Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 440: Người chồng cũ tồi tệ của tôi
Phó Tr chỉ biết giải thích, “ đã cử theo dõi ta, ban đầu chỉ muốn tìm kiếm chút chứng cứ, nào ngờ lại chụp được những bức ảnh như vậy. A Lương, em tin , những bức ảnh này chắc c là thật, chỉ sợ em kh tin , nên mới gửi cho em bằng tài khoản lạ.”
Ôn Lương kho tay trước ngực, chằm chằm vào Phó Tr, ánh mắt sắc bén, kh nói một lời.
Nghe vậy, cô biết đang nói dối.
Nếu thực sự cử theo dõi Richard, chắc c sẽ biết được Richard là nhân viên phục vụ ở quán bar, nhưng giờ rõ ràng kh biết ều đó.
Phó Tr cười ngượng ngùng, chân thành nói, “A Lương, em hãy tin .”
Ôn Lương cười nhạt, chỉ vào phụ nữ trong bức ảnh, “ này, biết kh?”
“Kh biết… biết.”
Khi ánh mắt chạm nhau, Phó Tr chớp mắt một cái, lập tức đổi lời, vẻ mặt vô tội nói, “ chỉ bảo cô dụ dỗ một chút Richard, kh ngờ ta lại mắc câu. nói cho em biết, dù kh bảo cô , như Richard sớm muộn gì cũng sẽ phản bội.”
“Vậy còn cảm ơn à?”
“Ừ.”
“Ừ, đúng là đồ ngốc, ra ngoài .”
Cô kh nên dễ dàng mềm lòng trước Phó Tr.
Cô lẽ ra nên nghĩ rằng Phó Tr sẽ kh dễ dàng từ bỏ, ta kh là kiểu như vậy.
“A Lương, thật sự…”
Ôn Lương kh cho cơ hội nói, đẩy ra ngoài, “Ra ngoài.”
“A Lương, Richard kh là đáng tin, em hãy cho một cơ hội nữa…” Phó Tr vừa lùi lại vừa nói.
“Rầm!” Cửa phòng đóng lại.
Phó Tr cánh cửa, chạm nhẹ vào mũi .
Ôn Lương quay trở lại ghế sofa ngồi xuống, bắt đầu ăn trưa.
Kh thể kh nói, món ăn Phó Tr làm thật sự ngon.
Buổi chiều, Ôn Lương tiếp tục làm việc, bất ngờ nhận được tin n từ biên tập viên.
Biên tập viên nói, “Phí, c ty đang cần một nhiếp ảnh gia cho một trang nội dung của tạp chí tài chính mới, các nhiếp ảnh gia khác đều đã lịch, em thể đến kh?”
Ôn Lương hồi đáp, “Khi nào chụp? Thời gian giao bài là khi nào?”
“Chụp vào ngày mai, thời gian giao bài còn gần một tháng nữa, kh gấp.”
“Vậy được.”
Ôn Lương đồng ý, hỏi, “ được phỏng vấn lần này là ai? ảnh kh?”
“ được phỏng vấn là phụ trách c ty c nghệ Brown ở New York, kh ảnh, xem thể l được một bức ảnh đời thường của kh. Thư ký của nói, thích phong cách đơn giản và rõ ràng, em chú ý kiểm soát.”
“Được, hiểu.” Ôn Lương trả lời.
Tuy nhiên, cô thắc mắc, những trang nội dung tài chính như này, thường kh là phỏng vấn và chụp ảnh trực tiếp tại văn phòng ?
Văn phòng của c ty ở New York lại ở Philadelphia?
Cô nghĩ một hồi lại hỏi, “Địa ểm chụp ở đâu? Văn phòng của họ hay là studio?”
“Studio.” Biên tập viên hồi đáp, “Thư ký của họ đã trả lời, sẽ đến đúng giờ.”
“Được.” Ôn Lương kìm nén sự nghi hoặc trong lòng.
Chờ đến khi bắt đầu chụp, biên tập viên vẫn chưa l được bức ảnh của phụ trách.
Nhưng, nội dung phỏng vấn chắc c sẽ là trọng tâm của những như vậy.
Dù , những cấp cao này thường đã lớn tuổi, hình ảnh đã định hình, dù chụp thế nào cũng vẫn là gương mặt đó, sẽ kh fan nào chú ý đến từng chi tiết nhỏ.
Mẫu quảng cáo nhẫn đôi mới bên này, Ôn Lương đã nộp bản sửa lần đầu, phụ trách vẫn chưa phản hồi.
Ngày hôm sau, Ôn Lương đã đến studio của tạp chí, nhân viên đã bắt đầu chuẩn bị bối cảnh.
Lúc 8h30, biên tập viên gửi tin n, nói rằng phụ trách đã đến phòng trang ểm và đang trang ểm.
Khoảng 9h, Ôn Lương nghe th tiếng ồn ào bên ngoài, theo phản xạ quay đầu lại.
