Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương

Chương 606:

Chương trước Chương sau

Uống súp

Ôn Lương kéo chăn lên nhắm mắt lại, “Kh chọn được, mai hãy nói tiếp.”

Cô lại mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Lần này tỉnh dậy, đã là hơn tám giờ sáng.

Cô y tá th cô tỉnh dậy thì lo lắng hỏi, “Tiểu Ôn, em chỗ nào kh thoải mái kh?”

Ôn Lương ngáp một cái, dụi mắt cô, “Em muốn nằm thẳng, chân dưới bị tê .”

Cô y tá nhẹ nhàng đỡ l eo Ôn Lương, từ từ đưa cô nằm thẳng lại.

Ôn Lương xung qu, “Phó Tr đâu ?”

ra ngoài, kh nói đâu. Em còn muốn ngủ nữa kh?”

“Kh, dậy thôi.”

Cô y tá dùng ều khiển từ xa ều chỉnh đầu giường cao hơn một chút, đưa cho Ôn Lương một cốc nước và bàn chải đánh răng.

Sau khi đánh răng xong, cô y tá lại đưa cho cô một cái khăn ấm.

Ôn Lương lau mặt.

Lúc này, Phó Tr từ bên ngoài bước vào, “A Lương, em th thế nào?”

“Cũng ổn, kh làm?”

“Ngại em buồn chán, m ngày nay ở bệnh viện陪 em.”

Phó Tr đã sắp xếp lại lịch trình trong hai ngày qua, những việc thể hoãn thì hoãn, những việc kh thể hoãn thì dời lại, cố tình dành thời gian ở bên cô.

Cô vừa mới sinh đứa con của họ, thể bỏ cô một ở bệnh viện?

Ôn Lương nâng mày , trong ánh mắt chút khen ngợi, “Vừa đâu vậy?”

Phó Tr cười nhẹ, “Chờ em lau mặt xong, sẽ nói cho em biết.”

Th vậy, sự tò mò của Ôn Lương bị kích thích, “Rốt cuộc là đã làm gì? Bí ẩn quá.”

Nói xong, cô nh chóng lau mặt, đưa khăn cho cô y tá, tiện tay nhận l chai nước hoa hồng từ tay cô y tá, xịt vài lần đưa lại cho cô y tá.

Ôn Lương vừa vỗ đều vừa về phía Phó Tr, “Em xong , nói .”

Phó Tr l ện thoại ra, ngồi xuống cạnh giường, lướt vài lần trên màn hình đưa cho cô, “Em xem.”

Ôn Lương nhận ện thoại, th trong hình là một em bé đỏ hỏn đang nhắm mắt ngủ say.

Cô sững sờ, chăm chú vào màn hình, “Đây là…”

“Đúng , là con gái của chúng ta, nhờ y tá chụp cho.”

Ôn Lương kỹ một lúc, miễn cưỡng nói, “Ừm… so với lúc mới sinh thì đẹp hơn một chút.”

Cô y tá cũng kh nhịn được lại gần, vào màn hình ện thoại, “Ôi, bé yêu thật đẹp.”

Ôn Lương cô y tá một cái.

Cô y tá cười nói, “Đừng như vậy, Tiểu Ôn, đã th nhiều em bé, mới sinh ra đều giống giống nhau, đứa con nhà em tính ra là khá đẹp, mặt mày sáng sủa, đôi mắt này…”

“Làm mà nói?” Ôn Lương mặt nhỏ trong ảnh, ngay cả mắt cũng chưa mở, “Mặt mày đẹp chỗ nào?”

“Đừng mắt nó nhắm, đường viền mắt này, đen và dài, còn mí mắt đôi, mở ra chắc c kh tệ đâu.”

Nghe cô y tá nói, Ôn Lương lại bức ảnh, quả thật là như vậy, “Cô y tá, cô thật là kinh nghiệm.”

“Đương nhiên.” Cô y tá kiêu hãnh ngẩng cao đầu.

Ôn Lương lướt sang bên , là một bức ảnh khác ở góc độ khác.

“Y tá vừa bảo , đăng nhập vào trang web của bệnh viện, thể xem video giám sát lồng ấp của bé.”

“Thật kh?” Ôn Lương vui mừng.

“Ừ, một lát nữa sẽ cho em xem, bây giờ em khát nước kh? muốn uống chút kh?” Phó Tr hỏi.

“Em hơi đói, thể ăn được chưa?”

Cô y tá tiếp lời, “Sau sáu tiếng nữa thể uống nước, sau khi xì hơi thì ăn chút đồ lỏng, từ từ chuyển sang chế độ ăn bình thường.”

