Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương

Chương 221: Mất phong độ

Chương trước Chương sau

Đúng lúc này, Ôn Lương nh chóng rút tay ra và giơ tay lên nói, “Hơi khát, giúp l một ly cà phê, ly Cappuccino đó.”

Cô nghĩ, cô một tay dắt Phó Thi Phàm, một tay cầm cà phê, như vậy sẽ kh chạm vào nhau nữa chứ?

Tay Mạnh Sách cứng đờ một lúc, lặng lẽ rụt lại, tìm trong túi ra một ly Cappuccino kèm theo ống hút đưa cho Ôn Lương, “Đây.”

“Cảm ơn.”

“Kh gì.”

Đến rạp chiếu phim, Ôn Lương tìm kiếm trên màn hình lớn những bộ phim hoạt hình đang chiếu và suất chiếu, sau đó tìm kiếm th tin giới thiệu trên mạng, để Phó Thi Phàm chọn một bộ.

Thời gian bắt đầu là hai giờ, còn khoảng hai mươi phút nữa.

Ôn Lương xung qu, bên đại sảnh một hàng ghế, cô dắt Phó Thi Phàm qua đó ngồi.

Khi vào rạp sau hai mươi phút, Ôn Lương phát hiện bên trong đa số đều là những đưa con đến.

Trên màn hình lớn đã bắt đầu chiếu phần mở đầu.

Ba ngồi xuống ghế, Ôn Lương ngồi giữa, hai bên là Phó Thi Phàm và Mạnh Sách.

Mặc dù là phim hoạt hình, nhưng cốt truyện kh hề trẻ con chút nào, Ôn Lương dần dần chìm đắm vào cốt truyện.

Mạnh Sách thì kh tập trung như vậy, thỉnh thoảng lại quay đầu Ôn Lương một cái.

Lần thứ ba , vô tình chạm đôi mắt tròn xoe của Phó Thi Phàm.

Cô bé vẻ mặt ngây thơ, nhỏ giọng hỏi, “ ơi, cứ dì cháu vậy?”

Mạnh Sách coi Phó Thi Phàm là một đứa trẻ kh hiểu chuyện, chút ngượng ngùng xoa mũi, “Kh, chỉ là… tiện thể xung qu một chút.”

rụt tầm mắt lại, về phía màn hình lớn.

Lần thứ tư , Mạnh Sách lại vô tình chạm mặt Phó Thi Phàm, lập tức quay đầu , kh dám về phía Ôn Lương nữa.

Khoảng bốn giờ, phim kết thúc, khán giả lần lượt ra khỏi rạp.

Mạnh Sách mặt kh đổi sắc hỏi, “Tiếp theo chúng ta đâu? Phía bắc thành phố mới mở một trung tâm thương mại, muốn qua đó xem kh?”

Phó Thi Phàm trong lòng cười lạnh, tên đàn thối này còn muốn tiếp tục theo các cô !?

Cô bé há miệng ngáp một cái, ôm l chân Ôn Lương, “Dì ơi, cháu buồn ngủ , muốn ngủ.”

Ôn Lương xoa đầu Phó Thi Phàm, “Vậy chúng ta về nhé?”

“Ừm.” Phó Thi Phàm gật đầu mạnh.

Ôn Lương ngẩng đầu, cười xin lỗi Mạnh Sách, “Vậy chúng về trước nhé, lần sau lại cùng nhau ăn cơm.”

Mạnh Sách đành đồng ý, “Được, xe của chị đậu ở nhà hàng bên kia kh? Em đưa hai qua đó.”

Ôn Lương vốn muốn từ chối, nhưng khi sắp nói ra lại nhịn xuống, nhẹ nhàng gật đầu.

Ba từ từ bộ về bãi đậu xe trước nhà hàng.

Phó Thi Phàm giằng tay Ôn Lương ra, đôi chân ngắn chạy về phía ô tô.

Một chiếc ô tô màu đen lái vào từ bên cạnh.

Ôn Lương vội vàng kéo Phó Thi Phàm lại, lùi lại vài bước, đột nhiên chân hụt hẫng, thân thể kh vững ngã ngửa ra sau.

Mạnh Sách nh tay đỡ l cô, mùi hương thơm ngát từ phụ nữ xộc vào mũi, khiến ngẩn , “Kh chứ?”

“Kh .” Ôn Lương vịn vào đứng vững, kh để lại dấu vết gì mà thoát khỏi vòng tay , đôi môi đỏ mọng nở một nụ cười, khóe mắt vốn hơi cong lên theo gọng kính, càng thêm vài phần quyến rũ, “Cảm ơn.”

Mạnh Sách ngây , cho đến khi Ôn Lương gọi , mới phản ứng lại, mặt hơi đỏ, ngây ngô ngượng ngùng, “Kh… kh gì.”

“Vậy chúng trước nhé?”

“Ừm.”

Mạnh Sách thẳng vào Ôn Lương, đợi đến khi Ôn Lương lên xe, mới phản ứng lại, ba hai bước đuổi theo, “À, chị ơi, cà phê.”

Ôn Lương dừng bước, nhận l túi trong tay , “Suýt nữa thì quên mất.”

Sau khi lên xe, Ôn Lương thắt dây an toàn, khởi động xe.

Qua cửa sổ xe,"""Cô vẫy tay với Mạnh Sách bên ngoài đạp ga.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Chiếc xe hòa vào dòng xe cộ.

Ôn Lương tình hình giao th trước mặt, nói với Phó Thi Phàm đang ngồi ở ghế sau, "Phàm Phàm, nếu con buồn ngủ thì cứ ngủ một lát trên xe ."

