Phế Nữ Trùng Sinh: Đảo Loạn Càn Khôn
Chương 244: Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân
Sắc mặt La Đức Phương lập tức biến đổi, kỹ một cái liền hiểu ra ngay, tức giận quát lớn:
– Vô lễ! Hoa Mộ Th, ngươi dám dùng thứ này để bôi nhọ th d của ta ? Bàng Lâm, g.i.ế.c ả cho ta!
La Đức Phương và Bàng Lâm đã hiểu rõ.
Chuyện xảy ra đêm hôm đó, e rằng đã bị Hoa Mộ Th th! Nên ả mới dùng thứ đó để c khai trước mặt mọi !
Chỉ cách g.i.ế.c diệt khẩu, mới thể che giấu được chuyện đêm !
Bàng Lâm lập tức lộ vẻ hung tợn, rút đao bên h, giơ lên c.h.é.m thẳng về phía Hoa Mộ Th!
Hoa Mộ Th kinh hãi kêu lên, đưa tay ôm đầu.
Chỉ nghe th một tiếng "phụt!"
Sau đó, th đao trong tay Bàng Lâm rơi xuống đất, vang lên một tiếng "keng!"
Ánh mắt lạnh lùng của Hoa Mộ Th về phía gót giày màu vàng sáng lộ ra từ khuỷu tay , khẽ bật cười lạnh.
Thân thể lại càng run rẩy dữ dội hơn.
Sau khoảnh khắc im lặng đến mức tiếng kim rơi cũng nghe được, Bàng Lâm bỗng ngã "rầm" xuống đất.
Trên ngực, một th trường kiếm xuyên thẳng qua.
Lúc này, mọi mới hoàn hồn, đồng loạt quỳ xuống, cao giọng hô vang:
– Tham kiến Hoàng Thượng, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!
Hoa Mộ Th vẫn mềm nhũn ngã trên mặt đất, như thể chưa kịp hoàn hồn.
Một lát sau, một đôi tay vươn đến, nửa bế nửa ôm nàng đứng dậy.
Nàng vẫn run lẩy bẩy kh ngừng, nước mắt tuôn như suối.
Nàng kinh hoàng ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đẫm lệ, nước mắt đột ngột ngừng chảy.
Sau đó, đôi mắt đẹp ngấn nước ngày càng mở to, cuối cùng môi hồng hé mở trong vẻ kinh ngạc tột độ, vẻ mặt hoàn toàn ngỡ ngàng.
Đỗ Thiếu Lang lại nhẹ nhàng, đầy đau lòng đưa tay lau nước mắt trên má nàng, dịu dàng nói:
– Bị dọa ? Đừng sợ, trẫm đến .
tự xưng là "trẫm".
Hoa Mộ Th lập tức phản ứng lại, hoảng hốt giãy khỏi vòng tay , quỳ rạp xuống đất:
– Tham… tham kiến Hoàng… Hoàng… Hoàng Thượng!
Nàng bị dọa đến mức nói lắp.
Đỗ Thiếu Lang vừa đau lòng vừa buồn cười, lại đưa tay định đỡ nàng dậy, nhưng nàng hoảng loạn tránh .
cũng kh giận, chỉ cười nhẹ một cách bao dung.
Bên kia, Hoa Như Nguyệt đã hành lễ lâu mà vẫn kh th Đỗ Thiếu Lang hồi đáp.
Ngẩng đầu lên, liền bắt gặp ánh mắt Hoa Mộ Th như vậy, lập tức lòng ghen tu bốc lên dữ dội, hận kh thể lập tức x tới g.i.ế.c c.h.ế.t tiện nhân kia!
Nàng hít sâu một hơi, nở nụ cười:
– Hoàng Thượng, đã hồi cung ?
Đỗ Thiếu Lang khẽ gật đầu:
– Ái phi miễn lễ.
Chỉ nói một câu "ái phi", những còn đang quỳ dưới đất kh ai dám động đậy.
