Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 605:
Tên
“Dây rốn quấn cổ, hai vòng.”
Nghe vậy, dì Vương thở dài bất lực.
Trong tình huống này, quả thực kh cách nào.
Hai chờ ở cửa phòng phẫu thuật hai phút, một y tá bước ra, “Đồ dùng cho trẻ sơ sinh đã chuẩn bị xong chưa? Chuẩn bị thì đưa cho .”
“Đã chuẩn bị xong.” Dì Vương vội vàng nói.
Bà mở túi xách, l hết đồ bên trong ra.
Do thời gian gấp gáp, bà chỉ mang theo một bộ quần áo và túi xách, may mắn là sau khi mua về bà đã giặt sạch sẽ, để trong túi kín, thể sử dụng ngay.
Còn lại là nón, tã, bình sữa, sữa bột, v.v.
Y tá ôm tất cả vào phòng phẫu thuật.
Kh lâu sau, đèn đỏ của phòng phẫu thuật tắt, bác sĩ bước ra, “Ông Phù, chúc mừng đã một cô c chúa, mẹ tròn con vu, đứa trẻ đã được đưa vào lồng ấp, lẽ sẽ ở đó khoảng hai tháng.”
Một tảng đá trong lòng Phó Tr rơi xuống, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, “Ôn Lương đâu?”
“Bên trong đang dọn dẹp, sắp đưa vào phòng bệnh.”
“Được.”
“Vậy nghỉ trước.” Bác sĩ nói vài câu xã giao với Phó Tr rời .
Hai phút sau, Ôn Lương tay trái đang truyền dịch, được y tá đẩy ra ngoài, tiến về phòng bệnh.
Phó Tr bên cạnh giường bệnh, “A Lương, em mệt kh? Nếu mệt thì cứ ngủ một chút .”
Khi thuốc gây tê hết tác dụng, vết thương bắt đầu đau, cô chưa chắc đã ngủ được.
Ôn Lương nhẹ gật đầu, nhắm mắt chuẩn bị nghỉ ngơi.
Dì Vương ra ngoài bóng đêm đen tối, nói, “Ông, cũng về nghỉ ngơi , đúng lúc quần áo của ướt, mang theo đồ dùng của A Lương về, sẽ ở đây tr chừng.”
Phó Tr “ừ” một tiếng, “Đợi A Lương ngủ sẽ .”
Ôn Lương nghe th, kh nhịn được mở một mắt , đúng lúc chạm vào ánh mắt của Phó Tr.
“ vậy? vết thương kh thoải mái kh?” lo lắng hỏi.
“Kh ,” Ôn Lương lắc đầu, do dự một chút.
“Vậy là...?”
“... vừa y tá cho xem cô một cái... nhăn nheo, hơi xấu...” Ôn Lương mặt mày phức tạp.
Dì Vương nghe vậy cười, “A Lương, trẻ sơ sinh vừa chào đời đều như vậy, vài ngày nữa sẽ khá hơn.”
Phó Tr cũng kh nhịn được cười, “Dù xấu, thì đó cũng là con gái của , ai dám chế nhạo cô ?”
Ôn Lương nghĩ lại, cũng th đúng, “Ông Phù, vì con gái bảo bối của , chăm chỉ làm việc, hiểu kh?”
Vừa nói xong, Phó Tr một đôi bàn tay lớn phủ lên mắt cô, Ôn Lương trước mắt tối đen, theo động tác của mà nhắm mắt lại.
“Cần gì nói?” Phó Tr cười nói, “Ngủ .”
Con gái của , vừa sinh ra đã là tiểu phú bà.
Ôn Lương nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ kéo đến, nh đã vào giấc mơ.
Phó Tr về nhà một chuyến, thay quần áo, thu dọn đồ dùng của Ôn Lương, vội vàng trở lại bệnh viện.
Ôn Lương đang ngủ say, dì Vương thì đang gà gật.
Phó Tr bảo dì Vương về, ở lại đây, đợi sáng mai đổi thành giúp việc mà Ôn Lương đã thuê.
Dì Vương ở nhà chăm sóc cho cuộc sống của Phó Thi Phàm.
Ôn Lương ngủ đến sáng năm giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon-pho-tr-on-luong/chuong-605.html.]
