Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 441: Tìm lại cảm giác
Biên tập viên đành bước tới, hỏi, “ chuyện gì vậy? Phí.”
Ôn Lương đưa cho cô xem bức ảnh trong máy ảnh, “Góc chụp kh đẹp, chụp kh được đẹp.”
Biên tập viên vào bức ảnh, lật qua vài trang, ngẩng đầu cô một cái, “Thế này kh là khá tốt ?”
Ôn Lương, “Thật sự tốt à?”
“Kh tốt ?”
“Điểm nào tốt chứ?”
“ bạn đặt yêu cầu quá cao cho bản thân kh? Hay để Charles tự xem?”
Ôn Lương hơi dừng lại, ngẩng đầu một cái về phía Phó Tr, “ lại đây xem thử.”
Phó Tr đứng dậy qua, theo lời xem bức ảnh trong máy ảnh, cười nói, “Kh tệ đâu, Phí, kỹ thuật của tốt.”
White tới liếc bức ảnh: “?”
mẫu đã sẵn nền tảng đẹp đẽ, ai chụp cũng kh thể xấu , từ đâu để th được kỹ thuật tốt chứ?
Ôi, Charles thật là tốt bụng.
“Nói thật .”
“ đang nói sự thật.”
Ôn Lương im lặng, mím môi, chẳng lẽ là vấn đề của cô ?
Cô luôn cảm th bức ảnh của Phó Tr kh đẹp.
Thực ra kh là kh đẹp, Phó Tr trong ảnh vẫn ển trai, nhưng cô luôn cảm th kh thể hiện được vẻ đẹp lôi cuốn của trong thực tế.
vì cô quá quen thuộc với Phó Tr kh?
Cô quen thuộc đến mức nào?
Nói một cách ph ex, quen thuộc đến nỗi nếu Phó Tr hóa thành tro bụi, cô vẫn nhận ra.
Trong khoảng thời gian từ khi học trung học đến đại học, gương mặt của Phó Tr thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ của cô.
Bất cứ nơi nào , ánh mắt của cô chắc c sẽ đổ dồn về phía .
Sau đó, họ lại cùng nhau nằm chung giường trong suốt ba năm.
Cô quen thuộc với từng chi tiết trên cơ thể .
Càng quen thuộc lại càng thể phát hiện ra những ểm chưa hoàn hảo trong bức ảnh.
Giống như lúc các thợ sửa ảnh vẫn kh thể làm hài lòng khách hàng.
Phó Tr đường nét khuôn mặt chắc c là đẹp trai, bất kể ai chụp, nền tảng đã ở đó, ai cũng kh thể khiến xấu .
Chỉ là bức ảnh của Phó Tr kh đủ ấn tượng, kh thể hiện hết vẻ đẹp của .
Ôn Lương nói, “ ngồi lại , sẽ tìm cảm giác khác.”
“Được.”
Phó Tr quay về chỗ ngồi.
Ôn Lương cầm máy ảnh, chụp một bức ảnh chính diện của .
Cô phóng to bức ảnh, lập tức cảm th kh góc nào hoa hoè hoa sói bằng chính diện lại đẹp trai.
Ôn Lương quay đầu hỏi White và biên tập viên, “Cần bao nhiêu bức ảnh?”
“Bốn đến năm bức.” White trả lời, “ làm được kh? Nếu kh được thì đổi .”
“Chắc c thể, đừng vội.”
Ôn Lương cầm máy ảnh, nói với Phó Tr, “Đến đây, chúng ta chụp một bức kh cười… tưởng tượng xem, khi gặp bạn trai cũ của vợ sẽ biểu hiện như thế nào… như vậy, được .”
White: “…”
Đây là lần đầu tiên th nhiếp ảnh gia dẫn dắt như vậy.
Ôn Lương hiện tại đối với Phó Tr giống như đối đãi với con của , muốn để mọi th được vẻ đẹp nhất của .
Cô dự định chụp bốn bức ảnh, bốn bộ trang phục, bốn góc độ khác nhau, bốn ph nền khác nhau.
Bức chính diện này đã đạt yêu cầu, còn ba bức nữa.
Ôn Lương bước tới, đứng gần Phó Tr một bước, tỉ mỉ quan sát khuôn mặt của , lúc thì di chuyển sang trái, lúc thì di chuyển sang , nhất định tìm được góc mà cô ưng ý nhất.
“Xem nhiều năm như vậy mà vẫn chưa đủ ?” Phó Tr cười nói, thì thầm.
Ôn Lương: “Dừng lại, khi chụp ảnh cứ cười như thế.”
Phó Tr: “…”
“Đổi ph nền , cũng đổi áo khoác luôn.”
Trợ lý lập tức tìm một chiếc áo khoác màu đen từ trong túi ra, đưa cho Phó Tr để thay, chuyển đến ph cảnh bên cạnh để chụp.
Ôn Lương hướng dẫn Phó Tr, “Cười một chút, từ đáy lòng như vừa … Được , cứ như vậy.”