“Xì hơi là gì…”

Ôn Lương vô thức hỏi, câu nói mới đến giữa chừng, cô chợt nhận ra, tai đỏ bừng.

Phó Tr vẻ ngại ngùng của cô, nhẹ nhàng cười, “Trước hết uống chút nước, xì hơi thì nói với cô y tá.”

Cô y tá chuẩn bị sẵn nước ấm, bây giờ vừa đủ độ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Trong lúc Ôn Lương uống nước, Phó Tr đăng nhập vào trang web bệnh viện, mở video giám sát lồng ấp.

“A Lương, em xem.”

Trong video, bé con tr giống như trong bức ảnh trước, đang ngủ say với đôi tay nhỏ xíu, chỉ ều lần này góc trên bên màn hình hiển thị thời gian, còn thể th rõ nhịp thở nhẹ nhàng của bé.

“Thật tốt.”

Ôn Lương video của bé yêu, cơ thể nhỏ bé, tay nhỏ, chân nhỏ, cánh tay mũm mĩm, lòng cô mềm mại.

“Em thể để video mở liên tục, một lát nữa thể th bé lật , ăn uống.”

“iPad mang theo kh? sẽ mở trên đó.”

Phó Tr l iPad từ trong túi ra, đăng nhập lại vào trang web, mở video giám sát.

Ôn Lương xem chăm chú, cho dù đến giờ bé yêu vẫn kh thay đổi tư thế, cô cũng kh cảm th chán.

Vài phút sau, bé yêu mím môi, duỗi cánh tay nhỏ như củ sen, giống như một chú mèo con đang vươn , tiếp tục ngủ.

“Em nó, thật dễ thương…” Ôn Lương th lòng tan chảy.

“Ừm.”

Ôn Lương quay đầu Phó Tr một cái, “Tối qua chắc kh ngủ ngon, muốn ngủ kh?”

“Kh cần, sẽ ở đây với em.”

vẫn nên ngủ , tối lại thay cô y tá.”

Phó Tr suy nghĩ nghiêm túc một lát, gọi ện thoại .

“Alô? Thư ký Trương? Giúp tìm một cô y tá, kinh nghiệm và phẩm hạnh tốt, tiền bạc kh thành vấn đề… Cố gắng nh một chút, chiều nay cần…”

Ngắt ện thoại, Phó Tr Ôn Lương, “Giờ như vậy là được chứ?”

Ôn Lương: “…”

“Thơm quá…” Ôn Lương hít hít mũi, về phía của mùi, “Cô y tá đang nấu gì vậy?”

“Súp cá…” Cô y tá mở nắp nồi, khu khu, “ đã hầm trước, chờ em thể ăn được, thì uống chút súp cá, th mát mà kh ngán, vừa vặn.”

“Cô y tá thật chu đáo.”

“Đó là đương nhiên.” Cô y tá kiêu hãnh nói.

Bà đã làm y tá hơn hai mươi năm, nếu kh chút tài năng, thể được Ôn Lương mời về?

Bụng Ôn Lương kêu lên hai tiếng, “Đói quá, còn kh…” xì hơi.

“Nếu đói thật thì sẽ cho em một chút, thể uống ít thôi.”

Nói xong, cô y tá múc cho Ôn Lương một bát nhỏ, Phó Tr nhận l, dùng thìa khu.

…” Ôn Lương mặt hơi nóng.

“Ừm?”

“… Xì hơi .”

“Vừa đúng.” Phó Tr tiếp tục khu.

“… kh ngửi th mùi gì chứ?”

Phó Tr vẻ nghi ngờ của Ôn Lương, cười nhẹ, “Kh , yên tâm .”

Ôn Lương mới thở phào nhẹ nhõm như kh chuyện gì xảy ra.

Khu vài lần nữa, Phó Tr múc một thìa súp cá, thử một chút, “Kh còn nóng lắm, đến thử .”

múc một thìa, đưa đến bên miệng Ôn Lương.

Ôn Lương nhẹ nhàng thử bằng môi, quả thật kh nóng lắm, “Ngon quá.”

“Thêm một thìa nữa.”

“Ừm.”

“Ngon kh?” Cô y tá cười.

“Ừm.”

còn thể nấu nhiều loại súp, sau này sẽ nấu cho em thử.”

“Được.”

“À đúng , Tiểu Ôn…”

“Gì vậy?”

“Em dự định cho con b.ú kh? Nếu cần, sẽ nấu cho em một ít súp cá kích thích sữa, nếu kh cần, sẽ ều chỉnh chế độ ăn uống, giúp em nh chóng hết sữa.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...