Đi đầu là một trai trẻ, khuôn mặt ển trai, vóc dáng cao ráo, mặc bộ vest màu x đậm phẳng phiu, ánh mắt thẳng phía trước, bước th lịch thoải mái, thỉnh thoảng gật đầu, trao đổi gì đó với bên cạnh, từng cử chỉ đều toát lên vẻ quý phái.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bên trái là một đàn lạ, bên là biên tập viên mà Ôn Lương quen biết.
Phía sau thợ trang ểm và trợ lý.
Ôn Lương khẽ cười, về phía Phó Tr, vô thức nói, “ lại đến đây?”
Biên tập viên và mọi dừng lại trước mặt Ôn Lương, nghe cô hỏi, đang định hỏi cô quen biết với Charles hay kh, đều là Hoa, ở Philadelphia, quen biết cũng là ều bình thường.
Ai ngờ đàn bên trái kh vui liếc nữ chính, trước nói, “Cô chính là nhiếp ảnh gia phụ trách chụp hôm nay đúng kh? lại nói chuyện với Charles như vậy?”
Phó Tr nhẹ nhàng cười, nháy mắt về phía Ôn Lương, “Kh .”
Biên tập viên cũng hòa giải, “Phí chắc c kh cố ý, đến đây, Phí, giới thiệu với em, đây là phụ trách c ty Brown, Charles, còn đây là biên tập viên tạp chí tài chính, White. Ông Charles, đây là nhiếp ảnh gia phụ trách chụp cho ngài hôm nay, Phí.”
Ôn Lương hiểu ra, Phó Tr bằng ánh mắt sắc lạnh, “Cháu, Charles, xin chào!”
Phó Tr chính là đối tượng chụp của cô hôm nay?!!
Kh tên, kh ảnh, cũng kh lạ!
“Xin chào, hợp tác vui vẻ.” Phó Tr kh hề thay đổi sắc mặt.
“Ông Charles rộng lượng, kh tính toán với cô đâu, lần sau nói chuyện chú ý một chút.” White trừng mắt Ôn Lương.
Ôn Lương khẽ cười, đáp lại, “Dạ, dạ, Charles, xin lỗi, vừa đã nhận nhầm .”
“Ô, nhận nhầm ai vậy?”
“Chồng cũ tồi tệ của .”
Phó Tr: “……”
Th đàn bên trái vẻ sắp phát ên, Ôn Lương vội giải thích, “ ăn nói, Charles, ngài đẹp trai như vậy, thể so sánh với ta? ta kh đủ tư cách để hầu hạ ngài!”
Phó Tr: “…… Kh cần nói như vậy.”
Ôn Lương cười gượng, Phó Tr, nghiến răng nói, “Kh nhắc đến ta nữa, thật xúi quẩy, được chụp cho ngài thật là vinh dự.”
Đã đến nước này, Ôn Lương kh thể thay đổi quyết định, chỉ thể cắn răng mà chụp tiếp.
“Kh , nghe nói cô cũng là Hoa? Giao tiếp thuận tiện, sau này tất cả các buổi chụp của sẽ giao cho cô phụ trách nhé?”
Ôn Lương mỉm cười: “……”
Phó Tr cười nháy mắt, vẻ mặt tức giận nhưng kh thể phát tác của Ôn Lương, trong lòng th mềm mại.
Thật muốn lại gần véo má cô, xem Ôn Lương phát nổ kh.
White nói, “Còn kh cảm ơn Charles ?”
“Cảm, ơn, , Charles!”
“Thời gian kh còn sớm, nh chóng bắt đầu chụp thôi.” Biên tập viên nói.
“Được.”
Ôn Lương Phó Tr một cái, hất cằm về phía ph nền, giọng ệu kh thân thiện, “Đi qua đó ngồi cho đàng hoàng.”
White nhíu mày, “Cô nói gì vậy…?”
Chưa nói xong, biên tập viên đã kéo ta một cái, chỉ về phía Phó Tr, “Ông Charles còn kh tức giận, cô lại tức giận? ta gặp đồng hương ở xứ lạ, chắc c kh tính toán những chuyện này.”
White qua, chỉ th Phó Tr ngoan ngoãn ngồi trên ghế, kh vẻ gì tức giận, ngược lại còn mỉm cười, thần sắc ôn hòa.
White: “.”
Thôi được, lẽ là ta đã lo chuyện bao đồng.
Để Ôn Lương làm việc thuận lợi, Phó Tr phối hợp.
Ôn Lương chụp vài bức thì dừng lại, phóng to xem xét, nhẹ nhàng lắc đầu.
M bức này kh được hài lòng cho lắm.
Chụp thêm vài bức nữa.
Ôn Lương phóng to xem lại, vẫn kh hài lòng lắm.
White và biên tập viên vẫn đang ngồi ở khu vực nghỉ ngơi xem.
Th Ôn Lương nhíu mày, như gặp khó khăn, White lại nhíu mày, “Nhiếp ảnh gia mà cô giới thiệu ổn kh vậy?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.