Tác dụng của thuốc gây mê qua , vết thương bắt đầu đau.
Cô quay đầu trái , th Phó Tr nằm trên giường bên cạnh, nhẹ nhàng gọi, “Phó Tr?”
“Ừ?”
Trong cơn mơ mơ màng màng, Phó Tr nghe th tiếng gọi lập tức tỉnh dậy, “A Lương? Kh thoải mái à?”
“Vết thương hơi đau.” Ôn Lương nhăn mặt, “Đau đến nỗi làm tỉnh dậy.”
“Vậy gọi bác sĩ, xem thể dùng thuốc giảm đau kh.”
“Ừ.”
Vài phút sau, bác sĩ vào phòng bệnh, hỏi han tình trạng hiện tại của Ôn Lương, tiêm thuốc giảm đau cho cô.
“A Lương, còn chỗ nào kh thoải mái kh? cần thay quần áo kh?” Phó Tr hỏi.
Hiện tại Ôn Lương đang mặc bộ đồ phẫu thuật chuyên dùng cho mổ l thai, bên dưới kh gì cả.
Ôn Lương gật đầu như gà mổ thóc.
Phó Tr từ trong vali l ra quần áo của Ôn Lương, đồ lót và áo ngủ rộng rãi.
Lúc này Ôn Lương kh còn nghĩ đến sự xấu hổ, an tâm nằm trên giường, được Phó Tr giúp đỡ thay quần áo, và chuyển sang tư thế nằm nghiêng.
Cô thể tự lật , nhưng cần dùng sức ở phần lưng, chắc c sẽ làm đau vết thương.
Thuốc giảm đau đã tác dụng, cơn đau ở vết thương dần dần giảm.
Ôn Lương ra ngoài cửa sổ vẫn tối đen, “M giờ ?”
“Năm giờ bốn mươi hai phút, ngủ thêm một chút nữa kh?”
“Ừ, cũng ngủ một chút .”
Ôn Lương nhắm mắt lại, tiếp tục ngủ.
Nằm vài phút, cô lại mở mắt, bỗng nhớ ra ều gì, “Phó Tr?”
“Ừ?”
“Con của chúng ta vẫn chưa đặt tên.”
Phó Tr nằm nghiêng, chống đầu cô, “Ừ, em thích tên nào kh?”
“, vài cái.”
Ôn Lương đã nghĩ về tên của đứa trẻ từ lâu, vì kh biết giới tính, nên đã nghĩ ra nhiều cái, nhưng lại mắc chứng khó chọn.
“Kể nghe xem.”
“Vân... đúng , đã hứa với , đứa trẻ sẽ theo họ , nhớ kh?” Ôn Lương nâng mày.
“Nhớ,” Phó Tr cười nhẹ, “Hứa với em, sẽ kh quên, dù cô họ gì, cũng vẫn là con gái của .”
“ nhận thức tốt,” Ôn Lương suy nghĩ về những cái tên mà đã nghĩ ra trước đó, “Vân Đình Vân, nghe hay kh?”
“... Vân Đình Quyển? Vân Kỳ? Cái nhà thơ thời Đường đó?”
“Đúng, chính là , th thơ của viết hay, tên cũng hay, đúng lúc cũng họ .”
“Đặt tên giống y hệt kh hay, đổi thành chữ thường dùng cho con gái lại cảm th quá bình thường, Vân Kỳ thì tốt hơn, chữ ‘Kỳ’ trong An Kỳ.”
“Vân Kỳ...” Ôn Lương lẩm nhẩm, “Nghe cũng kh tệ, trước đây nghĩ ra tên nào kh?”
“Vân Tuế An, thể dùng cho cả hai giới.”
“Tuế An, mỗi năm mỗi bình an, ý nghĩa đều sai,” Ôn Lương đưa tay xoa đầu, “Ah! Khó chọn quá!”
“Kh cần gấp, dù em cũng đợi xuất viện mới thể làm gi khai sinh cho cô .”
“Được ...” Ôn Lương lại cảm th phân vân, trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ, “Vân Ninh, Ninh Ninh, th Vân Ninh thế nào?”
Ôn Lương đột nhiên nhớ ra, hình như cô đã mơ th cái tên Vân Ninh này, thể là giấc mơ tiên tri đ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.