế liền kh vui, lập tức ngồi thẳng dậy tr cãi với : “Cái gì chứ, lại nói linh tinh gì đó? Nếu kh lúc trước mặt dày mày dạn đeo bám , sẽ bị cuốn l ?”

Hai kh ai chịu nhường ai, cho đến khi Tô Mộ Thần nói một câu.

“Thế nhưng em cũng cam tâm tình nguyện bị cuốn l mà, đúng kh…”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Lục Cẩn Nghiêu kh biết đã tới từ lúc nào, đang ngồi trên chiếc ghế cách đó kh xa, cùng Lục Dĩ Dao và Tô Chi Hoan làm bài tập.

kh th, chỉ thể nghe tiếng ồn ào cãi nhau ở phía đó.

Lục Cẩn Nghiêu hỏi: “Mẹ các con lúc nào cũng cãi nhau với Tô Mộ Thần như thế ?”

Lục Dĩ Dao đáp lời: “Vâng ạ, con và Hoan Hoan đều quen . Khi ở bên Ba Tô, mẹ luôn thích đấu khẩu.”

“Kh giống như lúc ở bên ba, lúc đó mẹ yên tĩnh hơn.”

Sau khi nói ra, Lục Dĩ Dao mới nhận ra hình như đã lỡ lời, định tìm cách nói gì đó xoa dịu lại, nhưng kh kịp.

Mặc dù Lục Cẩn Nghiêu kh th, nhưng thể nghe được giọng nói của Thẩm Chi Ý.

Cô bé nói đúng, khi ở bên , cô ít nói chuyện, chứ đừng nói là cười.

lẽ đối với Thẩm Chi Ý, sự tồn tại của khiến cô khó xử.

Lục Cẩn Nghiêu l thứ trong túi ra: “Tiếu Tiếu, con đưa cái này cho mẹ.”

Lục Dĩ Dao nhận l, hỏi : “Tại ba kh tự đưa cho mẹ ạ?”

lắc đầu, kh nói gì.

Sau đó, bảo quản gia đẩy xe lăn . Đến khi Thẩm Chi Ý phát hiện ra thì cô chỉ kịp th bóng lưng cuối cùng của Lục Cẩn Nghiêu.

tới, về hướng Lục Cẩn Nghiêu đã biến mất, hỏi Tiếu Tiếu: “Ba con vừa đến đúng kh?”

Lục Dĩ Dao gật đầu: “Đây là ba bảo con đưa cho mẹ.”

Thẩm Chi Ý đưa tay nhận l, mở ra xem, đó là một chiếc khóa đồng tâm.

Trên chiếc khóa đồng tâm, khắc tên cô và Tô Mộ Thần, giống như chiếc mà ba năm trước cô đã khắc cho Lục Cẩn Nghiêu và Khương Uyển Sơ.

Trên mảnh gi chỉ viết.

" sẽ tạm thời nước ngoài vài tháng, Chi Ý, nhà họ Lục tạm thời giao lại cho cô.

Cô nói đúng, kh ai sẽ mãi đứng yên chờ đợi cô. Dù thuận lợi hay nghịch cảnh, đều trân trọng trước mắt."

Hết


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...