Mọi đều tận mắt chứng kiến cảnh Đỗ Thiếu Lang một kiếm đ.â.m xuyên n.g.ự.c Bàng Lâm, ra tay tàn nhẫn và dứt khoát. Thi thể lạnh cứng vẫn còn nằm chình ình trong sân viện của Khôn Ninh Cung.
Sắc mặt La Đức Phương lúc trắng bệch, lúc lại tái x, cười gượng nói:
– Hoàng Thượng, ngài lại đến đây? Chúng thần chỉ là chút chuyện nhỏ nhặt thôi, kh dám phiền ngài lo nghĩ. Ngài nên quay về lo việc triều chính thì hơn.
Đỗ Thiếu Lang lạnh lùng liếc bà ta, nhấc chân, giẫm mạnh lên chiếc yếm gấm đỏ thẫm rơi dưới đất.
La Đức Phương vừa th thế, chân liền mềm nhũn, ngã khuỵu xuống đất.
Nhưng Đỗ Thiếu Lang chẳng buồn để ý đến bà ta, mà quay đầu tên pháp sư đã bị Long Vệ khống chế đứng bên cạnh.
Tên pháp sư kh ngờ Đỗ Thiếu Lang lại trở về nh đến vậy, nhưng để cầu sống, vẫn cứng cổ lên tiếng:
– Hoàng Thượng muốn dân c.h.ế.t, dân muôn lần c.h.ế.t cũng kh từ! Nhưng yêu vật này, hôm nay dân nhất định mang ! Kh thể để nó tiếp tục hại Hoàng Thượng được!
Đỗ Thiếu Lang liếc la bàn rơi dưới đất, Phúc Toàn liền nhặt lên, dâng đến trước mặt .
cầm l qua, cười lạnh:
– Ngươi nói Mộ Quý Nhân là yêu vật?
Pháp sư dõng dạc gật đầu, kh hề sợ hãi quyền uy:
– Đúng vậy! La bàn trừ yêu chỉ thẳng về phía nàng ta, chắc c nàng chính là yêu vật!
– Ồ?
Đỗ Thiếu Lang bật cười lạnh lẽo, giơ cao chiếc la bàn trong tay:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phe-nu-trung-sinh-dao-loan-can-khon/chuong-244--hung-cuu-my-nhan.html.]
– Ngươi nói la bàn chỉ ai, thì kẻ đó là yêu vật?
– Kh sai! La bàn rõ ràng chỉ về phía yêu vật kia, nàng ta chắc c là...
Giọng nói đầy khí thế của pháp sư bỗng ngưng bặt.
Ông ta rõ ràng đã ều chỉnh hướng kim chỉ, thậm chí còn lén đặt một viên nam châm lên Hoa Mộ Th. Dù nàng ở đâu, kim chỉ cũng sẽ luôn chỉ về phía nàng!
Thế nhưng bây giờ... kim chỉ lại chỉ về một hướng khác?
– Tất cả đến cho rõ .
Đỗ Thiếu Lang bảo Phúc Toàn giơ cao la bàn, lạnh giọng hỏi:
– Thứ này, hiện đang chỉ về đâu?
Trương Tài Nhân của cung An Ninh liếc Đỗ Thiếu Lang, l hết can đảm đáp:
– Là... là hướng Dưỡng Tâm Điện ạ.
Dưỡng Tâm Điện?
Đó chẳng là nơi Đỗ Thiếu Lang nghỉ ngơi ?
Yêu vật ở Dưỡng Tâm Điện?
Sắc mặt pháp sư Tát Mãn lập tức thay đổi, vội vàng nói:
– Hoàng Thượng, chắc c là la bàn vấn đề! Nhất định là bị yêu vật này dùng tà pháp phá hoại ! Xin cho dân được làm lại pháp, chắc c sẽ khiến yêu vật hiện nguyên hình!
Nhưng Đỗ Thiếu Lang hoàn toàn kh thèm để ý đến ta, chỉ phất tay một cái, m Long Vệ lập tức rời .