Phó Thi Phàm: "Dì ơi, con kh buồn ngủ đâu ạ."

Ôn Lương: "..."

Phó Thi Phàm qua gương chiếu hậu, mắt Phó Thi Phàm mở to tròn xoe, kh hề chút buồn ngủ nào, cười hì hì với Ôn Lương.

Ôn Lương cười bất lực, hiểu ra rằng cô bé vừa giả vờ, "Vậy bây giờ chúng ta đâu chơi? Hay về nhà luôn?"

"Con muốn xem mèo."

"Được, vậy dì sẽ đưa con về nhà."

Về đến căn hộ lớn, Phó Thi Phàm vừa vào đã tìm Đoàn Đoàn.

Ôn Lương rửa trái cây, l đồ ăn vặt, bày tất cả lên bàn.

th hai ly cà phê còn nguyên trên bàn, Ôn Lương nghĩ đến chuyện tốt mà Phó Thi Phàm đã làm, giọng nói trầm xuống, "Phó Thi Phàm, lại đây."

Phàm Phàm đang trêu mèo, nghe vậy quay đầu Ôn Lương một cái, th mặt cô đen lại, liền biết sắp bị tính sổ.

Cô bé chột dạ vô cùng, nhưng vẻ mặt lại ngây thơ, đôi mắt l lợi, "Dì ơi, chuyện gì ạ?"

"Con lại đây."

"Con... con đang chơi với Đoàn Đoàn mà."

"Lại đây trước, lát nữa chơi với Đoàn Đoàn."

Vẻ mặt Phó Thi Phàm hơi cứng lại, chột dạ cúi đầu tới, "Dì ơi, chuyện gì ạ?"

Ôn Lương mở trang lịch sử trò chuyện của cô và Mạnh Sách, đặt lên bàn trước mặt cô bé, "Con giải thích ."

Phó Thi Phàm chụm hai ngón trỏ vào nhau, nhỏ giọng nói, "Là dì bảo con gọi mà."

Ôn Lương lao tới véo véo cái bụng nhỏ phúng phính của cô bé, "Phó Thi Phàm! Con ăn được bao nhiêu mà trong lòng kh số? Con dám nói kh cố ý gọi nhiều như vậy ?! Hả?"

Phó Thi Phàm ngửa ra sau, gần như nằm trên ghế sofa, mím môi kh thừa nhận, lắc đầu nói, "Kh , con chỉ muốn ăn..."

Ôn Lương dùng tay cù lét nách cô bé, "Vẫn kh thừa nhận? Con chỉ muốn lừa tiền Mạnh Sách của con thôi!"

Phó Thi Phàm bị cù lét cười khúc khích, "Dì ơi, dì ơi, đừng! Đừng cù lét con ha ha ha ha hu hu hu đừng cù lét, con thừa nhận, con thừa nhận được kh?!"

Ôn Lương dừng tay, "Hừ, còn muốn lừa dì ?"

Phó Thi Phàm vẫn kh nhịn được cười, hì hì hì, "Ai bảo giành dì với con?"

Ôn Lương trước mặt Phó Thi Phàm, chuyển tiền ăn trưa cho Mạnh Sách, gửi tin n: "Xin lỗi, Phàm Phàm kh hiểu chuyện, kh ngờ bữa trưa lại tốn nhiều như vậy, chuyển tiền cho ."

Phó Thi Phàm th thao tác của Ôn Lương thì ngây ra, vẻ mặt khó hiểu hỏi, "Dì ơi, dì lại chuyển tiền cho ?"

Cô bé lẩm bẩm, "Kh nói muốn mời ?"

Ôn Lương nghiêm túc giải thích, "Phàm Phàm, dì nói cho con nghe nhé, Mạnh Sách nói muốn mời, nhưng con gọi món thì cũng nên xem xét ều kiện kinh tế của , mới thực tập, nhiều đồ quá đắt tiền kh gánh nổi đâu."

"Con kh nghĩ cho , nhưng dì nghĩ cho , dì là bạn của , kh thể con bắt nạt , con thiên vị chú của con, kh thích , nhắm vào cũng bình thường, chỉ cần kh quá đáng, dì sẽ kh trách con, dì sẽ chịu trách nhiệm này."

"Nhưng, dì kh muốn con nhắm vào , dù nữa, cũng là bạn của dì, con tuy còn nhỏ, nhiều chuyện kh hiểu, dì sẽ kh trách con, nhưng dì sẽ dạy con, dạy con nhớ, kh được phạm lỗi nữa."

Phó Thi Phàm bĩu môi, "Thôi được , vậy sau này con kh làm vậy nữa..."

"Ngoan."

Mạnh Sách nh chóng trả lời: "Chị ơi, lần này em đã nói là em mời, em kh thể nhận số tiền này được."

Lần trước ta nhận tiền là để cơ hội gặp lại Ôn Lương, nhưng lần này nếu lặp lại chiêu cũ thì vẻ quá mất phong độ.

Ôn Lương lại trực tiếp trả lời, "Lần này cứ nhận , lần sau mời lại, được kh?"

"Được!" Mạnh Sách kh nghĩ ngợi gì, lập tức trả lời, gửi một biểu tượng cảm xúc vui vẻ, kh che giấu niềm vui trong lòng.

Chỉ cần thể gặp lại Ôn Lương, mất phong độ thì mất phong độ vậy.

"Chị ơi, lần sau là khi nào?"

" chọn thời gian ."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...