Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương

Chương 220: Hoàn toàn không xứng đôi

Chương trước Chương sau

Sáng thứ Bảy lúc 9 giờ 30 phút, Ôn Lương đến biệt thự Tinh Hà Loan đón Phó Thi Phàm, đưa cô bé dạo trung tâm thương mại.

Th thời gian đã gần đến, hai đang chuẩn bị đến nhà hàng, Ôn Lương nhận được tin n của Mạnh Sách: “Chị ơi, trên đường gặp một quán cà phê, chị muốn uống gì?”

Sau đó chụp một thực đơn gửi qua.

Ôn Lương mở thực đơn, cúi xuống, “Phàm Phàm, con muốn uống gì?”

Phó Thi Phàm liếc , đôi mắt đen láy đảo một vòng, gọi một món đắt nhất, và cô bé cắn ngón tay nói, “Dì ơi, cháu muốn ba ly, một ly của cháu, một ly cho chú, một ly cho bà Vương.”

Ôn Lương: “…”

Con bé này, tìm mọi cách để lừa tiền của Mạnh Sách.

“Được, ba ly thì ba ly.” Ôn Lương báo tên đồ uống cho Mạnh Sách, gửi cho một phong bì đỏ.

Mạnh Sách: “Chị ơi, chị lại chuyển tiền cho em, em đã nói hôm nay em mời mà!”

Tối hôm đó về nhà, Ôn Lương đã chuyển tiền bữa trưa cho Mạnh Sách, dù cũng là cô và Phó Thi Phàm ăn, thể để Mạnh Sách trả tiền.

Lần đó Mạnh Sách vốn kh muốn nhận, là Ôn Lương nói thứ Bảy mời, mới nhận.

Ôn Lương gõ m chữ: cứ nhận , bữa trưa mời, cái này kh cần.

Nghĩ lại, cô lại xóa m chữ cuối, trả lời: “ cứ nhận , mới thực tập, chưa lương, đang cần tiền.”

Vài giây sau, Mạnh Sách nhận phong bì đỏ, gửi một biểu tượng cảm xúc mèo con, “Vậy em nhận nhé, cảm ơn chị.”

“Đương nhiên , à mà, kh phiền nếu em đưa Phàm Phàm cùng chứ?”

Mạnh Sách mất một phút để bày tỏ sự phiền lòng của , sau đó mới trả lời: “Kh phiền.”

Ôn Lương gần như thể tưởng tượng ra vẻ mặt miễn cưỡng của Mạnh Sách, cô mỉm cười.

“Hừ.” Phó Thi Phàm bĩu môi, quay mặt .

vậy? Phàm Phàm bảo bối?” Ôn Lương bỏ ện thoại vào túi.

“Dì chỉ lo nói chuyện, kh thèm để ý đến cháu nữa.”

“Dì kh kh để ý đến con.”

“Dì bây giờ kh thèm để ý đến cháu nữa, lẽ lần sau sẽ kh đưa cháu chơi nữa, thể sau này sẽ kh gặp cháu nữa.” Khuôn mặt nhỏ n của Phó Thi Phàm mang theo vài phần oán giận.

Ôn Lương kh nhịn được cười thành tiếng, “Con bé này tinh quái thật!”

Ôn Lương đưa Phó Thi Phàm đến nhà hàng.

Giữa chừng Mạnh Sách gửi tin n: “Chị ơi, em đến , ở bàn trong cùng hàng thứ hai.”

Phía sau gửi hai bức ảnh.

Một bức là vị trí chỗ ngồi, một bức là thực đơn.

Mạnh Sách: “Chị ơi, chị xem trước muốn gọi món gì.”

Ôn Lương đang lái xe, kh thời gian xem, liền đưa cho Phó Thi Phàm ở phía sau, “Phàm Phàm, con xem trước muốn ăn gì, nói với chú Mạnh.”

“Là trai!” Phó Thi Phàm nhận ện thoại nhấn mạnh, “Dì ơi, cháu đọc cho dì nghe nhé, dì xem dì muốn ăn gì?”

“Kh cần phiền phức vậy đâu, con cứ gọi món con thích là được.”

“Được.”

“Tại con cứ gọi trai?”

“Bởi vì như vậy hai cách nhau một thế hệ, hoàn toàn kh xứng đôi!”

Ôn Lương: “…”

Hai đến nhà hàng, trực tiếp đến chỗ ngồi.

“Chị ơi, bên này.” Mạnh Sách ngẩng đầu th Ôn Lương, cười vẫy tay, lộ ra hàm răng trắng bóng.

“Đến .”

Ôn Lương dắt Phó Thi Phàm đến, ngồi đối diện Mạnh Sách, “Đã gọi món chưa?”

“Ừm.” Mạnh Sách nhịn đau lòng gật đầu, l m ly cà phê trong túi ra, “Đây, chị ơi, cà phê.”

“Cảm ơn.” Ôn Lương l một ly đưa cho Phó Thi Phàm, “Phàm Phàm, cảm ơn chú.”

“Cảm ơn trai.” Phó Thi Phàm nói.

“Kh gì.” Mạnh Sách nhếch mép với Phó Thi Phàm, vẻ cười gượng.

Nhưng trước mặt Ôn Lương, kh tiện thể hiện ều gì.