Ôn Lương phóng to bức ảnh, xem xét kỹ từng chi tiết, bức ảnh này thể được.
“Cởi áo khoác ra , chúng ta chỗ khác chụp.”
White ngạc nhiên, “Đã nh chóng đổi địa ểm như vậy?! th còn chưa chụp được m bức.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Tổng cộng chỉ cần bốn bức ảnh, kh cần chụp nhiều.”
“Lỡ như Charles kh chọn được bốn bức thì ?”
“Chắc c sẽ chọn được.”
Bức thứ ba, Phó Tr ngồi trên ghế sofa.
Ôn Lương muốn chụp toàn thân.
Cô nói, “Tự nhiên một chút, đừng quá cứng nhắc, ngồi như bình thường .”
đôi chân dài của Phó Tr kh biết để đâu trong bức ảnh, Ôn Lương hài lòng gật gật đầu.
“Đổi chỗ.”
White, “Nh thế?”
“Ừ.”
Những ph nền còn lại, Ôn Lương kh thích, cô suy nghĩ một chút nói với Phó Tr, “Chúng ta ra ngoài chụp , chụp một bức trong xe.”
“Được.”
“Xe của ở đâu?”
“Trong hầm để xe.”
Ôn Lương quay lại hỏi biên tập viên và White, “Ai xe đậu ở bãi trước?”
“Của , dùng xe của .” Biên tập viên nói, “Vừa mới rửa sạch cách đây vài ngày.”
Một số nhân viên cầm theo bảng phản quang, cùng nhau xuống.
Phó Tr ngồi ở ghế lái, hạ cửa sổ xuống một nửa.
“ về phía này, chú ý ánh mắt, cứ tưởng tượng như đang bạn trai cũ của vợ .” Ôn Lương chỉ chỉ về phía White.
White: “?”
Chụp xong bức này, Ôn Lương xem lại bốn bức ảnh đã chọn một lần nữa, xác nhận kh gì thiếu sót, “Được , xong việc.”
“Đã chụp xong ?” White vừa bước tới mở cửa xe cho Phó Tr, vừa hoài nghi hỏi.
“Ừ.”
White trong lòng kh chắc c, nhưng vẫn cười với Phó Tr, “Ông Charles, chúng ta lên chọn ảnh.”
Phó Tr liếc bóng dáng Ôn Lương.
Quay lại phòng khách, Ôn Lương nhập ảnh vào máy tính, xếp bốn bức ảnh đã chụp cẩn thận lại với nhau, Phó Tr một cái, “ nghĩ bốn bức này là tốt nhất.”
White nhíu mày, “Là Charles chọn, kh chọn.”
Nhiếp ảnh gia này vấn đề gì vậy? lại kỳ lạ như vậy?
Dù bốn bức này cũng thật sự đẹp.
Phó Tr nói, “ cũng th bốn bức này kh tệ, cứ chọn chúng .”
White: “?”
Được .
kh nói gì nữa.
“Vậy sẽ về sửa ảnh.” Ôn Lương đóng máy tính lại, sắp xếp ba lô của .
“Chờ một chút, Phí, trưa nay cùng ăn cơm nhé, hai biên tập viên cũng cùng .” Phó Tr nói.
White lập tức đồng ý, “Ông Charles quá khách khí, vậy sẽ kh từ chối.”
Th Ôn Lương kh nói gì, White thấp giọng thúc giục, “Còn kh mau đồng ý? Cơ hội tốt như vậy!”
“Được thôi.”
Ôn Lương về phía Phó Tr, gặp ánh mắt tràn đầy mong đợi của , gật đầu đồng ý.
White đã giới thiệu một nhà hàng Tây.
Phó Tr đã sớm để trợ lý đặt một phòng riêng.
Nhân viên phục vụ mang ra bốn thực đơn, mỗi một cái để trên bàn.
Phó Tr kh mở ra, Ôn Lương, nói với ba , “Muốn ăn gì thì gọi, mời.”
White lịch sự: “Để Charles tốn kém .”
“Salad Nice cổ ển với kem phô mai, bít tết thăn Úc, sốt tiêu đen, mì sốt thịt Bernaloni, tiramisu, rượu vang Moscato.” Ôn Lương nói với nhân viên phục vụ.
White: “…”
Nhiếp ảnh gia này rốt cuộc chuyện gì?!
Một chút cũng kh coi là ngoài!
Trong bữa ăn, White và biên tập viên đang dẫn dắt chủ đề.
Ôn Lương chỉ ăn, kh ăn thì phí.
Cô vừa ăn vừa suy nghĩ, bạn trai giả đã , còn cách nào để Phó Tr nhớ lâu hơn kh?
Hôm qua ta còn thiết kế cho Richard thẳng t, hôm nay lại giấu d tính trở thành đối tượng chụp ảnh của cô, vẫn như mọi khi tự ý quyết định, độc đoán.
Nếu ta kh làm những chuyện như vậy, lẽ cô đã nói cho biết sự thật .
Chưa có bình luận nào cho chương này.