Đỗ Thiếu Lang liếc Hoa Mộ Th, vừa đứng dậy nhưng lại kh dám ngẩng đầu .
Sau đó, quay bước lên bậc thềm, ngồi xuống chiếc ghế mà trước đó La Đức Phương và Hoa Như Nguyệt từng ngồi.
Hoa Như Nguyệt theo phía sau, phần lo lắng :
– Bệ hạ, chuyện này…
Đỗ Thiếu Lang liếc nàng ta một cái:
– Ái phi kh cần lo, ngồi xuống cùng trẫm xem thử, rốt cuộc là ai đang giở trò sau lưng.
La Đức Phương đang ngồi bệt dưới đất khẽ run lên.
Chẳng bao lâu sau, Long Vệ quay lại, trên tay bưng một chiếc hộp gỗ.
Phúc Toàn đón l, mở hộp ra trước mặt Đỗ Thiếu Lang.
Hoa Như Nguyệt ghé mắt vào, lập tức kinh hô thất th, vẻ mặt đầy sợ hãi.
Còn gương mặt Đỗ Thiếu Lang đã trở nên u ám lạnh lùng, quét ánh mắt lạnh như băng xuống phía dưới, giọng trầm thấp rợn :
– Tìm th ở đâu?
Long Vệ đáp:
– Dưới gốc long hoè trong Dưỡng Tâm ện.
Tên pháp sư Tát Mãn lập tức gào lên:
– Bệ hạ! Nhất định là yêu nữ này âm mưu hãm hại ! Xin bệ hạ tuyệt đối kh thể tha cho nó!
Đỗ Thiếu Lang về phía Hoa Mộ Th.
Hoa Mộ Th c.ắ.n môi, nước mắt lại dâng đầy trong mắt, cuối cùng kh nhịn được, nghẹn ngào nói nhỏ:
– Ta và rốt cuộc thù oán gì, lại vu oan ta đến mức này…
– Yêu nghiệt! Đừng hòng chối cãi!
Tát Mãn quát lớn:
– Hôm nay ngươi dám dùng tà vật nguyền rủa hoàng thất, ngày mai dân chúng Triều Đại Lý sẽ bị đẩy vào nước sôi lửa bỏng! Hôm nay ta nhất định thay trời hành đạo, trừ yêu diệt quái!
Hoa Mộ Th c.ắ.n chặt môi đến mức gần bật máu, vẻ mặt vừa uất ức vừa đau lòng, chỉ biết lặng lẽ rơi lệ kh ngừng.
Đúng lúc đó, Đỗ Thiếu Lang bất ngờ vung tay, rầm một tiếng, hất đổ chiếc hộp gỗ trong tay Phúc Toàn.
Con búp bê hình , được thêu dệt tinh xảo nhưng mang vẻ u ám tà dị rơi lăn ra đất trước mắt mọi .
Kh ít phi tần sợ hãi thét lên, vội vã né tránh.
Tên Tát Mãn lập tức gào to:
– Chính là nó! Yêu nữ! Ngươi dùng thứ tà ác này để nguyền rủa Bệ hạ! Ngươi đáng c.h.ế.t kh toàn thây!
Hoa Mộ Th chằm chằm con búp bê rơm, lại liếc qua tên pháp sư.
Cuối cùng, nàng đột nhiên chuyển ánh mắt lên Đỗ Thiếu Lang đang ngồi cao cao tại thượng.
Đôi mắt trong veo như làn thu thuỷ, đầy bi ai, lặng lẽ lắc đầu.
Ánh mắt đầy tình cảm khiến lòng Đỗ Thiếu Lang càng thêm xót xa và đau lòng.
Hoa Như Nguyệt bên cạnh thì hiện rõ vẻ mặt độc ác, vặn vẹo chẳng khác gì ác quỷ.
Đỗ Thiếu Lang liếc Phúc Toàn:
– Bảo pháp sư Tát Mãn kỹ , xem sinh thần bát tự trên tà vật kia... rốt cuộc là của ai.
Chưa có bình luận nào cho chương này.