Ôn Lương và Mạnh Sách nói chuyện c việc, khoảng mười lăm phút sau, nhân viên phục vụ bắt đầu lên món, trước tiên là hai món.

“Chị ơi, Phàm Phàm, ăn , đừng khách sáo.”

Phó Thi Phàm hoàn toàn kh khách sáo, cầm đũa bắt đầu ăn.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Sau đó lên món thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ sáu…

Món thứ tám lên, Ôn Lương bàn đầy thức ăn, tiện miệng nói, “Chắc hết nhỉ? gọi nhiều thế này, chúng ta chắc c kh ăn hết được?”

Mạnh Sách ngẩng đầu Ôn Lương một cái, ngạc nhiên nói, “Còn m món nữa, kh là thực đơn chị gửi cho em ?”

“À?” Ôn Lương ngớ một chút, nghĩ đến ều gì đó, mở hộp thoại với Mạnh Sách ra xem, suýt nữa thì ném Phó Thi Phàm ra ngoài!

Cô tắt màn hình ện thoại, lạnh lùng Phó Thi Phàm.

Phó Thi Phàm im lặng cúi đầu, hai ngón trỏ chạm vào nhau, vẻ mặt chột dạ.

Ôn Lương cười xin lỗi Mạnh Sách, “Xin lỗi.”

“Chị xin lỗi gì chứ, vốn dĩ là em mời mà, hai muốn ăn gì cũng được.” Mạnh Sách lập tức nói, nhưng lại đoán được nguyên nhân sự việc.

Thì ra là Phó Thi Phàm gọi món.

Thảo nào!

biết chị quan tâm , kh nỡ để tiêu nhiều tiền!

Ôn Lương cười, quyết định sau bữa ăn sẽ chuyển tiền cho Mạnh Sách.

lẽ là cô bé đã làm chuyện xấu, trong bữa ăn kh còn quậy phá nữa, nh đã ăn no căng bụng.

Trong lúc đó, Mạnh Sách tỉ mỉ, quan sát sở thích của Ôn Lương để gắp thức ăn cho cô.

Lần đầu tiên Ôn Lương ăn hết, vài phút sau, Mạnh Sách gắp lần thứ hai.

Ôn Lương kh ăn, nhắc nhở, “ ăn của , kh cần gắp cho .”

Hành động gắp thức ăn này, vẫn chút thân mật.

Cô muốn tiếp cận Mạnh Sách là đúng, nhưng cũng biết giữ chừng mực.

“Ồ, được.”

Hai nói chuyện vui vẻ, từ c việc đến những chuyện kh đâu.

Dưới sự hưởng ứng chủ đích của Ôn Lương, Mạnh Sách cảm th hợp với cô, trong lòng càng thêm kiên định với lựa chọn của .

Hình như, chị cũng chút thiện cảm với thì ?

Gần kết thúc, Mạnh Sách vô tình nhắc đến, “Chị ơi, gần đây một rạp chiếu phim, gần đây phim mới ra mắt, đánh giá khá tốt, bây giờ còn sớm, chúng ta muốn xem phim kh?”

Ôn Lương vừa lau miệng cho Phó Thi Phàm, vừa hỏi, “Phim gì?”

“Hẹn ước mùa hè.”

“Phim tình cảm hiện đại?”

“Ừm, chị thích xem thể loại này kh? Kh thích thì đổi phim khác cũng được.”

Ôn Lương chỉ sợ phim tình cảm cảnh hôn, cô và Mạnh Sách ngại ngùng là chuyện nhỏ, quan trọng nhất là Phó Thi Phàm cũng ở đó.

phim hoạt hình kh?”

Mạnh Sách dừng lại một chút, “Chắc là , chúng ta qua đó xem thử.”

Được thôi.

Kh cần biết xem gì, cứ xem là được.

Ôn Lương hỏi, “Phàm Phàm, muốn xem phim kh? Xem phim hoạt hình?”

Phó Thi Phàm đến Giang Thành chưa từng xem phim, cô bé do dự, rốt cuộc là thỏa mãn ham muốn cá nhân, hay là nh chóng kéo dì ?

Cuối cùng, cô bé gật đầu, “Đi!”

Chú chắc sẽ kh trách cô bé chứ?

“Được, vậy chúng ta xem phim.”

Phó Thi Phàm ôm ly cà phê, trượt xuống khỏi ghế, nắm tay Ôn Lương.

Ôn Lương đang định nhắc đến m ly cà phê còn lại, Mạnh Sách đã nh hơn một bước xách túi lên, “Chị ơi, em giúp chị cầm nhé.”

“Cảm ơn.”

Ba bộ đến rạp chiếu phim gần đó.

Phó Thi Phàm bên trái Ôn Lương, Mạnh Sách bên Ôn Lương, tay trái vung lên vô tình chạm vào tay của Ôn Lương.

lập tức rụt tay lại, má trắng hồng hơi đỏ, cười ngượng ngùng, đôi mắt trong veo tràn đầy tình cảm, “Xin lỗi.”

“Kh .” Ôn Lương cười.

Ba tiếp tục về phía trước.

Tay Mạnh Sách lại chạm vào tay Ôn Lương.

cụp mắt xuống, l hết dũng khí, nắm l tay Ôn Lương.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...